Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2480 lượt.

nh lang trò chuyện. Giản Dao đứng giữa bọn họ, bộ váy màu vàng nhạt của cô nổi bật nhất, cô nở nụ cười ngọt ngào với bọn họ.
Bạc Cận Ngôn hơi chau mày.
Thấy các lãnh đạo đi ra ngoài, những người cảnh sát hình sự đều ngậm miệng, tươi cười chào hỏi bọn họ. Nhìn thấy Bạc Cận Ngôn, nụ cười trên môi Giản Dao càng xán lạn hơn, cô liền đi đến bên anh.
Cục trưởng chính thức giới thiệu mọi người với Bạc Cận Ngôn và Giản Dao. Sau đó ông nói: “Có cô gái xinh đẹp là các cậu chạy hết ra đây? Không ai chịu làm việc cho tôi?”
Một người cảnh sát đáp: “Cục trưởng, bây giờ là giờ nghỉ trưa. Chúng tôi bày tỏ sự quan tâm đến đồng nghiệp mới ấy mà.”
Mọi người đều cười ha hả, Giản Dao phát hiện chỉ có Bạc Cận Ngôn không cười. Anh vẫn lạnh lùng vô cảm, yên lặng đứng bên cạnh cô.
Anh chàng này… đúng là không hòa đồng. Nhưng như vậy mới chính là Bạc Cận Ngôn.
Lúc này, Cục phó phụ trách đội hình sự lên tiếng: “Vậy đi, trưa nay chúng ta cùng ăn bữa cơm.”
Mọi người đều mỉm cười gật đầu, Bạc Cận Ngôn đột ngột mở miệng: “Khỏi cần, chúng tôi không có thời gian. Tạm biệt.” Nói xong, anh quay sang Giản Dao: “Đi thôi!”
Mọi người trố mắt bất ngờ. Giản Dao phản ứng nhanh, mở miệng cứu vãn tình hình: “Đúng rồi, chúng tôi còn có chút việc bên Bộ Công an, cần qua đó ngay. Chúng tôi không làm phiền mọi người nữa. Lần sau có cơ hội, giáo sư Bạc sẽ mời mọi người ăn cơm.”
Bộ Công an đương nhiên chẳng có việc gì tìm bọn họ. Xe ô tô vừa rời khỏi Cục Cảnh sát, Giản Dao liền ngoảnh đầu hỏi Bạc Cận Ngôn: “Sao anh từ chối bọn họ?”
Bạc Cận Ngôn đang tập trung lái xe, anh từ tốn trả lời: “Em không những không cám ơn tôi đã kéo em khỏi nơi đầy hoóc môn giống đực mà còn can thiệp vào việc ăn cơm của tôi?”
Giản Dao không nhịn được cười: “Hoóc môn gì chứ? Bọn họ rất thân thiện.” Cô biết Bạc Cận Ngôn không phải không hiểu nhân tình thế thái, chỉ là anh chẳng thèm bận tâm. Cô cất giọng dịu dàng: “Hay là thế này, lần sau ăn cơm, để em sắp xếp có được không? Đây là trách nhiệm của người trợ lý, anh không được can thiệp đâu đấy. Hơn nữa, dù anh đi ăn cơm cùng bọn họ cũng chẳng cần nói chuyện, coi bọn họ không tồn tại là được.”
Câu nói này phát huy tác dụng. Bạc Cận Ngôn lặng thinh, coi như mặc nhận.
Giản Dao đạt được mục đích, trong lòng rất vui mừng. Cô tựa vào thành ghế, nhắm mắt nghỉ ngơi. Một lúc sau, cô chậm rãi mở miệng: “Nhắc đến hoóc môn giống đực mới nói, chắc anh không có thứ này?”
Bạc Cận Ngôn chau mày liếc Giản Dao, thần sắc rất không vui.
Cô vẫn nhắm mắt. Dưới ánh nắng chiếu vào, gương mặt cô thanh tú trắng ngần, thân hình mảnh mai trong bộ váy ôm sát. Mỗi tấc da để lộ ra bên ngoài nõn nà không tì vết.
Bạc Cận Ngôn thu ánh mắt, tiếp tục dõi về phía trước.
“Tất nhiên tôi cũng có hoóc môn.” Anh đáp lại lời chất vấn của cô bằng ngữ khí kiêu ngạo: “Nhưng tôi biết cách khống chế hơn đám cảnh sát ngốc nghếch đó.”
***
Buổi tối về nhà, Giản Dao gọi điện thoại cho mẹ trước. Về công việc hiện thời, mẹ cô tuy không vui nhưng vẫn tôn trọng sự lựa chọn của cô.
Trò chuyện một lúc, bà Giản đột nhiên hỏi: “Con và cậu Phó Tử Ngộ gần đây thế nào rồi?”
Giản Dao: “Mẹ, con không có hứng thú với anh ấy.”
“Thế hả?” Bà Giản hơi thất vọng nhưng cũng không hỏi nhiều. Giản Dao tương đối ủ dột, bởi vì mẹ cô không nhắc đến Bạc Cận Ngôn.
Sau khi cúp điện thoại, cô lại gọi cho em gái Giản Huyên.
Em gái nhạy cảm hơn mẹ. Vừa nghe Giản Dao nói chính thức trở thành trợ lý của Bạc Cận Ngôn, Giản Huyên liền cười hì hì: “Chị, không phải chị thích Bạc đại thần đấy chứ?”
Giản Dao cười cười, coi như mặc nhận. Giản Huyên tỏ ra hứng thú, thao thao phân tích và bày mưu tính kế giúp chị gái.
Cuối cùng, Giản Dao gọi điện thoại cho Lý Huân Nhiên. Kể từ lúc đi làm, cô chưa liên lạc với anh. Tuy nhiên trước đây những lúc bận rộn, hai người cũng từng mấy tháng không nhận được tin tức của nhau. Đối với Giản Dao, chỉ cần còn tình cảm, điều này không quan trọng.
Bây giờ hơn tám giờ tối, trời vẫn còn sớm. Giản Dao gọi điện thoại nhưng không có người bắt máy. Cuối cùng cô chỉ còn cách gửi tin nhắn cho Lý Huân Nhiên, bảo anh khi nào rảnh rỗi gọi điện thoại cho cô.






Hai tháng sau.
Tầng cao nhất của tòa văn phòng Cục Cảnh sát là nhà ăn của nhân viên. Bây giờ là buổi trưa, nơi này ồn ào náo nhiệt, mùi thức ăn thơm phức.
Giản Dao lấy hai phần cơm, một phần đựng bằng hộp cơm, phần còn lại để nguyên trong khay. Vừa định tìm chỗ ngồi, cô liền nghe thấy tiếng gọi: “Giản Dao, bên này.”
Giản Dao ngoảnh đầu, phát hiện mấy người của đội hình sự. Cô mỉm cười đi về bên đó, ngồi cùng bọn họ.
Có người đẹp ngồi cùng, đám thanh niên trẻ tuổi thừa hoóc môn càng sôi sục nhiệt tình hơn. Bọn họ không trò chuyện về vụ án ở khu vực nào đó mà chuyển đề tài xung quanh Giản Dao.
Giản Dao mở cửa, thấy Bạc Cận Ngôn đang ngồi bên bàn làm việc, trước mặt anh chất đầy tài liệu. Anh vẫn đang lật giở tài liệu giống như lúc cô đi ăn cơm.
Gần đây không có vụ án nghiêm trọng,