Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342481
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2481 lượt.
Giản Dao mở phong bì, bên trong có hai tấm vé ‘Chiến hạm ngân hà’. Hơn nữa còn là vé phòng dành riêng cho đôi tình nhân màu hồng.
Giản Dao bỏ vé vào trong phong bì, cầm phong bì đứng dậy đi ra cửa.
Giọng nói lãnh đạm của Bạc Cận Ngôn từ phía sau vọng tới: “Em đi đâu vậy?”
Giản Dao ngoảnh đầu nhìn anh: “Tiểu Trần ở phòng bên cạnh đặt vé xem phim mời em đi cùng. Em đi tìm anh ấy.” Cô nghĩ, Tiểu Trần vốn đặt vé mời cô đi xem phim. Rất có khả năng khi điền địa chỉ nhận vé, anh ta đã điền nhầm tên cô.
Bạc Cận Ngôn dừng công việc trong tay. Anh tựa vào thành ghế, vắt chéo hai chân, hơi ngẩng mặt đối mắt cô mấy giây.
“Tiểu Trần gì chứ?” Anh mở miệng: “Vé là do tôi đặt.”
Giản Dao: “Anh đặt?”
Bạc Cận Ngôn bình thản cầm tập tài liệu lên xem: “Ờ, em đã hài lòng chưa, cô trợ lý hay giận dỗi?”
Giản Dao cầm phong bì lại ngồi xuống ghế, khóe miệng cô cong cong: “Em hài lòng rồi.”
Khóe mắt Bạc Cận Ngôn ở phía đối diện cũng vụt qua ý cười. Nhìn bốn chữ ‘Cặp vé tình nhân’, tim Giản Dao rung lên một nhịp, cô nhẹ nhàng mở miệng: “Sao anh lại mua vé tình nhân?”
Bạc Cận Ngôn: “Em hỏi câu quá thừa. Lẽ nào em bắt tôi chen chúc ngồi cùng người khác ở phòng chiếu lớn?”
Được thôi, cô cũng lờ mờ đoán là nguyên nhân này. Sao anh có thể đột nhiên trở nên lãng mạn?
Tuy nhiên Giản Dao vẫn rất vui.
Đúng lúc này, điện thoại của Bạc Cận Ngôn đổ chuông. Anh hạ giọng nói chuyện điện thoại, trong khi Giản Dao cầm tấm vé ngắm nghía. Cô chưa ngồi ghế tình nhân bao giờ, nghe nói là một gian phòng độc lập, bên trong chỉ có một chiếc ghế sofa dài… chắc sẽ rất tuyệt.
Giản Dao còn đang mơ màng, Bạc Cận Ngôn đã cúp điện thoại, đứng dậy đi đến bên cô.
Giản Dao ngẩng đầu cười với anh: “Ngày mai em chuẩn bị bữa sáng, coi như cám ơn anh.”
“Khỏi cần.” Anh trả lời dứt khoát.
Giản Dao ngẩn người. Bạc Cận Ngôn nháy mắt đã đoạt mất hai tấm vé trong tay cô.
“Vứt hết những chuyện vô vị này.” Anh ném hai tấm vé vào một góc, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười nhàn nhạt: “Có vụ án mới rồi.”
Tâm trạng Giản Dao trở nên căng thẳng ngay tức khắc. Bạc Cận Ngôn tiếp tục mở miệng: “Là vụ án giết người ở trường trung học 79 của thành phố.”
Nhận tin báo có án, không khí tòa văn phòng rất khẩn trương. Đội hình sự ở phòng bên cạnh người đi đi lại lại tấp nập. Bạc Cận Ngôn xuống dưới khởi động ô tô trước. Giản Dao thu dọn đồ, vừa định đi ra ngoài, khóe mắt cô chợt thấy hai tấm vé vừa bị Bạc Cận Ngôn ném đi.
Ngày mai đương nhiên không thể đi xem phim, nhưng Giản Dao vẫn nhặt tấm vé cất vào túi xách.
***
Ánh chiều tà bao phủ khắp không gian.
Trường trung học 79 nằm ở ngoại ô thành phố, bên cạnh khu danh lam thắng cảnh Hương Sơn, là trường trung học trọng điểm có phong cảnh đẹp đẽ.
Lúc Bạc Cận Ngôn, Giản Dao và mấy trinh sát đến nơi, cả ngôi trường đã bị phong tỏa. Nhìn từ xa, ngôi trường chìm trong ánh hoàng hôn, nhiều học sinh từ các lớp học thò đầu ra ngoài ngó nghiêng. Bầu không khí căng thẳng và nặng nề.
Cảnh sát khu vực báo cáo với bọn họ: “Người chết tên Nguyễn Minh Hoài, mười tám tuổi, học sinh lớp 12-5. Buổi chiều ngày hôm nay, có học sinh phát hiện ra thi thể của cô bé trên đỉnh núi Kỳ Sơn.”
Giản Dao và mọi người đều ngẩng đầu. Đằng sau sân thể dục rộng lớn của ngôi trường là một ngọn núi nhỏ đá lởm chởm.
“Đó là cảnh quan thiên nhiên nhà trường đặc biệt giữ lại. Trên đỉnh núi đang xây dựng một đài quan sát làm chỗ nghỉ ngơi cho thầy cô và học sinh trong tương lai.” Người phụ trách trường học giải thích: “Do hiện tại xây chưa xong nên chúng tôi không cho phép mọi người lên trên đó. Tuy nhiên vẫn có học sinh lén lút trèo lên đỉnh núi.”
Trên đỉnh núi Kỳ Sơn. Bạc Cận Ngôn đeo găng tay, ngồi xổm xuống cạnh tử thi. Anh nghiêm mặt chăm chú quan sát, không rõ đang nghĩ gì.
Giản Dao đứng sau lưng anh. Nhìn tử thi, cô cảm thấy rất xót xa.
Nguyễn Minh Hoài nằm sấp bên cạnh một tảng đá lớn. Trên tảng đá dính đầy máu, nhưng dưới đất càng nhiều máu hơn. Chỗ cô bé nằm là bãi đất xi măng màu xám trắng bằng phẳng, xung quanh máu chảy lênh láng. Giản Dao có cảm giác, toàn bộ máu trong người cô bé đã chảy hết ra ngoài.
Vết thương chí mạng là ở cổ họng, một nhát dao cắt đứt cổ họng. Động mạch bị mất máu quá nhiều là nguyên nhân khiến Nguyễn Minh Hoài tắt thở.
Không chỉ có vậy, trên người cô bé còn có nhiều vết thương đáng sợ.
Trên gương mặt trắng trẻo của cô nữ sinh xuất hiện một vết dao chém vừa sâu vừa dài, gương mặt cô bết máu và đất cát. Nếu không có vết thương này, Nguyễn Minh Hoài vốn là một nữ sinh có dung nhan không tồi. Bây giờ, gương mặt cô đã bị hủy hoại hoàn toàn.
Ngoài ra, đùi và cánh tay của Nguyễn Minh Hoài cũng có nhiều vết dao chém nông sâu khác nhau. Bộ váy trên người cô dính đầy máu và bùn đất.
Qua tìm hiểu, Bạc Cận Ngôn và Giản Dao được biết Nguyễn Minh Hoài là học sinh chuẩn bị thi đại học. Cô bé có đạo đức và lực học khá, gia đình giàu có. Cô là ủy viên đời sống của lớp. Tối qua, cô vừa thu tiền ăn của các bạn học, tổng cộng bốn mươi ngàn tệ, định nộp lên phòng tài