Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.


Gần trường trung học 79 có một khu nhà xưởng cũ kỹ. Đó từng là nhà máy dệt may của thành phố B. Sau khi nhà nước tiến hành cải cách xí nghiệp quốc doanh ở đầu thế kỷ 21, những doanh nghiệp kiểu này bị phá sản hàng loạt. Bây giờ khu vực đó điêu linh hoang tàn. Rất nhiều công nhân thất nghiệp đều sống dựa vào việc buôn bán nhỏ ở khu thắng cảnh Hương Sơn. Con cái họ phần lớn là học sinh của trường trung học 79.
Hoắc Tiểu Lộ, bạn thân của người chết Nguyễn Minh Hoài là một trong số đó.
Giản Dao và Bạc Cận Ngôn ngồi một bên, lắng nghe cuộc trò chuyện giữa một điều tra viên của đội hình sự và Hoắc Tiểu Lộ.
Lúc này trời đã tối mịt, sân trường bật đèn sáng choang, nổi bật giữa khu vực núi non, tạo cảm giác trống trải cô tịch. Trong văn phòng được cảnh sát tạm thời trưng dụng, thiếu nữ vừa mất đi người bạn thân không che giấu nỗi bi thương và đau đớn.
“Nguyễn Minh Hoài có nói với cháu tối hôm qua cô bé hẹn ai không?” Điều tra viên hỏi.
“Ký túc xá có người không?” Điều tra viên hỏi.
“Không ạ. Tuy lớp em đã được nghỉ nhưng mấy bạn cùng phòng đều ở phòng tự học.” Hoắc Tiểu Lộ đáp.
“Sau đó thì sao? Cô làm gì ở ký túc?” Bạc Cận Ngôn hỏi.
Hoắc Tiểu Lộ: “Em đi nhà vệ sinh, quần áo bị dính bẩn nên em đi giặt. Sau đó, em pha một cốc đường đỏ, nằm trên giường đọc sách rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.”
Cuối cùng, điều tra viên hỏi: “Nguyễn Minh Hoài có dây dưa tình cảm với bạn nam nào? Ví dụ như yêu thầm hay theo đuổi? Không nhất thiết phải là người yêu.”
Hoắc Tiểu Lộ ngẩn người, cắn môi không trả lời.
Giản Dao cất giọng dịu dàng: “Chi tiết này rất quan trọng với việc phá án. Nếu có, em hãy nói ra đi.”
Hoắc Tiểu Lộ: “Có ạ, có một người.”
***
Người thứ hai tiến hành thẩm vấn là Thích Tiếu Nhiễm, một người bạn thân khác của Nguyễn Minh Hoài.
Nhà cô cũng sống trong khu chính phủ như Nguyễn Minh Hoài. Nhắc đến chuyện xảy ra tối hôm qua, hai hàng lệ chảy dài xuống gò má Thích Tiếu Nhiễm: “Nếu biết Hoài Hoài xảy ra chuyện, cháu nhất định sẽ ở bên cạnh bạn ấy.” Cô sụt sùi: “Sau khi tan học cháu liền ra về. Trước khi xảy ra sự cố, bạn ấy không hề có dấu hiệu bất thường, sao lại có người giết bạn ấy chứ?”
“Sau khi rời khỏi trường học, cô làm gì?” Bạc Cận Ngôn hỏi.
Thích Tiếu Nhiễm im lặng vài giây, đáp: “Cháu… cháu cùng bạn trai đi chơi đến hơn mười giờ mới về nhà. Chú cảnh sát, chú đừng nói với bố mẹ cháu chuyện này.”
Bạc Cận Ngôn đặt hai tay lên đầu gối, gương mặt tuấn tú vụt qua ý cười nhạt: “Đương nhiên, bất cứ người nào cũng có quyền tự do yêu đương.”
Giản Dao nhướng mắt nhìn anh. Lời nói này thốt ra từ miệng anh có vẻ kỳ quái. Cô không ngờ anh cũng có quan niệm yêu đương.
Điều tra viên ở bên cạnh ho khan một tiếng, hỏi tiếp: “Cháu cùng bạn trai làm gì?”
“Không làm gì cả… Bọn cháu chỉ ngồi tán gẫu. Thật ra chúng cháu ở trong vườn cây bên ngoài trường học chứ không đi đâu xa.” Thích Tiếu Nhiễm nói tên bạn trai, cũng là một nam sinh cùng lớp.
Kể đến cuối cùng, viền mắt Thích Tiếu Nhiễm đỏ hoe: “Cháu thật sự không ngờ, Hoài Hoài bị… Hôm nay cháu thật sự bị shock khi nghe tin này. Sao lại có người giết bạn ấy… Sang năm thi đại học, vậy mà bạn ấy…”
Người cảnh sát đưa một tờ giấy ăn cho Thích Tiếu Nhiễm: “Câu hỏi cuối cùng, Nguyễn Minh Hoài có quan hệ tình cảm dây dưa với nam sinh nào? Vấn đề này rất quan trọng, cháu phải kể tỉ mỉ cho chúng tôi biết.”
Thích Tiếu Nhiễm ngẩng đầu nhìn bọn họ: “Tô Bắc. Hoài Hoài thích Tô Bắc. Nhưng Tô Bắc không thích bạn ấy. Quan hệ giữa hai người không tốt lắm…” Cô lộ vẻ không tin nổi: “Lẽ nào liên quan đến Tô Bắc?”
***
“Tô Bắc.”
Nữ sinh thứ ba tên Triệu Huỳnh Tử, là con của một giáo viên trong trường. Cô cũng đưa ra cái tên tương tự.
Triệu Huỳnh Tử có vẻ là một nữ sinh rất thẳng thắn. Bởi vì dù khóc đến mức hai mắt sưng húp, nhưng giọng nói của cô vẫn kiên định rõ ràng: “Hoài Hoài thích Tô Bắc hai năm, nhưng Tô Bắc ghét bạn ấy. Bây giờ quan hệ giữa bọn họ rất tệ. Hoài Hoài là ủy viên đời sống, Tô Bắc là ủy viên thể thao, nhưng hai người chẳng thèm nói chuyện với nhau.”
“Dù không thích đi chăng nữa, tại sao quan hệ của họ lại tệ hại như vậy?”
Triệu Huỳnh Tử ngập ngừng vài giây mới trả lời: “Bởi vì trước kia Hoài Hoài từng nói, Tô Bắc có khả năng là gay, nguyên nhân bởi vì cậu ta thường đi cùng người của đội bóng rổ. Thật ra lúc bấy giờ trong lòng Hoài Hoài bực bội mới thốt ra câu này. Nhưng không ngờ lời của bạn ấy lan truyền khắp nơi, có lẽ Tô Bắc cảm thấy mất mặt.”
Bạc Cận Ngôn cười nhạt: “Nguyễn Minh Hoài có tính cách tiểu thư đúng không? Người khác không thích cô ta, cô ta liền nói là đồng tính?”
Triệu Huỳnh Tử gật đầu: “Hơi hơi. Hình như Tô Bắc cho rằng Hoài Hoài quá cao ngạo. Nhưng Tô Bắc cũng chẳng phải người tốt. Cháu nghe nói… mấy bạn nam của đội bóng rổ dường như còn cá độ bóng đá. Gần đây cậu ta thua suốt.”
Tô Bắc chơi cờ bạc? Vậy khoản tiền bốn mươi ngàn tệ không cánh mà bay…
“Bây giờ Nguyễn Minh Hoài còn thích Tô Bắc không?” Giản Dao hỏi.
“Thích.” Triệu Huỳ