Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015
Lượt xem: 1342496
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2496 lượt.
chịu đủ cảnh bố mẹ cãi lộn đánh nhau hàng ngày, chịu hết nổi cảnh ông bố thường dẫn những người phụ nữ khác nhau về nhà, bắt nó gọi là ‘dì’. Bố nó bỏ đi, đôi tai nó cuối cùng cũng được thanh tịnh.
Lúc đó, Nguyễn Minh Hoài để lộ vẻ mặt như thế nào? Sáng tỏ vấn đề và một chút khinh thường.
“Tiểu Lộ, cậu đừng tưởng tôi nhìn không ra bộ mặt thật của cậu?” Nguyễn Minh Hoài nói: “Con gái ‘đào chân tường của bạn’ (*) là loại vô liêm sỉ nhất.”
(*) Đào chân tường của bạn: Có ý với người yêu của bạn.
Sau đó, Hoắc Tiểu Lộ đi theo Nguyễn Minh Hoài lên núi Kỳ Sơn. Tô Bắc vẫn chưa đến, nó xin lỗi Nguyễn Minh Hoài, đồng thời bảo đảm từ nay về sau không tơ tưởng đến Tô Bắc.
Chứng kiến cảnh cổ họng Nguyễn Minh Hoài phun trào máu tươi, nhìn bạn co giật trên mặt đất, Hoắc Tiểu Lộ đột nhiên cảm thấy… rất sảng khoái.
Nó gặp Tô Bắc trên một ngọn tháp quan sát ở khu nhà xưởng bỏ hoang. Nhiều năm nay, mỗi lần gặp chuyện không vui, cậu ta đều một mình ngồi trên ngọn tháp, phóng tầm mắt ra xa. Hoắc Tiểu Lộ đứng dưới chân tháp, ngước nhìn Tô Bắc bằng ánh mắt đầy tình ý, nhưng không biết mở miệng thế nào.
Lúc bấy giờ, có lẽ trong nội tâm vẫn còn niềm hưng phấn khó diễn tả thành lời, Hoắc Tiểu Lộ mở miệng: “Tô Bắc, cậu sao thế? Cậu không vui à?”
Sắc mặt Tô Bắc tái nhợt, tựa hồ rất sợ hãi: “Không có gì…” Cậu ta gượng cười: “Tiểu Lộ, có khả năng tối nay tớ sẽ rời khỏi thành phố B, vĩnh viễn không quay về. Cậu hãy bảo trọng.”
Câu nói này phảng phất sét đánh giữa trời quang, nhưng Hoắc Tiểu Lộ chỉ im lặng vài giây, sau đó mở miệng: “Cậu có mang đủ tiền không? Nhà mình còn ít tiền mặt, mình có thể cho cậu mượn.”
Tô Bắc không thể ngờ, cô nữ sinh có ngoại hình hiền lành lương thiện nói những lời này chỉ nhằm mục đích lừa cậu ta về nhà.
Ban đầu, Tô Bắc hẹn gặp Nguyễn Minh Hoài trên đỉnh núi là muốn cướp khoản tiền bốn mươi ngàn tệ của cô. Sau đó, cậu ta sẽ rời thành phố B, đi miền nam tìm bố mẹ. Dù sao cậu ta cũng không có khả năng thi đỗ đại học, bỏ đi nơi khác là quyết định không tồi. Tô Bắc nghĩ, Nguyễn Minh Hoài là con nhà giàu lại thích cậu ta mấy năm nay, không biết chừng cô sẽ tự bỏ tiền túi bù vào khoản cậu ta lấy đi là xong chuyện.
Ai ngờ khi lên đỉnh núi, Tô Bắc liền nhìn thấy thi thể của Nguyễn Minh Hoài. Trong lúc hoảng loạn, phát hiện ba lô đựng tiền vẫn còn ở đó, cậu ta liền vơ chiếc ba lô chạy mất. Xuống lưng chừng núi, Tô Bắc mới định thần, phát giác bản thân đã trở thành kẻ tình nghi giết người.
Trong lúc luống cuống, Tô Bắc tạm thời giấu chiếc ba lô đựng tiền vào trong hang núi rồi tính sau.
Hoắc Tiểu Lộ khống chế Tô Bắc bằng cách thức rất đơn giản. Mẹ nó bị mất ngủ nên trong nhà thường có sẵn thuốc ngủ. Hơn nữa, chị ta mười ngày nửa tháng không về nhà. Chính vì vậy, Hoắc Tiểu Lộ không sợ mẹ phát hiện ra Tô Bắc.
Dù bị mẹ phát hiện, nó cũng có cách giải quyết.
Từ xa xa thấp thoáng tiếng còi hụ của xe cảnh sát.
Một người cảnh sát ở phòng khách trông chừng hai tội phạm vừa đến tuổi thành niên, Bạc Cận Ngôn và người cảnh sát còn lại đeo găng tay tìm kiếm chứng cứ trong nhà.
Giản Dao đứng ở cửa, lặng lẽ quan sát dung nhan trầm mặc của Hoắc Tiểu Lộ.
Cầu thang vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng. Một người phụ nữ trung niên mặc bộ váy đen và tất chân mỏng từ cầu thang đi lên nhà.
“Chuyện gì xảy ra vậy? Cô là ai?” Gương mặt người phụ nữ trang điểm rất nhạt, chị ta cất giọng ngạc nhiên: “Tiểu Lộ đâu rồi? Tiểu Lộ!” Giày cao gót của chị ta nện cồm cộp xuống nền nhà. Giản Dao nhường lối, đồng thời mở miệng: “Chúng tôi là người của cảnh sát.”
Người phụ nữ lập tức biến sắc mặt. Chị ta đứng ở cửa, nhìn con gái đang bị còng tay ngồi ở ghế sofa.
“Tiểu Lộ, con… Tại sao bắt con gái tôi?”
“Con đã giết người.” Hoắc Tiểu Lộ cắt ngang lời chị ta. Vẻ mặt nó bình tĩnh một cách kỳ lạ.
Bạc Cận Ngôn và một người cảnh sát vừa vặn từ trong phòng đi ra ngoài. Trên tay người cảnh sát cầm cái túi nylon đựng vật chứng. Bên trong là một con dao găm dính đầy máu.
Mẹ Hoắc Tiểu Lộ trợn mắt há hốc mồm.
“Chúng ta về Cục Cảnh sát trước…” Giản Dao nhẹ nhàng đỡ cánh tay chị ta.
Nhưng ngoài định liệu của tất cả mọi người, phản ứng đầu tiên của người phụ nữ không phải lao đến bảo vệ con gái mình, mà là quay người chạy mất.
Có lẽ chị ta quá bất ngờ và hoảng sợ.
“Cẩn thận!” Giản Dao nhanh tay tinh mắt, thấy giày cao gót của người phụ nữ trượt trong không trung, cô vội túm lấy cánh tay của chị ta. Nhưng người phụ nữ cao lớn hơn cô nên kéo cả Giản Dao về phía trước theo quán tính.
Người phụ nữ lảo đảo mất vài giây mới đứng vững. Giản Dao thở phào nhẹ nhõm, nhưng người phụ nữ đột nhiên gầm lên: “Tránh ra!” Chị ta đồng thời đẩy mạnh Giản Dao.
Giản Dao vốn đứng ở mép bậc cầu thang. Cô lập tức mất thăng bằng, chân dịch về phía sau, rơi vào không trung.
Giản Dao giật mình, cô chưa kịp phản ứng, cả người đã ngã ra đằng sau.
“Giản Dao!”
Bạc Cận Ngôn lập tức xông ra cửa, nhìn về phương hướng của Giản Dao. Ánh mắt hai người chạm nhau trong không trung, sắc mặt Bạc Cận Ngôn biến đổi