Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:07 22/12/2015

Lượt xem: 1342499

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2499 lượt.

tích tâm lý tội phạm. Chào các anh.”
Nói xong, Bạc Cận Ngôn liền bế Giản Dao, sải bước dài đi về phía xe ô tô của mình.
Bạc Cận Ngôn đặt Giản Dao xuống ghế lái phụ. Giản Dao tưởng anh sẽ lái xe đi ngay, ai ngờ anh giơ tay bật đèn trong xe: “Quay ra đây cho tôi xem nào.”
Giản Dao hơi nghiêng người, quay mặt về phía Bạc Cận Ngôn: “Em không sao, chỉ bị sượt ngoài da.”
Dưới ánh đèn, gương mặt Bạc Cận Ngôn phủ một lớp ánh sáng dịu dàng. Anh đặt một tay lên vô lăng, bàn tay còn lại đưa về phía mặt Giản Dao, ánh mắt anh lạnh lẽo và chăm chú.
Anh vẫn còn tức giận…
Ngón tay mát lạnh chạm nhẹ vào trán Giản Dao, nơi đó truyền đến cảm giác hơi đau buốt. Giản Dao cũng sờ lên trán mình, quả nhiên sưng một cục.
“Tuyệt quá.” Bạc Cận Ngôn cất giọng lạnh lùng: “Em suýt nữa bị đập vỡ đầu.”
Giản Dao: “… Đây chỉ là sự cố bất ngờ.”
Bạc Cận Ngôn thu tay về: “Còn đau không?”
Thật ra một chút đau đớn này chẳng là gì với Giản Dao, nhưng cô vẫn hạ giọng: “Rất đau.” Sau đó, cô nhướng đôi mắt trong veo nhìn Bạc Cận Ngôn.
Bạc Cận Ngôn trả lời dứt khoát: “Em cố nhẫn nhịn.”
Giản Dao im lặng, lại nghe anh nói tiếp: “Khi nào về nhà tôi sẽ chườm đá cho em.”
“…Vâng.”
Bạc Cận Ngôn cúi đầu quan sát chân cô: “Cởi giày để tôi xem nào.”
Giản Dao vừa nhấc chân trái liền bị anh nắm chặt gót chân. Bàn tay lớn của người đàn ông ôm gọn bàn chân cô, mang lại cảm giác hơi mát và ngưa ngứa. Khi ngón tay dài của anh lướt qua mắt cá chân, mặt Giản Dao nóng ran.
Bạc Cận Ngôn không phát giác ra sự thẹn thùng của Giản Dao. Anh vẫn cúi đầu quan sát, đôi lông mày đen nhánh chau lại.
“Sưng một chút, không đến nỗi nghiêm trọng.” Bạc Cận Ngôn buông chân cô, kết luận một câu: “Không hoành tráng như cái sừng trên trán em.”
Giản Dao liếc anh một cái, lại vô thức sờ cục u trên đầu.
Hôm nay đúng là tai bay vạ gió, cô thở dài: “Đầu óc em liệu có bị đần đi một chút không?”
Bạc Cận Ngôn đã khởi động xe. Anh dõi mắt về phía trước, trả lời bằng ngữ khí lãnh đạm: “Không sao cả. Nếu đần vẫn còn có tôi.”
Giản Dao ngẩn người, trong lòng rất ngọt ngào.
Kết quả Bạc Cận Ngôn nói tiếp một câu không mặn không nhạt: “Dù sao IQ của tôi là 180, em nhiều hơn hay bớt đi một chút cũng có gì khác biệt?”
Giản Dao: “Có người nào an ủi như anh không?”
Lúc này, khóe miệng Bạc Cận Ngôn mới nhếch lên. Anh đánh tay lái, điều khiển ô tô chạy ra đường cái.
Bây giờ đã là nửa đêm, chiếc xe chạy bon bon trên con đường vắng lặng. Giản Dao tựa người vào thành ghế phía sau, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Bạc Cận Ngôn tập trung lái xe. Đến chỗ có đèn đỏ, anh giảm tốc độ rồi dừng lại. Tiếp theo, Bạc Cận Ngôn tựa vào thành ghế, ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng, yên lặng chờ đợi.
Vào một giây phút nào đó, anh đột nhiên quay đầu, ngắm nhìn gương mặt an lành của Giản Dao trong giấc ngủ.
Một lúc sau, Bạc Cận Ngôn mới rời mắt, tiếp tục dõi về phía trước.






Giản Dao mở mắt, liền nhìn thấy mặt trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh tòa nhà cao tầng, giữa bầu trời tối đen.
Cô vẫn ngồi trong xe ô tô, cảnh vật xung quanh rất quen thuộc. Đây là bên dưới tòa nhà cô và Bạc Cận Ngôn sinh sống. Trong xe không bật đèn, chỉ có ngọn đèn đường của khu chung cư chiếu vào.
Bạc Cận Ngôn ngồi bên cạnh Giản Dao, hai tay đặt lên vô lăng. Anh dõi mắt ra ngoài cửa sổ, thần sắc lạnh lẽo.
“Anh đang nghĩ gì thế?” Giản Dao tựa người vào thành ghế, ngoảnh đầu hỏi anh.
Bạc Cận Ngôn gõ ngón tay lên vô lăng, từ tốn trả lời: “Hắn không xuất hiện.”
Giản Dao: “… Anh mới là E.T ấy.”
Bạc Cận Ngôn đi vòng sang cửa bên này, bế Giản Dao khỏi ghế ngồi, ung dung trả lời: “Trên đầu tôi không mọc sừng.”
***
Hai người vào nhà đã là một giờ sáng.
Bạc Cận Ngôn đặt Giản Dao xuống ghế sofa rồi đi vào nhà bếp. Một lúc sau, anh cầm hai túi đá ra ngoài.
Bạc Cận Ngôn ngồi xuống cạnh Giản Dao. Anh lấy một túi đá chườm lên trán Giản Dao. Đá lạnh buốt khiến Giản Dao bất giác hít một hơi sâu. Bạc Cận Ngôn nhếch miệng, để lộ ý cười nhàn nhạt: “Em tự chườm đi.”
Giản Dao im lặng cầm túi đá.
Người đàn ông này… Anh rất dịu dàng và lo lắng cho cô. Nhưng chẳng bao lâu sau, anh chọc cô là E.T, nói cô mọc sừng lại cười cười, không che giấu thái độ vui vẻ khi ‘thưởng thức bộ dạng quẫn bách của Giản Dao’.
Đúng là ấu trĩ.
Lúc này, gót chân Giản Dao đột nhiên bị anh nắm chặt. Bạc Cận Ngôn hơi cúi xuống cởi giày cho Giản Dao, động tác hết sức tự nhiên. Tiếp theo, anh nhẹ nhàng đặt chân cô lên đùi anh.
Giản Dao thẹn thùng, im lặng dõi theo động tác của anh.
Vẻ mặt Bạc Cận Ngôn vẫn tỉnh bơ như không. Tay trái anh đặt túi đá lên mắt cá chân cô, tay phải cầm cái điều khiển ở bên cạnh bật tivi, bắt đầu xem phóng sự ‘Nửa đêm truy bắt tội phạm’.
Thời khắc túi đá chạm vào da, Giản Dao thở hắt ra. Bạc Cận Ngôn vẫn dán mắt vào màn hình tivi, nhưng khóe miệng anh nhếch lên.
Được rồi… Anh vừa dịu dàng vừa ấu trĩ.
Giản Dao vốn không có hứng thú với mấy phóng sự về pháp chế hay phá án. Cô nhìn