Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341398

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1398 lượt.

t miếng bánh bông lan.
Ghế sô pha rất thoải mái, cô không kìm được ngồi chìm vào trong đó, hương thơm cafe nồng nàn bên trên có một hình chiếc lá, mùi vị rất đậm đà. Không ngờ rằng đi lung tung lại có thể tìm được một quán cafe chính hiệu như thế này, bánh bông lan chưa được đem lên, âm nhạc là loại nhạc Jazz nhẹ nhàng dễ nghe, cô dường như muốn ngủ thiếp đi.






"Anh nói dối."
Yên lặng một hồi sau, cô nhìn vào mắt anh, mở miệng phá vỡ sự yên tĩnh: \'Nói dối mũi sẽ mọc dài ra đấy."
Anh cười một lát: "Anh vẫn luôn nói dối, Giai Kỳ."
"Anh và Mạnh Hòa Bình lớn lên cùng nhau, lúc nhỏ chơi đánh trận, anh là liên trưởng cậu ấy là chỉ đạo viên, dẫn một đoàn người xông vào trận địa, gặp phải kẻ địch đều là anh phá vòng vây yêm trợ cậu ấy rút quân. Lúc hơn 10 tuổi đánh nhau với những đứa trẻ ở khu khác, bọn nó cầm một viên gạch ném qua, Hòa Bình giúp anh đứng chặn phía trước, vì việc đó mà trên đầu cậu ấy phải khâu mấy mũi, nhưng chỉ đờ đẫn mà không rơi một giọt nước mắt. Từ nhỏ đến lớn, lăn lộn bò trèo, sứt đầu mẻ trán không biết bao nhiêu lần, anh chưa bao giờ thấy cậu ấy khóc. Nhưng Giai Kỳ, em biết không? Vào nửa đêm một hôm của mấy năm trước, anh gọi điện cho cậu ấy, không hề biết gì hỏi một câu bao giờ cậu ấy và em kết hôn, người bạn tốt nhất trong đời này của anh, người huynh đệ của anh, chỉ vì em không cần cậu ấy nữa, một người đàn ông hơn 20 tuổi, không ngờ rằng cậu ấy lại khóc trong điện thoại."
"Trong cuộc đời này lần đầu tiên anh thấy cậu ấy đau lòng như vậy, rất nhiều lần cậu ấy khen em trước mặt anh, anh luôn cho rằng hai người sẽ kết hôn, bởi vì con người Mạnh Hòa Bình rất cố chấp, đối xử tốt với ai thì cả đời này quyết một lòng không thay đổi. Cậu ấy đối xử tốt với anh, cả đời này quyết không thay lòng làm huynh đệ của anh, cậu ấy yêu em, có thể cãi nhau với giai đình, góp nhặt từng đồng, muốn kết hôn với em. Thậm chí cậu ấy đã từng nói với anh, con trai của hai người sau này nhất định sẽ nhận anh làm cha nuôi. Cậu ấy chưa từng nghĩ rằng em lại không cần cậu ấy nữa. Lúc cậu ấy khóc, cách xa cả một Thái Bình Dương, trong lòng anh nghĩ, anh lại không có cách nào cả, người huynh đệ tốt nhất của anh, bị một người con gái làm tổn thương đến thế này, anh lại không có cách nào cả."
"Anh biết anh chẳng sống được bao lâu nữa, bệnh của anh, chắc cũng chỉ tầm 1,2 năm. Tối hôm đó em mang há cáo đến bệnh viên, em gõ cửa thật sự anh đang ở trong phòng, nhưng anh không mở cửa, cuối cùng em ngồi trên ghế, anh nhìn em từ khe cửa, bụng cứ sôi, giống như một đứa trẻ. Anh nghĩ hay là thôi, em vẫn còn trẻ, anh cũng không nên hại em nữa. Nhưng cuối cùng em lại quay lại, em nói với anh, em không đợi được anh. Vì câu nói đó, anh dằn lòng giữ em lại, cho dù là thêm một chút ít thời gian, thêm một chút ít thời gian có được em, cũng tốt."
"Hôm đó em bị thương, em bảo anh đừng đến thăm em, nhưng cuối cùng anh vẫn cứ đi, Giai Kỳ, em không hề biết, anh nhìn thấy xe của Hòa Bình đỗ dưới tầng nhà em, anh đứng ở xa nhìn, nhìn cậu ấy một mình ngồi trong xe, cứ ngồi cho đến khi trời sáng. Anh là một người đàn ông, anh biết một người đàn ông yêu một người phụ nữ là như thế nào. Cậu ấy ngồi trong xe cả một đêm, anh không biết cậu ấy nghĩ gì, nhưng anh biết rõ bản thân mình đang nghĩ gì, anh đãng nghĩ rốt cục anh đã làm cái gì? Anh đưa 3 người chúng ta chìm vào một bước như thế này, anh thật quá không trọng nghĩa khí. Cuối cùng nhìn trời sáng từng chút một, anh cũng quyết tâm cắt đứt chuyện này."
"Hai người thật là giống nhau, một người thì một lòng không thay đổi, một người thì quá ngu ngốc, khổ hơn nữa khó khăn hơn nữa cũng một mình chịu đựng. Nhưng anh không giống thế, anh cảm thấy không chịu được, người mà anh yêu, phải toàn tâm toàn ý đối với anh, bởi vì anh cũng toàn tâm toàn ý đối với người đó, anh dốc hết toàn bộ sức lực, cho nên không thể tha thứ cho việc trái tim người ấy ở nơi khác. Giai Kỳ, cho nên anh không yêu em, anh không còn yêu em nữa. Xin em cũng dừng việc tự mình hại mình hại người khác lại, đi nói rõ ràng với Mạnh Hòa Bình, năm đó tại sao em lại phải rời xa cậu ấy. Hai người đều cho rằng tác thành cho nhau, nhưng lại làm càng làm tổn thương nhiều người hơn, thật sự tính cách của Giang Tây cũng giống anh, đều không thể khoan dung, cho nên xin em rời xa anh, đừng quay trở lại nữa."
Anh cười cười nhẹ nhàng : "Giai Kỳ, những lời nói hôm nay của anh đều là nói thật. Còn em cho đến bây giờ vẫn đang tự lừa dối bản thân mình, vì thế, chỉ có mũi em mới mọc dài ra thôi."
Nói dài như vậy, Giai Kỳ cảm thấy giống như nằm mơ, giọng nói của cô nhẹ nhàng, nhỏ nhoi, giống như là nói mê: "Nhưng anh không biết, em và Mạnh Hòa Bình, không thể nữa rồi."
"Cho dù em có yêu anh ấy hơn nữa, cũng không thể."
Cô không hề khóc, mà cũng vẫn như anh, bình tĩnh ung dung nói ra câu nói này: "Giữa hai bọn em đã có quá nhiều thứ khác rồi, em không có cách nào cũng không thể, lại ở bên cạnh anh ấy một lần nữa."
"Em không hề lừa dối bản thân mình, em đã nỗ lực hết s