XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Đẹp Như Mơ

Hẹn Đẹp Như Mơ

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341401

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1401 lượt.

ư đinh đóng cột là anh ấy giấu một người phụ nữ ở nhà, uy hiếp dụ dỗ em giúp bà dò la tình hình. Đáng thương rằng em muốn nghỉ hè đi Nepal, không thể không bị bà mua chuộc. Nhưng hôm đó em về một chữ cũng không nói lộ ra cho bà, thật đấy! Em lấy người ra bảo đảm, nếu không thì chị đã bị cả thế giới này biết đến rồi. Em phiền bà ấy nhất, nhưng những người thân lại thích nghe nhưng lời nói phân tích của bà. Mấy người phụ nữ trung tuổi trên thế giới này là khó ứng phó nhất, chị nói xem anh em đã bao nhiêu tuổi rồi, bọn họ vẫn còn lấy chuyện can thiệp vào cuộc sống riêng tư của người khác làm trò vui. Chị yên tâm, em kiên quyết ủng hộ chị và anh ấy, đánh chết em cũng không khai hai người ra đâu,"
Cậu ta hùng hồn nói, lúc đầu Giai Kỳ cảm thấy buồn cười, sau dần dần cảm thấy chua xót.
Nghĩ lại ngày hôm đó, lúc anh nói đỏ cả mặt, chắc là cả đời này anh cũng chưa từng giúp con gái mua thứ đồ đó.
Chỉ là vì cô.
Nghĩ đến điều này, cô liền cảm thấy một nơi nào đó ở trong lòng đang đau âm ỉ
Cô nói với Ngô Bá Úc: "Em mau ăn đi." Rồi lấy mấy trăm tệ ra đưa cậu ta: "Dù thế nào cũng đừng nhịn đói, số tiền này em cầm lấy mà ăn cơm, nhưng vẫn nên về nhà, dù gì cũng là mẹ của mình, ít cãi nhau với bà đi."
Ngô Bá Úc không chịu nhận tiền nói: "Em làm thêm tiết kiệm được một ít, tháng trước giúp phòng học máy tính làm phần mềm bài học. Mấy ngày nữa sẽ phát tiền, chị yên tâm."
Giai Kỳ nói: "Vẫn còn mấy ngày nữa em vẫn cần phải ăn cơm chứ." Đặt tiền vào tay cậu ta, dặn dò: "Nếu không có tiết thì về nhà đi, cha mẹ của mình, cho dù có nhiều khuyết điểm hơn nữa, nhưng vẫn là người thân quan trọng nhất, đừng để đến lúc mất đi họ rồi mới hiểu được sự trân trọng."
Ngô Bá Úc nghĩ một lúc, gật gật đầu.
Cuối cùng cậu ta nói: "Chị, tiền đến lúc đó em bảo anh ấy trả cho chị."
Giai Kỳ nói: "Không cần đâu." Ngừng lại mội lúc mơi nói: "Chị còn nợ anh ấy mà."
Tối hôm đó Giai Kỳ không ngủ được, cứ nằm mơ, mơ thấy lúc nhỏ, đeo cặp sách đi học, trời mưa, ngõ hẻm vừa sâu vừa dài, chỉ có tiếng bước chân của cô, lóc cóc bước đi. Mưa rơi tí tách, hai bên ngõ hẻm là tường trắng gạch đen đều bị mưa làm cho mờ nhạt, từng lùm cây xanh lớn, vượt qua đầu tường, nước mưa tí tách tí tách rơi xuống từ cành cây, còn cô cứ đi cứ đi, giày cũng bị ướt sũng, vừa lạnh vừa ướt. Những đứa trẻ khác đều được cha mẹ cầm ô đón về nhà, chỉ có cô một mình cô độc đi dưới mưa trong con hẻm nhỏ, trời dần dần tối đi, cô bắt đầu đau dạ dạy, đau đến nỗi quỳ ở đó không động đậy, một mình dựa vào tường, nắm chặt tay cầm của cặp sách, che trước ngực, những bụi trắng trên tường dính vào quần áo cô, vẫn còn nhớ đến sợ bẩn, bởi vì cha giúp cô giặt không dễ dàng gì. Cô đau đến mức không thở nổi, cứ chảy mồ hôi. Có tiếng người ở xa vọng lại, âm thanh đơn điệu tiếng được tiếng không, dường như tiếng chuông cảnh tỉnh.
Cuối cùng đau quá tỉnh dậy, mới biết điện thoại đang reo, theo bản năng lần mò nhấc ống nghe lên, cơ thể đã đầm đìa mồ hôi, nhưng vẫn chưa tỉnh táo lại.
Cô giọng khàn khàn alo một tiếng, đầu bên kia không có ai nói gì. Cô nhìn nhìn đồng hồ báo thức, không biết nửa đêm còn có ai gọi điện đến nữa.
Cô lại alo một tiếng, đột nhiên tỉnh ngộ ra, lúng ta lúng túng vội vàng ngồi dậy, không cẩn thận lôi dây điện thoại, cô sợ lôi tuột mất dây điện thoại, cuống cuồng cả cơ thể mất thăng bằng, rầm một tiếng lật xuống từ trên giường, còn đem theo cả điện thoại ngã xuống đất, một lúc lâu sau cô mới bình thường trở lại, ôm chặt cái bụng bị đau và đầu gối ngồi trên đất thở hổn hển, may mà điện thoại không bị hỏng.
Có lẽ do động tĩnh bên này quá lớn, cuối cùng anh mở miệng, giọng nói khào khào: "Em sao thế?"
Giai Kỳ sợ anh dập điện thoại, cẩn thận hỏi: "Anh đang ở đâu? Anh chạy đi đâu thế hả?.






Kết quả là "lạch cạch" một tiếng, anh vẫn cứ dập điện thoại.
Giai Kỳ tức muốn chết, nắm chặt ống nghe mắng Nguyễn Chính Đông là đồ khốn, nhưng bực mình đó là mắng anh mà anh cũng đâu có biết. Cuối cùng tỉnh táo lại, bản thân mình vẫn ngồi trên nền nhà lạnh giá, hai bàn chân đã bị lạnh cóng từ lâu. Trèo lên giường run cầm cập một lúc mới trở lại bình thường, chỉ nghỉ đến việc ngày mai ra bưu điện lấy danh sách số điện thoại, không tin là không thể tìm ra anh.
Kết quả là nửa đêm bị dằn vặt như thế, buổi sáng mơ màng ngủ quên mất. Chạy như bay đến bến tàu điện ngầm, đúng vào giờ cao điểm, bên trong chật chội đến mức như cây kem bông bị đè bẹp, ra khỏi bến tàu điện ngầm vẫn chưa thể trở lại nguyên hình. Thở hổn hển đi đến phòng làm việc, cuối cùng vẫn bị muộn 5 phút, vừa mới ngồi xuống thì nhận được điện thoại của sếp: "Cô Vưu, Vương tổng mời cô đến phòng làm việc một chuyến."
Sáng sớm đi muộn đã bị sếp triệu kiến, cảm thấy hơi chột dạ. Ai ngờ rằng Vương tổng không có việc gì khác, chỉ đưa cho cô mấy tập tài liệu: "Bên Chi Bằng gọi cô, cô đến xem rốt cuộc là việc gì."
Nhà đất Chi Bằng là khách hàng quan trọng của họ, có quan hệ hợp tác nhiều năm nay, Giai Kỳ cho rằng đối phương có