Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341384
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1384 lượt.
như là nhân viên cửa hàng, chăm chú quan sát lúc lâu, mới nói: "Đôi màu trắng đẹp."
Giang Tây mỉm cười: "Em cũng thấy đôi đó được, mặc váy nhất định là sẽ rất đẹp." Lại nói: "Nhưng mấy người cũng cố chấp quá, 10% cũng không chịu giảm."
Cô nhân viên vui vẻ cười: "Tiểu thư Nguyễn biết quy định của cửa hàng chúng tôi rồi đấy, đó là hàng mùa xuân mới của năm sau, vừa mới nhập về, cho nên chỉ có thể giảm 5%, tiểu thư có thẻ bạch kim nên được giá đó, tiểu thư biết đấy, nếu không phải là hội viên của chúng tôi, đến 1% cũng không giảm."
Mạnh Hòa Bình nói: "Thích thì mua đi."
Giang Tây nói: "Nhưng đôi này không vừa chân, hơi to một chút, lấy đôi nhỏ hơn cho tôi thử xem sao."
Nhân viên cửa hàng nói: "Chúng tôi nhớ rằng cô đi số 7 mà, để tôi bảo họ lấy số nhỏ hơn cho cô thử nhé."
Bỗng nhiên Mạnh Hòa Bình nhớ ra, liền nói: "Cô ấy đi giày số 6."
Giang Tây ngẩng đầu lên nhìn anh một cái, một cô nhân viên cực kỳ xinh đẹp khác, nói: "Nguyễn tiểu thư, bạn trai cô đối với cô thật tốt, vừa quan tâm lại chu đáo, ngay cả cô đi giày số mấy cũng nhớ."
Một lúc sau nhân viên của hàng mang hên một đôi khác cho Giang Tây thử, cô đi vào giày thử, quá nhỏ.
Hai đôi bày ở đó, Giang Tây lại thử đôi lúc trước, vẫn cảm thấy hơi rộng, nhưng đôi số 6 lại không thể đi được, ở giữa lại không có số khác.
Mạnh Hòa Bình nói: "Hay là mua đôi này đi, rộng một chút không sao."
Giang Tây thu chân lại, đi vào đôi giày của mình: "Thôi, không mua nữa, không cần mua nữa." Đứng dậy đi ra phía cửa, lại dừng bước, bỗng nhiên quay đầu lại nói với nhân viên của hàng: "Tôi lấy đôi số 6, giúp tôi gói vào."
Nhân viên của hàng nói: "Được, được."
Mạnh Hòa Bình nói: "Không phải là nhỏ quá sao?"
Giang Tây cười mà như không cười nói: "Em muốn đôi đó."
Bình thường anh rất ít khi thấy cô như thế này, cho nên không nói gì nữa, lấy ví tiền ra rút tấm thẻ tín dụng đưa cho nhân viên của hàng, một nhân viên khác thành thục gói đôi giày lại, bỏ vào túi, niềm nở nói: "Nguyễn tiểu thư có thời gian thì đến xem nhé, tuần sau chúng tôi sẽ nhập hàng mới từ đại lục về."
Hôm nay dường như tâm trạng của Giang Tây khá tốt, đi hết cửa hàng này đến của hàng kia, thử rất nhiều quần áo, cũng mua rất nhiều. Tay trái một túi tay phải một túi, Mạnh Hòa Bình cầm giúp cô. Mặc dù vẫn là giữa đông, nhưng các mặt hàng mùa xuân mới đã được xếp lên giá của các cửa hàng, màu sắc mềm mại xinh đẹp, làm cho người ta nghĩ đến không khí của mùa xuân, tươi mới mà trong lành.
"Đẹp không?" Cô mặc một áo lên, phối với một chiếc quần màu xám, khuôn mặt đẹp đẽ tươi sáng, mỉm cười hỏi anh.
Anh chỉ đáp: "Đẹp."
Thẻ tín dụng quẹt qua, âm thanh ngắn ngủi, trên tay lại xách nhiều túi hơn, cuối cùng đi đến bãi đỗ xe, túi lơn túi nhỏ, chất đầy ở ghế sau xe.
Giang Tây thở dài một tiếng: "Thật thoải mái." Lại nói, "Tháng trước bọn em đến làm khách mời đặc biệt trong chương trình của Việt Nguyệt, không biết là anh có xem kỳ đó không nữa. Nhưng em nghĩ rằng chắc chắn là anh không xem rồi."
Giang Tây ngủ đến trưa mới dậy, lúc tỉnh dậy cảm thấy hương thơm nồng nàn khắp căn phòng, hóa ra trên bàn trang điểm, trước giường đều đặt những bó hoa hồng lớn, rực rỡ xinh đẹp.
Sau khi xuống lầu cô Lý cười nói với cô: "Hòa Bình quả thật có lòng, mua hoa đẹp thật đó. Còn sợ đánh thức cháu, nhờ cô giúp đặt vào phòng, cô thấy cháu vẫn còn ngủ, nên không gọi dậy."
Giang Tây cười cười, hỏi: "Anh trai cháu đâu?"
"Đi bệnh viện kiểm tra rồi, Giai Kỳ đi cùng cậu ấy. Hiếm có được cô gái như Giai Kỳ, quan tâm chăm sóc tất cả, làm việc là chu đáo, cả ngày bận rộn giúp cậu ấy, quả thật hiếm có."
Hôm nay Giang Tây cảm thấy vô cùng nhàm chán, ăn cơm xong liền đi đến phòng sách đọc sách. Lúc nhỏ gặp phải chuyện gì, cô thường không nói gì trốn vào phóng sách, ngồi trên đỉnh chiếc thang cao cao, chống cằm, nhìn vào gáy những cuốn sách màu xám đen, giống như nhưng viên gạch nhỏ hẹp, dày đặc xây lên bức tường sách từ nền nhà đến tận trần, chỉ ngồi đó đờ đẫn.
Ánh nắng mặt trời cuối xuân đẹp như thế, nghiêng nghiêng chiếu xuống hiên nhà, chiếu vào khuôn mặt anh, một nửa không mặt anh dưới bóng hoa, nhưng khi cười dường như không rõ ràng, nụ cười đó trống rỗng, ắn dương hơi chau lại, sắc mặt anh sầu muộn mà đờ đẫn, dường như nghĩ đến cái gì, lại dường như không nghĩ gì cả. Bỗng nhiên cô muốn đưa tay ra, vuốt thẳng ấn dương của anh.
Lúc lái xe về trời đã nhá nhem tối, con đường đó lại đang sửa, khi đó anh lái một chiếc xe việt dã Mitsubishi hơi cũ, tình trạng xe không tốt, kết quả là cả đường tròng trành, xe hỏng ở giữa đường. Anh gọi điện thoại cho công ty sửa xe, thành phố ở quá xa, chiếc xe kéo rất lâu mới vẫn chưa tới. Hai người ngồi trong xe, xung quanh tối đen như mực, không có thôn làng, cửa hiệu nào, còn bên ngoài xe là hàng loạt âm thanh của thiên nhiên, bầu trời đêm sâu thẳm tĩnh mịch, những ngôi sao lớn sáng rực, cô chưa từng nhìn thấy bầu trời đẹp như vậy, bầu trời đêm mùa xuân quang đãng, những ngôi sao chi chít, giốn