Tác giả: Twentine
Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015
Lượt xem: 1342660
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2660 lượt.
t tình. Em chưa từng nói với anh sao em có thể vẽ những bức tranh như vậy được.”
Dương Chiêu thuận tay lật một trang sách: “Anh chưa từng hỏi em.”
“Nếu anh hỏi, em sẽ nói ư?”
Tầm mắt Dương Chiêu giống như dừng trên quyển sách nhưng tựa như không phải, cô bình thản trả lời: “Dù là chuyện gì, anh phải hỏi rồi mới biết.”
“Vậy anh hỏi em …”
Dương Chiêu sửng sốt, Tiết Miểu bước đến cạnh cô, anh ta vươn một tay đặt lên quyển sách Dương Chiêu đang xem. Cô nhìn đường vân tay trên bàn tay anh, từng đường nét rõ ràng, ngay ngắn.
Tiết Miểu cúi xuống, Dương Chiêu ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên người anh ta.
“Anh hỏi em…” Tiết Miểu thì thầm bên tai cô: “Người đàn ông trong tranh đi đâu rồi?”
Dương Chiêu như lạc vào đoạn ký ức có người đàn ông đó, hoàn toàn mất phương hướng.
Câu hỏi của Tiết Miểu giống như vọng đến từ cõi xa xăm.
Từ một đêm mưa tầm tã, từ một gian toilet nhỏ hẹp, từ căn phòng ngủ nhỏ nhuộm ánh tà dương, từ quán ăn vỉa hè ngập tràn ánh sáng, từ gian phòng tối tăm ẩm thấp nhưng lại trông rõ ngọn tháp Bồ Tát trắng…
Dương Chiêu bỗng nghe thấy câu trả lời bình thản của mình.
“Tiết Miểu, anh điên à, tranh này không có người.”
Tiết Miểu không trả lời, Dương Chiêu biết anh ta không tin, ngay bản thân cô cũng không tin.
Tiết Miểu hiểu rõ cô.
Anh ta rất thông minh và cực kỳ nhạy cảm với nghệ thuật.
Dương Chiêu gấp sách lại, cô đứng dậy đến bên cửa sổ.
Bên ngoài tuyết đang rơi.
Đây là đợt tuyết đầu mùa của năm nay, tuyết không lớn nhưng có lẽ sẽ rơi khoảng hai ngày.
Khi tuyết rơi, khắp trời đất tràn ngập sắc trắng xám, đó là cảm giác mênh mông và trống trải không thể hình dung được.
Tiết Miểu nhìn Dương Chiêu, dáng vẻ cô gái đứng trước khung cửa sổ thoáng nét lạnh lùng mảnh khảnh, sắc tuyết xám trắng tựa như ánh lên một vầng sáng nhàn nhạt khiến bóng dáng cô dịu dàng hơn một chút.
Cô là một người mâu thuẫn, nhưng cô vẫn luôn độc lập và bảo toàn bản thân – Tiết Miểu ngẩn ngơ nghĩ.
Tiết Miểu bước đến sau lưng cô, khẽ khàng ôm cô.
“Bây giờ, em có thể nói với anh không?” Đứng bên cửa sổ, hai người đều cảm nhận được luồng khí lạnh se sắt, Tiết Miểu áp mặt lên mái tóc Dương Chiêu, ngửi mùi hương thoang thoảng của cô, chầm chậm nhắm mắt lại.
“Tiểu Chiêu, anh cũng rất khó chịu.” Trời đất vắng lặng, giọng nói tràn ngập từ tính khẽ khàng vang bên tai Dương Chiêu: “Dù anh không để bụng thì em cũng không thể bắt nạt anh…”
Dương Chiêu nhìn những hạt tuyết lạnh lẽo băng giá bên ngoài, nét mặt cô vẫn lạnh lùng, hờ hững.
Trong màn tuyết tĩnh lặng, Dương Chiêu tựa như nghe thấy giọng nói hơi khàn khàn thoáng chút nhẫn nại của Trần Minh Sinh.
Anh nói với cô – anh muốn cưới em…
Trần Minh Sinh bắt chuyến bay cuối cùng, thời gian cất cánh khoảng hơn năm giờ, lúc hạ cánh đã hơn nửa đêm.
Đầu óc Trần Minh Sinh hỗn loạn.
Anh tự nhủ thầm mình đã làm sai, anh gần như có thể đoán được lúc chú Từ biết chuyện sẽ nổi trận lôi đình thế nào, nhưng anh không nhẫn nại được nữa.
Sau khi xuống máy bay, anh ra khỏi sân bay, trong khoảnh khắc, từng cơn gió lạnh cuốn theo những hạt tuyết nhỏ quật vào mặt anh. Trần Minh Sinh cúi đầu, đợi trận gió lớn lướt qua.
Lúc anh ngẩng đầu mới ý thức được, nơi đây đã lạnh đến mức nào. Lúc đi anh một lòng nhớ Dương Chiêu nên không suy nghĩ nhiều thì đừng nói gì đến quần áo, bây giờ anh vẫn đang mặc quần áo đầu thu ở Côn Minh, áo sơ mi bên trong, bên ngoài là áo khoác mỏng, một chiếc quần bằng sợi bông.
Đổ xuống đầu anh là một tràng mắng bão táp của chú Từ.
“Cậu nghĩ gì vậy? Cậu nói đi, rốt cuộc cậu nghĩ gì chứ? Thời điểm này cậu có thể làm bậy được sao? Tại sao cậu lại kích động như vậy?”
“Chú Từ …”
“Cậu lập tức quay lại cho tôi…”
Trần Minh Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ đáp: “Cháu đã tới rồi, hôm nay không còn chuyến bay nữa.”
Chú Từ yên lặng một lát, sau đó chửi ầm ĩ: “Mẹ nó, tôi muốn đập chết cậu.”
Trần Minh Sinh trả lời: “Mai cháu sẽ quay về.”
Có lẽ giọng nói anh quá trầm thấp, quá dồn nén, cuối cùng chú Từ không mắng anh nữa.
“Bên đó có ai liên lạc với cậu không?”
Trần Minh Sinh: “Không, bây giờ cháu vẫn ở Thúy Hồ một mình, buổi tối thường không có ai tới quấy rầy cháu.” Dứt lời, anh bổ sung: “Mai cháu sẽ về.”
Chú Từ ngẫm nghĩ một lát rồi dặn: “Nếu mai có người gọi điện cho cậu, cậu cứ bảo đang đi lựa quà cho Bạch Vi Vi.”
Trần Minh Sinh: “Được.”
“Cụ thể thì cậu phải chuẩn bị trước, càng chi tiết càng tốt.”
Trần Minh Sinh: “… Vâng.”
Hai người im lặng.
Bên kia điện thoại, chú Từ không nói gì nữa, hai người yên lặng nghe tiếng hô hấp của đối phương, dễ đến hơn nửa phút.
Sau đó chú Từ thấp giọng: “Minh Sinh, có phải cháu nhớ bạn gái lắm không?”
Trần Minh Sinh bất giác nắm chặt điện thoại, cắn răng không dám lên tiếng.
Chú Từ biết tính Trần Minh Sinh, nếu không phải có chuyện khiến anh quá lo lắng, Trần Minh Sinh tuyệt đối không thể làm loại chuyện bốc đồng này.
Chú Từ nói: “Chú đồng ý với ch