Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hẹn Ước

Hẹn Ước

Tác giả: Twentine

Ngày cập nhật: 02:48 22/12/2015

Lượt xem: 1342663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2663 lượt.

>Văn Lỗi: “Anh Sinh, anh đừng cuống, anh đọc số điện thoại của chị dâu cho em đi.”
Trần Minh Sinh đọc số điện thoại Dương Chiêu, Văn Lỗi trấn an: “Anh Sinh, anh chờ một lát để em tra cho.”
Trần Minh Sinh: “Được, tiểu Lỗi cậu nhanh lên.”
“Được, được rồi, em làm ngay đây. Anh chờ em gọi lại.”
Cúp máy, Trần Minh Sinh ngồi xuống giường, anh gần như đếm từng giây từng giây đang trôi.
Anh tự nhủ thầm Dương Chiêu sẽ không xảy ra chuyện, nhưng mồ hôi lạnh bất giác toát đầm đìa sau lưng.
Hai mươi mấy phút sau, Văn Lỗi gọi tới, Trần Minh Sinh lập tức bắt máy.
“A lô, tiểu Lỗi.”
“Anh Sinh.”
“Sao rồi, cậu tra được chưa?”
“Tra được rồi.” Văn Lỗi nói: “Anh Sinh, anh yên tâm, mấy hôm trước số điện thoại bị báo mất ở văn phòng công ty viễn thông, có lẽ chị dâu xui xẻo làm mất di động rồi.”
Trần Minh Sinh vặn hỏi: “Cậu chắc chứ?”
“Chắc chắn.” Văn Lỗi khẳng định: “Chị dâu đã lấy chứng minh đến khai báo, đã làm lại sim, bây giờ chưa gọi được có lẽ do chị dâu chưa kịp mua di động.”
Trần Minh Sinh trầm mặc không đáp.
“A lô? Anh Sinh?”
Trần Minh Sinh hoàn hồn lại, thấp giọng: “Cảm ơn cậu.”
“Anh khách sáo với em làm gì.” Văn Lỗi trả lời: “Sau này có chuyện gì anh cứ tìm em.”
Trần Minh Sinh cúp máy, di động cũng vừa hết pin.
Anh nhìn di động tự tắt nguồn, thở phào nhẹ nhõm.
Có thể yên tâm rồi ư? Vẫn chưa hẳn.
Trần Minh Sinh thả mình xuống giường, một tay ôm trán, xoa mạnh huyệt thái dương.
Dương Chiêu…
Dương Chiêu…
Vẫn là Dương Chiêu…
Trần Minh Sinh không hiểu rốt cuộc mình đang nghĩ gì, anh đứng bật dậy, cầm nạng bước ra cửa.
Anh chạy xe xuống gara tầng hầm một tòa nhà đỗ ở đó, rồi chạy vội ra ngoài bắt một chiếc taxi.
Sau khi lên xe, tài xế ngáp dài, liếc nhìn cây nạng của Trần Minh Sinh rồi hỏi: “Anh đi đâu?”
Trần Minh Sinh đóng cửa xe, ánh mắt thâm trầm. Anh đặt cây nạng ở ghế sau, thấp giọng đáp: “Sân bay.”






Dương Chiêu mở cửa, mặt không biểu cảm nhìn người đàn ông đang cười tủm tỉm đứng đó.
“Tiết Miểu, công ty của anh phá sản rồi sao?”
Tiết Miểu tỏ vẻ kinh ngạc nhìn Dương Chiêu: “Sao em biết?”
Dương Chiêu không có tâm trạng đùa với anh ta, cô hừ lạnh quay người vào nhà.
Tiết Miểu theo sau cô, đóng cửa lại. Anh ta vừa cởi giày ở vùng đệm huyền quan vừa hỏi: “Tiểu Chiêu, có gì ăn không?”
Người đàn ông đó đã đi hơn một tháng, không hề có chút tin tức.
Dương Chiêu quên mất mình đã bao lần giật mình thảng thốt tỉnh dậy, nhìn căn phòng tối tăm, rồi rơi vào khoảng trầm ngâm ngơ ngẩn.
Tiết Miểu ngồi xuống đối diện Dương Chiêu, thấp giọng: “Tiểu Chiêu, anh rất lo cho em.”
Dương Chiêu nâng mắt thản nhiên đáp: “Không cần đâu, em không sao.”
Tiết Miểu: “Bộ dáng em bây giờ không giống vẫn ổn.”
Dương Chiêu châm một điếu thuốc, tựa người vào sô pha, “Cho nên anh một tuần đến ba lượt?”
Tiết Miểu: “Đúng vậy.”
Dương Chiêu: “Anh mặc kệ công ty của anh à?”
Tiết Miểu: “Anh thừa nhận là anh con buôn từ đầu tới chân, nhưng Tiểu Chiêu à, anh chưa ham tiền tới mức mê muội, anh còn chuyện quan trọng hơn tiền bạc.” Tiết Miểu thoáng nhìn Dương Chiêu, khẩn khoản: “Ví dụ như em.”
Sự thừa nhận thản nhiên của anh ta khiến Dương Chiêu thoáng khựng lại. Cô nhìn vào mắt Tiết Miểu. Đôi mắt Tiết Miểu rất đẹp, nó mang một vẻ đẹp pha lẫn hai dòng máu. Dương Chiêu không thể không thừa nhận, lần đầu tiên gặp anh ta, cô đã bị hấp dẫn bởi bề ngoài của anh.
Dương Chiêu bỗng thốt: “Tiết Miểu, anh đã ly hôn.”
Giọng cô cực kỳ chắc chắn, Tiết Miểu không muốn giấu diếm, bất đắc dĩ đáp: “Em nhận ra rồi à.”
Dương Chiêu không nói gì, đưa thuốc lên miệng.
Tiết Miểu thấy thái độ của Dương Chiêu, anh ta chầm chậm lắc đầu: “Tiểu Chiêu, em không thể như vậy …”
Dương Chiêu: “Em thế nào?”
Tiết Miểu: “Em đã nhận ra cuộc sống đau khổ của anh từ lâu, nhưng em vẫn mãi đắm mình trong thế giới của mình, chẳng hề quan tâm anh. Bây giờ em mới tỉnh lại từ thế giới kia, em cần tìm người có cùng cảm giác với mình nên mới chú ý tới anh.”
Dương Chiêu hạ điếu thuốc xuống nói: “Vậy sao anh không nói cho em biết.”
Tiết Miểu không trả lời, vào lúc anh ta không cười, trong đáy mắt ẩn hiện một sự vắng lặng rất độc đáo.
Bỗng Dương Chiêu khẽ bật cười: “Tiết Miểu, anh thật thông minh.”
Đây chắc chắn là một câu khen ngợi, nhưng sau khi Tiết Miểu nghe nét mặt lại không hề vui vẻ.
Anh thật thông minh.
Dương Chiêu nghĩ vậy.
Lúc chưa nắm chắc sẽ không ra tay. Tình cảm và kinh doanh rất khác nhau, Tiết Miểu không hề mạo hiểm trong thế giới này. Anh ta thông minh mập mờ với mục tiêu, chăm sóc mục tiêu thật chu đáo, đợi đến khi anh ta cảm nhận được mục tiêu cũng có cảm giác với anh ta, anh ta mới thật sự buông thả bản thân.
Thật ra trước đây Dương Chiêu cũng giống anh ta.
“Anh không hề lo lắng.” Tiết Miểu nói: “Em không có khả năng ở bên anh ta.”
Dương Chiêu giương mắt nhìn anh ta.
Tiết Miểu: “Em có còn nhớ những lời anh nói lúc trước không, Tiểu Chiêu, thời gian đó em tựa