Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Mặc Thập Nhất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341285
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1285 lượt.
hỉ là nói ví dụ. Người cũng có thể không trả lời”
Lô Dĩ Ngôn nắm sáo ngọc trong tay càng thêm chặt, lộ rõ các khớp xương trắng bệch. Đôi mày cũng nhíu chặt lại, một lúc sau, hắn rốt cục buông tha, bất đắc dĩ cười cười lắc đầu: “Không dối gạt cô nương, không thể chọn lựa được”
Ta gật đầu. Bỏ thêm một vị thuốc vào chén đã chuẩn bị sẵn, vừa vặn ngồi vào trước mặt hắn.
“Ta đương nhiên cũng giống như Nhị gia, khó có thể chọn lựa, về sau hắn nói cho ta biết, kỳ thực, chuyện này cũng không thể lựa chọn”. Nhìn biểu tình dần buông lỏng của hắn, ta cười nói: “Hắn nói, trong lòng của mỗi người to lớn, cũng chia ra những khu vực khác nhau, tình cảm cũng khác nhau. Sau đó đem họ hảo hảo ghi tạc vào trong lòng. Không phải là phu thê, nhưng có thể là bạn, là người thân, là huynh đệ. Những người này, mặc dù không thể ai cũng yêu thương như nhau, nhưng mất một người, trái tim như mất đi một khối vậy. . .”
Sắc mặt Lô Dĩ Ngôn khó phân biệt vui buồn. Ta đại khái cũng không dám chọc tới vị tiểu bá vương này, hồi lâu thấy hắn đột nhiên thoải mái nở nụ cười.
“Thâm ý trong lời nói của cô nương, tại hạ hiểu, đa tạ. . .”
Ta cười, quay đầu nhìn về phía A Âm, lại nhìn thấy trong mắt hắn đã có tầng nước trong suốt.
Ta đối với Lô Dĩ Ngôn, không phải là vợ, thế nhưng hắn cũng là bằng hữu tốt nhất của ta, giữ ở trong lòng, không thể dứt bỏ. Mà A Âm rốt cục cũng hiểu, ở trong lòng của Lô Dĩ Ngôn, cũng có vị trí của hắn, nếu như hắn bị tổn thương, Lô Dĩ Ngôn cũng đau lòng cho hắn. . .
Thuốc trong chén dần dần kết lại, ta đem chúng điểu chế thành thuốc mỡ, vẽ loạn trên vải trắng, cẩn thận bọc lại đôi mắt của Lô Dĩ Ngôn. Ta tin tưởng, không bao lâu, hắn nhất định có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Như ta nói, Lô Dĩ Ngôn không tuy không phải là người rất quan trọng, nhưng hắn cũng là một miếng thịt trong lòng ta, ta thiếu hắn, sẽ cố gắng hết sức mình, hoàn trả lại đôi mắt cho hắn.
Lúc ta rời đi đã là chạng vạng, tâm tình của hắn tuy vẫn cón ít áp lực, nhưng trong lời nói đã có chút hỉ nộ. A Âm một đường đưa ta ra hẻm nhỏ, cũng không nói gì, chỉ là đưa cho ta một túi ô mai.
Hắn nói cho ta biết, Lô Dĩ Ngôn vẫn nhớ ta thích ăn quả mở, thỉnh thoảng lại bảo hắn mua về một ít, mỗi ngày lấy ra chế biến, còn lại đều cất trong vò gốm xanh.
Ta nhìn túi mơ trong tay, trong lòng không khỏi chua xót. Hướng phía A Âm phất tay một cái, sau đó đạp ánh nắng chiều đi, được hơn mười bước, đột nhiên nghe tiếng A Âm gọi ta. Quay đầu nhìn lại, hắn một thân bạch y, nửa mặt che một tấm lụa mỏng, đẹp đến kinh thiên động địa.
Hắn mở miệng vừa cười vừa nói: “Cảm tạ!”
Ta xoay nửa người, nhìn A Âm, đột nhiên cảm thấy ánh trời chiều của thành Tần Tương đặc biệt đẹp.
Chân Tướng Năm Đó
Lúc ta trở lại khách điếm, Cừ Cử vừa trị liệu vết thương xong, từ trên lầu đi xuống ăn cơm chiều, đợi ta trở về, cợt nhả nắm tay ta cùng nhau ngồi xuống bên cạnh bàn.
Phía đối diễn là lão đầu râu bạc, ta nhìn thấy thật quen mắt, ánh mắt nhìn chằm chằm lão giả một chung trà, rốt cục nhận ra đó chính là người ta nhìn thấy trong Côn Lôn kính, là người cùng Cừ Cử nói cái gì mà thiện ác tất báo, nghĩ đến đời trước ta bị giam trong Côn Lôn kính, ở Hoàng Tuyền ba trăm năm bị gió cát thổi vào, cũng có một tay lão giả góp phần. Nghĩ nghĩ, ánh mắt phát ra tia căm tức.
Lão đầu tựa hồ cảm giác được ta bất thiện, giương mắt nhéo nhéo chòm râu, phất trần giương lên cười nói: “Lão đạo thế nhưng có chỗ nào đắc tội cô nương?”
Ta thu liễm sắc mặt, ngoan ngoãn cười.”Thượng thần nói gì vậy… Thượng thần… Chỉ là có chút…” Càng nói càng cảm giác mình uất ức, đơn giản đứng lên đem túi trên bả vai ném xuống, một chân đạp lên cai ghế, hai tay mạnh vỗ mặt bàn: “Lão đắc tội với ta!”
Ta trừng hai mắt, nhìn Cừ Cử và Thiên Lai, lại từ Thiên Lai nhìn về Cừ Cử. Đây chính là chuyện đời trước, ta nhớ kỹ nhưngkhông nhiều lắm. Hơn nữa ta cũng không phải là người quá để bụng, huống chi, lão vì muốn tốt cho ta, nghĩ lại ánh mắt oán giận cùng động tác thô bạo của ta khi nãy, nhất thời hoảng hốt giật mình.
Giơ tay lên cấp lão nhân kia rót một chén rượu, mong lão người lớn không để bụng.
“Tự dưng lại nhắc tới chuyện xưa, ôi chao, bỏ qua đi. . .”
Cừ Cử đảo mắt nhìn ta, nhịn không được “Xì xì” nở nụ cười. Mặt ta đỏ lên, vội vàng dùng cái chén cầm lên che mặt.
Mấy ngày gần đây, thương thế của Cừ Cử dần ổn định, lão Thiên Lai nói, chỉ cần không dùng pháp thuật thì từ từ điều dưỡng cũng không có gì đáng ngại. Mà Lô Dĩ Ngôn cũng khá ổn. Đa số thời gian hắn đều nắm dưới mái hiên sưởi nắng.
Hôm nay, khí trời khá tốt, thế nhưng trong không trung lại phiêu phiêu sái sái rơi xuống không ít tuyết. Ta ngồi chồm hổm ở trong sân rang thuốc, Lô Dĩ Ngôn ngồi bên bàn đá nói chuyện đi làm nhiện vụ trước kia, có rất nhiều tin thú vị. Ta bị hắn chọc cho vui vẻ, cúi gập người ôm thắt lưng cười khan, hai người đang vui đùa nói chuyện, chợt nghe bên ngoài sân truyền đến tiếng đao kiếm đánh nhau.
A Âm cười t