The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341283

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1283 lượt.

cánh đồng tuyết, cái lạnh ập tới. Ta hướng Minh thúc và Lam Vũ khoát tay áo, ôm Cừ Cử đã bị thương nặng lên xe ngựa, sau đó nhìn thoáng qua tòa thành ta hận thấu xương, dứt khoát xoay người nhảy lên.
Ở trên xe ngựa, ta một mực cầm khăn lau chùi thi thể lạnh ngắt của gia gia, một mặt nghe Cừ Cử nói cho ta nghe điều bí mật mà gia gia muốn nói trước khi chết.
Mạc Quý kỳ thực không phải là thần, nhưng hắn cũng không phải là người.
Việc Minh Lam chết thảm, hắn họp lực giành được một khối thiên thạch của Nữ Oa, cố gắng duy trì thi thể của Minh Lam. Sau đó liền đi khắp trời đất tìm phương pháp làm nàng sống lại.
“Nha đầu, Hồi Mộng là tiên đan thần dược hiếm thấy trên đời này, thế nhưng, cải tử hồi sinh phải tuân theo tuần hoàn của thiên đạo, Thần Nông đỉnh mặc dù thần kỳ cũng không có khả năng luyện ra loại thuốc nghịch thiên như thế. Nàng cải tử hồi sinh, bất quá chỉ là lưu lại chút sinh khí mà thôi. Việc này Mạc Quý cũng rõ ràng, cho nên những năm gần đây hắn hao tổn tu vi của chính mình để kéo dài tính mạng cho Minh Lam. Thế nhưng, vô luận hắn dùng hết tất cả các biện pháp thủy chung cũng không thể kéo nguyên thần của Minh Lam trở lại, ta nói với nàng, nàng không ở địa phủ. Trên thực tế, Minh Lam bị bắt ở lại Thiên đình”
Chàng cau mày đổi một tư thế, hít một hơi thật dài rồi nói tiếp: “Mấy trăm năm trước, Vô Tự Thiên Thư từng tiên đoán, sẽ có một thiếu nữ thế gian làm nhiễu loạn trật tự của Thiên giới, thiên hạ đại loạn. Ta đánh bậy đánh bạ đem chuyện của hai người này báo cáo lên Thiên giới, chúng tiên Quân giai cho rằng Minh Lam đó chính là thiếu nữ trong tiên đoán, bởi vậy không chút thương tiếc mà đẩy nàng vào tuyệt cảnh. Sau đó, liền đem Minh Lam nhốt vào đại lao của Thiên Cung. Giữ Minh Lam ở trên trời, liền có thể kiềm chế Mạc Quý, nếu như Hồi Mộng bị cướp và MinhLam trở lại vị trí cũ, trên trời liền không có biện pháp kiềm chế hắn nữa, hắn tất thành mà! Gia gia lần này, chính là vì thiên hạ mà hi sinh”
Nước mắt ta từng giọt từng giọt rơi xuống, rời vào trên mặt gia gia, sau đó mới rơi xuống đất. Cừ Cử thở một tiếng thật dài, đem ta kéo vào trong lòng chàng.
“Nha đầu, hãy khóc đi”
Ta níu níu vạt áo của chàng, lúc đầu vẫn nhỏ giọng khóc sụt sùi, sau nhịn không được mà gào khóc lên.
Ta khóc cho Đại Ngưu, ta khóc cho Tiểu Mai, ta khóc cho gia gia, ta khóc cho tộc nhân chết thảm, ta khốc ta bất lực. Ta muốn báo thù, nhất định phải báo thù!
Ta đang nghĩ ngợi, xe ngựa đột nhiên dừng lại, Lam Vũ vén màn xe lên, nhỏ giọng nói: “Tộc trưởng, có người chặn xe muốn gặp người!”






Đã Từng Khí Phách, Bây Giờ. . .
Ta ngẩng đầu đưa mắt nhìn ánh mắt hoang mang không hiểu của Cừ Cừ, sau đó đưa tay áo lau khô nước mắt, đem màn xe vén lên. Sau đó nhìn thấy bên tảng đá bên đường có một người đang đứng, ta nhịn không được hoan hô một tiếng rồi nhảy xuống xe ngựa.
“Trần đại ca!”
Trần A Nam vẫn là dáng dấp lúc trước ta gặp, một thân quần áo đen, cau mày, trường kiếm treo ở bên hông, quanh thân tản mát ra một cỗ hơi thở trong trẻo nhưng lạnh lùng.
Nghe tiếng gọi này, Cừ Cử cũng vén màn xe lên lộ ra nửa cái đầu, tuy nói thương thế nghiêm trọng, nhưng chàng vẫn gật đầu chào Trần A Nam. Trần A Nam khó có được lộ ra tia mỉm cười, hướng phía xe ngựa phía sau chỉ chỉ.
“Không biết A Âm cùng bốn vị công tử, bọn họ như thế nào. . .”
Tô tỷ tỷ nhìn ta, vùng lông mày hơi nhíu lại, sau đó lại giãn ra.
“Đại công tử, Tam công tử, Tứ công tử vẫn tốt, không bị liên lụy vì chuyện này, về phần A Âm và Nhị gia. . .”
Lòng ta cả kinh, nhịn không được xiết chặt tay Tô tỷ tỷ: “Bọn họ thế nào? Bọn họ. . .còn sống không. . .”
Tô tỷ tỷ đưa tay vỗ nhẹ bàn tay ta, bảo ta an tâm, sau đó nhẹ giọng nói: “Muội yên tâm, bọn họ vẫn còn sống, chỉ là. . .Mà thôi, lần này tỷ đưa muội đi gặp họ một lần, đến nơi rồi, muội nhìn sẽ hiểu”. Dừng một chút, Tô tỷ tỷ đột nhiên cắn môi co quắp đứng lên.
“Tỷ tỷ, tỷ làm sao vậy? Có gì không ổn sao?”
Tô tỷ tỷ bỗng nhíu mày, suy nghĩ một chút, lại do dự mở miệng: “Lần này ty từ trong thành đi ra ngoài, tỷ nhìn thấy đại phu nhân, tỷ biết muội một lòng muốn báo thù, thế nhưng. . .Mà thôi, đợi muội gặp A Âm và Nhị gia rồi quyết định!”
Lòng ta hơi run lên, nghĩ đã lâu không gặp Lô Dĩ Ngôn, đột nhiên giờ sắp gặp, khi gặp hắn, ta nên nói cái gì? Cảm ơn cùng xin lỗi, đối với hắn mà nói có vẻ giống như là đùa cợt.
Ở ngoại ô có một ngôi nhà, trước cửa vắng ngắt, trên đại môn còn treo một tấm biển tên “Thanh Đại”. Đây là tòa nhà đại ca của Tô tỷ tỷ vì người anh yêu mà xây lên.
Ta nhìn cánh cửa hoa mỹ, chỉ hai năm mà sơn đỏ đã bong tróc từng mảng. Tô tỷ tỷ nhìn thấy biểu tình khổ sở trên mặt ta, giơ tay lên nhẹ nhàng gõ cửa.
“Nhị gia cùng A Âm bị trục xuất khỏi Lôi Khả, tỷ tạm thời không biết an trí họ như thế nào, trước tiên chỉ có thể cho họ ở chỗ này, chờ cho phong ba qua đi rồi tính tiếp. A, người tới”
Bên trong cánh cửa vang lên tiếng bước chân cắt lời Tô tỷ tủ, ta theo tỷ tỷ quay đầu