Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Hoa Đào Bất Thành Kiếp

Tác giả: Mặc Thập Nhất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.

ua, bổ nhào vào trong lòng Lô Dĩ Ngôn , nước mắt nhịn hồi lâu cuối cùng vẫn mãnh liệt chảy ra
“Thực xin lỗi, thực xin lỗi, ta vỗn muốn dành cho ngươi một lời chào hoàn mĩ, vậy mà ta còn khóc… Thực xin lỗi…”
Lô Dĩ Ngôn nâng tay vỗ nhẹ lên đầu ta, thanh âm khan khàn.
“Mật Nhi, nàng còn nhớ rõ ta từng hỏi nàng rằng nàng có yêu ta không sao? Kỳ thật khi đó, ta đã biết đáp án, ta biết trong lòng nàng vẫn chỉ có Cừ Cử, nàng căn bản không bỏ hắn xuống được, ta muốn nói, hắn đáng giá, hắn từng đến Lôi Khả tìm nàng, ta không có nói ra, tha thứ cho ta ích kỷ, ta chỉ muốn, nàng cùng hắn có ngàn sinh vạn thế có thể giải trừ hiều lầm, ta chỉ thầm nghĩ hảo hảo cùng nàng trải qua đoạn ngày này. Nàng tha thứ ta…”
Ta mạnh mẽ lắc đầu, nức nở .”Ngươi không cần nói như vậy, ta cho tới bây giờ đều không trách ngươi, cho tới bây giờ đều không có , ta nói kiếp sau muốn tìm ngươi đều là sự thật, ta nói là thật sự, ngươi tin ta, ngươi tin ta!”
Lô Dĩ Ngôn đẩy người ra đứng thẳng nhìn ta, đánh giá cẩn thận, sau đó chậm rãi nở nụ cười, kia ý cười lan tràn đến khóe mắt, híp thành một con đường nhỏ. Sau đó hắn thở dài.
“Vậy nàng nhất định phải nhớ kĩ lời thề của mình, kiếp sau nếu nàng không tới tìm ta, ta cũng nhất định phải đi tìm nàng, khi đó, bất luận người bên cạnh nàng là ai, ta cho dù phải dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng phải đem nàng về bên mình, nàng nhất định phải nhớ rõ!”
Ta dùng sức gật đầu, nức nở . Hai mắt mông lung đẫm lệ, ta đột nhiên cảm thấy Lô Dĩ Ngôn tiều tụy đi nhiều…
Hắn nâng tay áo ôn nhu lau nước mắt cho ta, sau đó thanh âm nghẹn ngào, tận lực ép không để nước mắt chảy ra, khẽ đầy ta về phía A Âm.
“Được rồi, thời gian không còn sớm , đi nhanh đi, nàng… bảo trọng…”
“Ai cho phép các ngươi dời đi? Lôi Khả là nơi người nào muốn tới thì tới, muốn đi thì đi sao?”






Bị Thúc Giục, Rốt Cục Cũng Xuất Hiện
Ta đột nhiên nhớ lại, ngày mốt là ba mươi tháng chạp. Hiện nay trong Tần Tương thành pháo hoa nổ ồn ào, từng trận âm thanh lọt vào tai, mặc dù nơi này lầu gác cao, nhưng vẫn có thể nghe thấy rất rõ ràng.
Một thiếu niêm mặc cẩm y hoa phục ngồi trên chòi gác, hai chân thon dài đung đưa. Cái miệng nhỏ nhắn của hắn như cười như không, thân mình động một cái liền nhảy xuống sàn nhà.
Tòa lầu cao như vậy, té xuống chỉ có chết. Nhưng tiếng thét của ta chưa kịp phát ra, lại nhìn thấy thân hình của thiếu niên trong không trung chợt biến mất, nháy mắt mấy ái, không ngờ hắn lại yên lặng đứng trên đống tuyết.
“Ngươi sao lại ở đây?” Ta chỉ vào người thiếu niên, không khỏi giật mình.
Bàn tay vươn ra của ta chậm rãi hạ xuống, quay đầu nhìn thấy Lô Dĩ Ngôn đang quỳ, Tô tỷ tỷ, A Âm, ta đột nhiên cảm thấy có chút vô lực. Nụ cười trên mặt ngưng đọng lại, sau đó khóe miệng giật giật, ta ran thành những mảnh nhỏ.
Ta chậm rãi xoay người, lạnh lùng nhìn chăm chú vào tên thiếu niên cười vô lại kia, hai tay buông thỏng bên người ta nắm chặt thành quyền.
“Nói như thế, người hạ lệnh diệt Chung Ngô tộc, hại hơn ba trăm tộc nhân đánh mất tính mạng, chính là ngươi”
Thiếu niên không nhìn ta, chỉ lạnh nhạt cười, thái độ kia, không cần nói cũng biết.
Ta nhìn biểu tình không quan tâm của hắn, nháy mắt cừu hận bao phủ lý trí, mười ngón tay khẽ động, nắm lấy thanh chủy thủ trong tay áo vọt lên. Ta đã quên, kỳ thật ta có thể lựa chọn phương pháp hạ độc cho an toàn, ta đã quên ta là thân ý Chung Ngô Mật.
Ông tay áo bị người gắt gao nắm trụ, cước bộ không thể dừng lại, ta nhìn về sau, Lô Dĩ Ngôn và gia gia đang nắm một bàn tay của ta, hướng tới ta lắc đầu.
Quân thượng nhếch khóe miệng mỉm cười: “Ngôn nhi, may mà ngươi ra tay nhanh, nếu không mỹ nhân nũng nịu này của ngươi đã hóa thành một khối xương trắng”
Thân mình Lô Dĩ Ngôn hơi hơi chấn động, sắc mặt tái nhợt đứng lên.
“Để cho Mật nhi cùng tội phạm quan trọng trốn đi là chủ ý của con, thỉnh nghĩa phụ rộng lượng bỏ qua cho những người khác, tất cả tội lỗi, con xin gánh hết”
Nghe thấy lời nói đó, tia huyết sắc cuối cùng trên mặt A Âm liền biến mất, bờ môi của hắn run lên, sau đó nhẹ giọng mở miệng.
“Nhị gia, ngài quả là hồ đồ, tính tình của quân thượng, chẳng lẽ ngài còn không rõ hay sao?”
Lô Dĩ Ngôn trầm mặc một lúc lâu, đột nhiên suy sụp lắc đầu: “Nghĩa phụ, thật sự phải như thế sao?”
Quân thượng mỉm cười, tán thưởng nhìn A Âm. “Trên đời này, chỉ có ngươi là hiểu ta. . .”. Đại chưởng vung lên, cửa thành đang mở ra dột nhiên đóng lại. Lòng ta đột nhiên run lên, có một loại cảm giác bị bóp nghẹn.
“Ngươi rốt cục muốn như thế nào?” Ta nắm tay gia gia, cố gắng làm cho giọng nói mình bình tĩnh tới mức có thể, nhưng sự run rẩy của thân mình vẫn làm lộ ra sự khủng hoảng của ta.
Quân thượng nhìn cửa thành, đột nhiên cười quỷ mị, nâng tay lên liền nắm được cổ ta và gia gia.
“Nghĩa phụ!” “Quân thượng!”
Trong nháy mắt, ba người đang quỳ trên mặt đất hô to, lo lắng nhìn cổ của ta và gia gia trong tay quân thượng. Sống lớn ngần này, lần đầu tiên ta cảm thấy