Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341313

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1313 lượt.

o tôi cô độc.
Quảng trường đột nhiên vang lên tiếng nhạc "Mayim Mayim"
oOo
Mưa liên tục mấy ngày, rốt cuộc tôi cũng thấy được mưa lớn ở Đài Bắc.
Ngày mưa đối với tôi mà nói không khác biệt gì nhiều, chỉ có điều khi ra ngoài phải mang theo ô thôi.
Nhưng với Diệp Mai Quế đi xe máy đi làm, vậy thật bất tiện.
Vốn tôi tưởng cô sẽ vì vậy mà buồn phiền hay trong miệng sẽ xuất hiện vài câu oán hận, song tôi chưa bao giờ nghe thấy hay cảm giác được sự oán hận của cô. Không khí trước khi cô ra ngoài đi làm vẫn không thay đổi, động tác mặc áo mưa cũng thật tự tại.
So sánh ra, Tiểu Bì có vẻ buồn chán hơn.
Vì mỗi tối Diệp Mai Quế đều mang nó ra ngoài đi dạo, song giờ vì trời mưa nên tạm dừng.
Tôi thường thấy Tiểu Bì nhìn ra ban công ngoài cửa sổ, ngồi đó miệng kêu vang ư ử.
Thi thoảng còn thấy nó nhíu mày hay đăm chiêu.
Tôi nghĩ Tiểu Bàn chắc cảm thấy thật buồn chán, tôi nhìn nó một lúc, cũng cảm thấy thật buồn chán.
Vì vậy tôi tới ngồi bên cạnh nó, cầm lấy chân trước của nó, viết lên sàn.
Tôi viết xong, Tiểu Bì có vẻ rất vui, liếm liếm lên mặt tôi.
"Cậu viết gì trên sàn thế?" Diệp Mai Quế đang ngồi trên ghế sô pha đọc báo.
"Gió thu mưa thu buồn chết người."
"Cái gì?" Cô hình như nghe không rõ.
"Gió thu, mưa thu, buồn chết người."
"Cậu bệnh à? Không có chuyện gì lại đi bắt chước Thu Cẩn làm gì?"
"Tôi rất bình thường mà, tôi chỉ viết tiếng lòng của Tiểu Bì mà thôi."
"Cậu đúng là bệnh rồi."
"Thằng nhóc Ngô Trì Nhân ở tầng sáu chẳng phải bắt chước Trịnh Sầu Dư sao, sao cô không bảo nó bệnh rồi."
"Người ta viết chữ bằng bút lông rất đẹp, đấy gọi là nghệ thuật."
"Chữ tôi viết cũng đâu có tồi."
"Chữ cậu á?" Cô hừ mũi một tiếng: "Tôi xem rồi, không được đẹp lắm."
"Cô thấy chữ tôi rồi sao?"
"Chẳng phải cậu cũng viết lên tờ giấy dán ở cửa thang máy sao?"
"Làm sao cô biết là tôi viết?"
"Tôi không nghĩ ra, ngoại trừ cậu ra trong chung cư này còn ai rỗi hơi như vậy nữa."
"Không công bằng! Sao không ai bảo Ngô Trì Nhân rỗi hơi?"
"Tôi đã bảo rồi, đó gọi là nghệ thuật."
"Tôi đây thì sao?"
"Tôi cũng bảo rồi, đấy gọi là rỗi hơi."
Diệp Mai Quế vẫn đang ung dung đọc báo.
Bật tivi lên, còn chưa kịp chuyển kênh, Tiểu Bì đột nhiên nhảy lên người tôi, vẻ mặt rất vui mừng.
Tôi quay đầu nhìn về phía cửa sổ ra ban công, mưa đã tạm ngừng.
"Hết mưa rồi. Tôi mang Tiểu Bì ra ngoài một chút được không?"
"Không được. Lúc nào cũng có thể mưa tiếp." Giọng điệu Diệp Mai Quế rất kiên định.
Tôi xua xua tay với Tiểu Bì, ánh mắt nó lại trở nên ảm đạm, miệng lại bắt đầu ư ử kêu.
Tôi lại đành cầm lấy chân phải của nó, viết chữ lên sàn.
"Này, cậu lại viết cái gì đấy?"
"Hòa bình, phấn đấu, cứu Trung Quốc."
"Lại là tiếng lòng của Tiểu Bì à?"
"Đúng vậy."
"Cậu có thể nói lại lần nữa không."
Diệp Mai Quế đứng dậy, cuộn tờ báo thành hình ống.
"Tôi sửa lại một chút là được."
Tôi cầm chân trước của Tiểu Bì, đầu tiên làm bộ xóa bỏ những gì vừa viết, sau đó viết lại một câu khác.
"Viết gì thế?"
"Hòa bình, phấn đấu, cứu cứu tôi."
"Cậu..." Cô giơ tờ báo đã cuộn lại lên, bước hai bước về phía tôi.
"Tôi đùa thôi mà." Tôi nhanh chóng đứng dậy, đáp lại bằng một nụ cười.
"Có điều cũng đúng đấy chứ, mấy ngày nay nó không được ra ngoài, cũng thật đáng thương."
"Cũng chẳng có cách nào, ai bảo trời mưa cơ chứ."
"Tôi mang nó ra ngoài một chút là được, sẽ về nhanh thôi, cô đừng lo tôi bị ướt."
"Tôi không lo cho cậu."
"Vậy cô lo cái gì?"
"Tôi lo trên đường có vũng nước, Tiểu Bì sẽ bị bẩn."
"Hả? Cô không lo cho tôi sao?"
"Lo cậu làm sao?" Diệp Mai Quế lại hừ một tiếng: "Tên nhóc nhà cậu thật không biết cảm ơn."
"Đâu có? Cô đừng nói bậy."
"Lần trước chở cậu tới trạm xe điện ngầm, cậu ngay cả một câu cám ơn cũng không nói."
"Thật không?" Tôi gãi gãi đầu, thật xấu hổ.
"Lại còn cậu chẳng buồn hỏi tôi, sau đó tôi có đi muộn hay không?"
"Hả? Vậy sau đó cô có muộn không?"
Diệp Mai Quế trừng mắt lườm tôi một cái: "Đương nhiên là có."
"Vậy cô có bị mắng không?"
"Không."
"Vì sao?"
"Vì trông tôi rất đẹp chứ sao."
"Ý cô là tôi bị mắng là vì trông tôi..."
"Đúng vậy. Ý tôi chính là vậy."
"Này."
"Còn này này cái gì, mau dẫn Tiểu Bì ra ngoài đi."
"Cô đồng ý hả?"
"Ừ. Có điều phải đi nhanh về nhanh đấy."
Khi vừa mở cửa ra, lực Tiểu Bì lao ra ngoài chắc có thể kéo rời cả một cái xe.
Xem ra mấy hôm nay nó buồn chán quá rồi.
Tôi cẩn thận kéo lấy nó, tránh qua một vũng nước trên đường.
Khi sắp tới trạm xe điện ngầm, đột nhiên mưa lại trút xuống, hơn nữa càng lúc càng to.
Tôi thấy không ổn, nhanh chóng cởi áo nút cúc sơ mi, ôm Tiểu Bì vào trong lòng rồi lại đóng cúc lại.
Tiểu Bì quá to, tôi có hít vào hóp bụng thế nào cũng chỉ có thể đóng hai cái cúc từ dưới lên.
Sau đó tôi khom người che cho nó, nhanh chóng trở về, thật giống Triệu Tử Long một mình cứu chủ ở dốc Trường Bản.
Khi tới chung cư tôi đã ướt hết.
Lúc cửa thang máy mở ra, tôi suýt nữa va thẳng vào Di