XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341343

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1343 lượt.

ệp Mai Quế đang lao từ trong thang máy ra.
Cô cầm ô trên tay, thần sắc vội vã.
"Bên ngoài đang mưa to, cô vội vội vàng vàng chạy đi đâu thế?"
"Đi tìm các cậu chứ đâu. Cậu xem xem, ướt hết rồi. Quần áo lại còn không chỉnh tề nữa."
Tiểu Bì ló đầu ra từ trong áo sơ mi của tôi, cô giơ tay vuốt ve nó.
"Tiểu Bì vẫn ổn, cô đừng lo."
Tôi quay lưng về phía cô, cởi bỏ hai cúc áo phía dưới, buông Tiểu Bì xuống.
Sau đó nhanh chóng mặc áo lại, lại quay về phía cô.
"Cô xem, nó chỉ hơi ướt một chút thôi. Hơn nữa..."
"Lên lầu rồi nói." Cô ngắt lời tôi, kéo tôi vào thang máy.
Trong thang máy chúng tôi đều không nói gì, chỉ có tiếng tí tách do nước trên người tôi nhỏ xuống không ngừng.
Tôi cảm thấy mình như một con cá vừa bị bắt khỏi biển.
Ra khỏi thang máy, Diệp Mai Quế vội vàng mở cửa nhà C, giục tôi: "Mau vào đi."
"Tôi nên vắt hết nước ở đây đã, nếu không sàn sẽ ướt mất."
"Cậu điên à! Vào mau cho tôi."
"Ừm." Tôi sờ sờ mũi, đi vào trong phòng, đứng ngoài hành lang.
"Còn đứng đó làm gì? Mau tắm nước nóng, thay quần áo đi."
"Cô nói xem tôi thay áo sơ mi thì hơn? Hay thay áo phông thì hơn?"
"Cậu nói xem tôi đá cậu thì hơn? Hay đánh cậu thì hơn?"
Giọng điệu cô có vẻ không tốt, tôi nghĩ giờ hẳn không phải lúc đặt câu hỏi, nhanh chóng chạy vào trong phòng tắm.
Tắm rửa xong ra khỏi phòng, Diệp Mai Quế ngồi trong phòng khách, tờ báo trên tay đã đổi thành một quyển sách.
Đôi chân trần của tôi rón ra rón rén đi trên sàn, tạo thành một vòng tròn với cô là tâm, khoảng cách xa nhất với cô là bán kính, đi tới ghế sô pha của mình, chuẩn bị ngồi xuống.
Cô buông quyển sách trên tay xuống, đột nhiên đứng dậy khiến tôi kinh hãi.
"Cái này..." Tôi ấp a ấp úng nói: "Không ngờ mưa đến xuống nhanh như vậy, thật ngại quá. Hèn gì người ta bảo không thể đoán được chuyện thời tiết."
Cô vẫn không phản ứng, cũng không quay đầu lại, tiếp tục đi vào trong bếp.
"Tôi chỉ thấy Tiểu Bì rất muốn ra ngoài, cho nên mới mang nó đi, không phải cố ý khiến nó gặp mưa."
Cô vẫn không nói gì, vặn bật bếp gas đun nước, đứng trong nhà bếp.
"May mà người hiền gặp lành, trong cõi tối tăm cũng có trời xanh phù hộ, cho nên nó không bị dính nước mưa."
Cô nghe câu này, quay đầu lại trừng mắt lườm tôi một cái rồi lại quay đi.
"Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa có kể, Triệu Tử Long cởi giáp tháo bỏ tấm chắn ngực, ôm A Đẩu vào lòng. Sau đó cứ thế ôm chủ, giết ra khỏi vòng vây tám mươi ba vạn đại quân của Tào Tháo."
Tôi nói xong thấy Diệp Mai Quế vẫn không chút phản ứng, rốt cuộc giọng càng lúc càng nhỏ: "Tôi học Triệu Tử Long, cởi thắt lưng với cúc áo sơ mi, ôm Tiểu Bì vào trong ngực rồi mạo hiểm lao giữa cơn mưa to trở về. Cô không thấy tôi làm vậy so với Triệu Tử Long cũng thật..."
Chữ "giống" còn chưa ra khỏi miệng đã nghe thấy Diệp Mai Quế dùng dao chặt thứ gì đó, vì vậy lập tức im miệng.
Tôi thấy không khí có vẻ không ổn bèn đứng dậy, định chạy về phòng tránh phong ba bão táp.
"Trở lại ngồi." Diệp Mai Quế quay lưng về phía tôi, nói như hạ lệnh.
"Rõ." Tôi ngồi nghiêm chỉnh, không dám làm gì.
Cô tắt bếp gas, đổ thứ gì đó trong nồi vào một cái tô lớn, sau đó đem tới trước mặt tôi."
"Đây là?"
"Canh gừng." Cô ngồi lại ghế sô pha của mình: "Cho cậu bớt lạnh."
"Canh gừng mà lại có màu vàng, thật không đơn giản."
"Đừng nhiều lời nữa. Nhân lúc còn ấm uống đi, cẩn thận nóng."
Cô lại cầm sách lên, tiếp tục đọc.
"A..." Tôi uống ngụm thứ nhất, không nhịn được a lên một tiếng.
"Sao vậy? Nóng quá sao?" Diệp Mai Quế buông quyển sách trên tay xuống nhìn tôi.
"Không phải. Canh gừng này canh gừng này..."
"Canh gừng làm sao?"
"Canh gừng này thật ngon quá đi."
"Vớ vẩn." Cô lại trừng mắt lườm tôi một cái.
Tôi không dám nói gì thêm, từ từ uống hết bát canh gừng.
"Tôi... tôi uống xong rồi."
"Tốt lắm."
"Tôi về phòng đây. Ngủ ngon nhé."
"Ngủ ngon nhé, Triệu Tử Long."
"Triệu Tử Long?"
"Chẳng phải vừa rồi cậu bảo mình học Triệu Tử Long sao?"
"Đúng vậy." Tôi rất đắc ý: "Học rất khá đấy chứ."
"Cậu là Triệu Tử Long, Tiểu Bì là A Đẩu, tôi thì sao?"
"Cô có thể làm Lưu Bị mà."
"Ừm. Cho nên tôi hẳn phải quăng Tiểu Bì xuống đất hả?"
"Vì sao?"
"Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa không phải nói Lưu Bị \' không cách nào lấy lòng trung thần, cố tình ném con trước ngựa\' sao?"
"Đúng vậy." Tôi đứng dậy đi tới bên cạnh Tiểu Bì, ôm lấy nó, hai tay duỗi thẳng giơ ra cho Diệp Mai Quế: "Cô có thể nhẹ nhàng thả Tiểu Bì xuống ghế sô pha, để ý một chút nhé. Đây, đưa Tiểu Bì cho cô."
"Cậu còn chơi chưa đã hả?" Diệp Mai Quế lại nghiêm mặt.
"À." Hai tay tôi lấy Tiểu Bì, vẻ mặt thật xấu hổ.
Diệp Mai Quế liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó tiếp lấy Tiểu Bì, nhẹ nhàng thả nó xuống chiếc ghế sô pha bên tay trái: "Thế này được chưa?"
Tôi vội vàng ôm lấy Tiểu Bì trên ghế sô pha, tất tả quỳ xuống sàn, giả bộ khóc lên vài tiếng: "Tử Long dù máu chảy đầu rơi cũng chẳng thể báo đáp!"
"Được rồi, đùa vậy cũng đủ rồi."
Khuôn mặt Diệp Mai Quế buông lỏng, rốt cuộc