Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341466

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1466 lượt.

thường xuyên tới."
"Anh đây cũng phải thường xuyên tới đấy nhé." Cô chị cúi đầu với tôi.
"Tôi nhất định sẽ tới thường xuyên." Tôi đáp.
"Nhất định nhé." Cô chị mỉm cười.
"Đương nhiên rồi. Hai cô pha cà phê ngon như vậy, sao tôi không tới được."
"Cám ơn." Người chị lấy lưng bàn tay che miệng cười: "Anh thật khéo nói."
"Tôi là người ăn ngay nói thật. Chắc chút nữa không thể nào ăn tối được rồi."
"Vì sao?"
"Vì tôi không muốn để mùi vị của bữa tối phá hỏng hương cà phê vừa lưu lại trong miệng."
"Ha ha." Cô chị cười, ngay cả cô em cũng cười theo.
"Tôi..." Khi tôi đang chuẩn bị nói tiếp lại thoáng nhìn ánh mắt Diệp Mai Quế, đành sửa thành: "Chúng tôi đi đây. Bye bye."
Tôi cùng Diệp Mai Quế ra khỏi quán, quay lại nói với cô: "Hai chị em này đều thật xinh đẹp, nhưng cô chị hơn một bậc."
Cô trừng mắt nhìn tôi một cái, không đáp lời.
"Tốt quá, chỗ này ngay gần công ty tôi, sau này có thể tới thường xuyên."
"Cậu vui mừng lắm hả?"
"Đúng thế."
"Nhất định cậu đang rất muốn cười hả?"
"Đúng thế." Nói xong tôi cười ha ha vài lần, không nhiều không ít, vừa vặn bảy tiếng.
"Hừ." Cô hừ một tiếng rồi lại tiếp tục đi về phía trước.
Trở lại nhà C, tôi xem thời gian, không khỏi vỗ đầu mình một cái: "Ai da, vừa rồi đáng lẽ nên tiện đường ăn cơm tối xong rồi hãy về."
"Chẳng phải cậu nói không muốn để bữa tối phá hỏng hương cà phê sao?" Diệp Mai Quế ngồi xuống.
"Đó là nói đùa thôi."
"Nguyên Sam Tử đâu có nghĩ vậy."
"Nguyên Sam Tử?"
"Người chị kia họ Nguyên, tên là Sam Tử."
"Tên thật dễ nghe." Tôi chậc chậc tán thưởng vài tiếng.
"Thật không?" Cô ngẩng đầu nhìn tôi một cái khiến tôi có cảm giác như một luồng khí vô hình.
"Có điều dù dễ nghe ra sao cũng chẳng bằng Diệp Mai Quế được."
"Không còn kịp rồi." Cô đứng dậy: "Tối nay cậu đừng hòng ăn cơm."
Sau khi nói xong, cô đi vào bếp.
"Cô định nấu ăn sao?"
"Đúng thế."
"Có phần của tôi không?"
"Không."
"Vậy tôi xuống lầu mua."
"Không được." Diệp Mai Quế quay đầu lại nhìn tôi.
"Nhưng tôi đói."
"Ai bảo cậu nói lung tung."
"Tôi đâu có nói sai điều gì."
"Cậu nói với Nguyên Sam Tử một đống, lại còn đâu có."
"Có sao?" Tôi nghĩ một chút: "Không có mà."
"Vậy sao cậu lại nói cậu sẽ thường tới?"
"Cô nói mình sẽ thường xuyên tới, tôi đương nhiên sẽ thường xuyên đi cùng cô tới."
"Sao cậu biết tôi sẽ thường xuyên tới đó?"
"Chính cô nói với Nguyên Sam Tử mình sẽ thường xuyên tới mà."
"Vậy vừa nãy, khi vừa ra khỏi quán cà phê, sao lại vui mừng vậy?"
"Hoa Hồng." Tôi tới cạnh cô, nói: "Đó là vì rốt cuộc cô cũng suy nghĩ lại việc về làm giáo viên, tôi đương nhiên vui thay cho cô rồi."
"Hừ." Một lát sau cô mới hừ một tiếng: "Lại lừa người."
"Tôi nói thật mà. Tôi thật sự vui thay cho cô."
Sau khi nói xong, tôi quay người định về phòng.
"Cậu định làm gì?" Cô lại hỏi.
"Về phòng."
Tôi ngừng bước, quay đầu lại nhìn cô.
"Cậu không định ăn tối à?"
"Chẳng phải cô không cho tôi ăn sao?"
"Tôi bảo cậu không ăn thì cậu không ăn à? Cậu nào có nghe lời như vậy."
"Cô là giáo viên, cô nói đương nhiên đúng rồi."
"Cậu bớt nói nhảm đi." Cô mở tủ lạnh ra nhìn một hồi: "Không có đồ ăn gì, không đủ cho hai người ăn. Cậu theo tôi xuống mua chút gì đi."
"Hai người? Cô mới là một mà."
"Nói nhảm. Tính cả cậu vào thì chẳng là hai à."
"Sao lại tính cả tôi vào?"
"Cậu có đi hay không?" Diệp Mai Quế cầm dao lên.
Chúng tôi xuống lầu mua đồ ăn về, Diệp Mai Quế bèn mang vào phòng bếp.
"Cậu có biết thứ hai tuần sau xe điện ngầm sẽ trở lại hoạt động bình thường không?"
Cô đang cắt gì đó trong phòng bếp, nói mà không quay đầu lại.
"Thật chứ?" Tôi rất ngạc nhiên: "Tôi không biết."
"Cậu đoảng quá."
"Nói vậy tôi có thể trở lại những ngày trước kia rồi. Ha ha."
"Sao lại vui vậy?"
"Đương nhiên là vui rồi. Tôi ít nhất cũng ngủ thêm được 20 phút, trời ạ, 20 phút cơ đấy!"
"Vớ vẩn."
"Cô cứ mắng thoải mái đi, giờ tôi là đao thương bất nhập. Ha ha, 20 phút đấy!"
Tôi cúi đầu ôm lấy Tiểu Bì: "Tiểu Bì, em nhất định cũng rất vui nhỉ. Chúng mình rốt cuộc cũng hết khổ."
"Cậu đúng là bị hâm rồi."
"Lần sau còn nói lung tung, tôi sẽ phạt cậu không cho ăn tối."
Diệp Mai Quế đem đồ ăn ra phòng khách, nói một câu.
Tôi khé buông Tiểu Bì trong tay ra, im lặng nhìn cô, sau đó lại ngây người.
Những lời này thật quen thuộc, trước kia chị cũng dùng ngữ điệu ấy phạt tôi làm lại động tác mời bạn nhảy vài lần.
Tôi nhớ ra rồi, giọng của chị êm ái mềm mại, không to rõ nhưng âm điệu rất cao, như những người miền núi nhẹ nhàng xướng những khúc ca cao vút.
Đúng, giọng của chị là như vậy, không sai.
Chị đang hát bên tai tôi, "Trập trùng hoa ảnh vấn vương không rời", chị hát câu này có cảm giác thật đặc biệt.
"Này." Diệp Mai Quế gọi tôi một tiếng, tiếng ca của chị cũng ngừng ở "Trập trùng hoa ảnh vấn vương không rời".
"Chẳng phải bảo đói rồi sao?" Cô mỉm cười: "Còn không ăn đi."
"Tôi..."
"Đồ ngốc. Lúc ăn cơm còn nghĩ linh tinh cái gì?" Cô