Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Đêm

Hoa Hồng Đêm

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341460

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1460 lượt.

tâm khi có cô trong cuộc sống nên chưa từng nghĩ tới nếu không có cô sẽ ra sao.
Cho nên một khi nghĩ tới phải xếp quan hệ của mình với Diệp Mai Quế vào loại nào, luôn rất tự nhiên bỏ qua.
Bất kể là bạn bè, người thân hay người nhà, đều chẳng sao cả.
Dù sao đối với tôi mà nói, cô là một đóa hồng đêm kiều diễm.
Sáng nay, ông chủ khi thấy tôi lại nói: "Tiểu Kha, quần áo cậu lòe loẹt quá, một kỹ sư ưu tú phải ăn mặc chỉnh chu chứ."
Tôi cúi đầu nhìn quần áo mình, là áo sơ mi xanh xọc ô vuông, cũng là cái áo "cách cách Blue" trong lời Sơ Hồng Đạo.
Ông chủ đi rồi, Sơ Hồng Đạo bèn mỉm cười trên tai họa của tôi.
Giữa trưa ăn cơm với Sơ Hồng Đạo xong, anh ta lại rủ tôi đi uống cà phê.
Hình như chỉ cần thấy tôi bị ông chủ mắng là anh ta lại muốn rủ đi uống cà phê.
Vì thế thời gian này tôi gần như ngày nào cũng uống.
Hôm nay tâm huyết dâng trào, tôi dẫn anh ta tới quán cà phê của chị em Nguyên Sam Tử.
"Anh Kha, chào anh." Em gái Nguyên Sam Tử đưa menu cho tôi, cười nói.
"Chào cô." Tôi mỉm cười.
"Vị này là..." Cô chỉ vào Sơ Hồng Đạo ngồi đối diện với tôi.
"Anh ấy là đồng nghiệp của tôi. Chỉ là một nhân vật nhỏ, không cần để ý tới anh ta."
"Này." Sơ Hồng Đạo nhỏ giọng kháng nghị.
Cô mỉm cười, cúi đầu với Sơ Hồng Đạo.
Em gái Nguyên Sam Tử đi rồi, anh ta bèn hỏi tôi: "Trông thật xinh xắn, hai người quen nhau à?"
"Coi như quen." Tôi ngả người về phía trước, nhỏ giọng nói với anh ta: "Chị cô ấy còn đẹp hơn."
"Thật chứ?"
"Ừ."
"Sao cậu biết cô ấy có chị?"
"Đợi khi anh tới quầy bar tính tiền là có thể thấy cô chị."
"Nếu cô ấy thấy dáng vẻ anh tuấn cua tôi liệu có vừa gặp đã yêu rồi không thu tiền không?"
Tôi mở tờ báo ra, giả chết không để ý tới anh ta.
Uống cà phê xong, chúng tôi ra quầy bar trả tiền.
"Anh Kha, lại gặp anh rồi." Nguyên Sam Tử mỉm cười vui vẻ.
"Tôi là kỹ sư, Tiểu Kha chỉ là phó kỹ sư, tôi lợi hại hơn đấy."
Tôi đang định mở miệng nói thì Sơ Hồng Đạo đột nhiên đáp lại, ánh mắt nhìn thẳng vào Nguyên Sam Tử.
Nguyên Sam Tử có vẻ khá ngạc nhiên, tôi thì tập mãi thành quen rồi.
Lấy túi tiền ra, đang chuẩn bị trả phần của mình.
Sơ Hồng Đạo lại đột nhiên giữ tay tôi lại nói: "Tiểu Kha, luơng cậu vốn đã ít rồi, không nhiều như lương tôi."
Anh ta lấy tiền, mặt vẫn hướng về Nguyên Tử Sam nói: "Huống chi tôi nghĩa khí ngất trời, trọng nghĩa khinh tài, tình thâm nghĩa trọng, nhiệt tình vì lợi ích chung, thế nên để tôi trả tiền cho."
"Hả? Anh định mời tôi à?" Tôi nhìn anh ta, có phần nghi hoặc: "Vậy đa tạ."
"Đừng khách khí." Anh ta vỗ bả vai tôi, lại quay mặt sang bên Nguyên Sam Tử: "Tôi ngoại trừ có việc làm ổn định, rất có trách nhiệm ra, về mặt đối nhân xử thế cũng được người người yêu mến, có thể nói tiếng lành đồn xa, ai cũng tin cậy."
"Chúng tôi đi đây, lần sau lại tới."
Tôi giả bộ không nghe anh ta nói, cúi đầu với Nguyên Sam Tử xong liền kéo anh ta ra khỏi quán.
"Tôi còn muốn nói mà."
Sơ Hồng Đạo bị tôi lôi khỏi quán xong miệng vẫn lẩm bẩm.
"Anh đang làm gì thế?" Tôi hỏi Sơ Hồng Đạo.
"Tiểu Kha, cô ấy thật đẹp." Anh ta như không nghe thấy tôi nói.
"Đúng vậy, Nguyên Sam Tử rất đẹp. Thế thì sao?"
"Nguyên Sam Tử?" Anh ta rất kinh ngạc: "Cậu nói cô ấy tên là Nguyên Sam Tử?"
"Đúng vậy, có chuyện gì à?"
"Chẳng lẽ đây là trời định sao?"
"Rốt cuộc anh đang làm gì đấy?"
"Thật chẳng cách nào chống lại số mệnh." Anh ta vẫn không buồn nghe tôi nói, tiếp tục lảm nhảm.
"Này!"
Tôi gọi một tiếng, Sơ Hồng Đạo lúc này mới như tỉnh lại.
"Tiểu Kha." Anh ta quay đầu sang nhìn tôi: "Cái tên Nguyên Sam Tử không khiến cậu liên tưởng tới cái gì sao?"
Tôi cố nghĩ một chút rồi nhỏ giọng hô lên: "A! Là..."
Sau đó chúng tôi đồng thanh: "Công trình phân lũ Viên Sơn!" (Viên Sơn tử phân hồng)
Không sai, cái gọi là công trình phân lũ Viên Sơn, chính là tại đoạn Viên Sơn trên thượng lưu sông Cơ Long, đào một đường hầm phân lũ, đem một phần nước lũ dẫn vào đường hầm, rồi sau đó đẩy ra biển ở phía đông bắc Đài Loan, nhằm giảm bớt lũ lụt ở vùng trung hạ lưu sông Cơ Long.
Đường hầm phân lũ này dài chừng 2 km, đương nhiên đó cũng được coi là dòng phân lũ.
"Cô ấy là Nguyên Sam Tử, anh đây là Sơ Hồng Đạo. Chúng tôi nhất định sẽ bên nhau."
"Chẳng qua là đồng âm thôi, chẳng có ý nghĩa gì cả."
"Sao lại không có ý nghĩa gì cơ chứ?" Sơ Hồng Đạo dường như rất kích động: "Công trình quan trọng như vậy, chúng ta nhất định phải giữ tâm trạng thà tin là có đừng ngờ là không, không được sơ sẩy ở bất cứ chi tiết nào. Cho nên chúng ta sẽ tiếp nhận sự ban bài của ông trời."
"Anh nghĩ nhiều quá rồi."
"Không, anh nói thật đấy. Để bảo đảm công trình thuận lợi, anh nhất định phải ở bên Nguyên Sam Tử."
Sơ Hồng Đạo nắm chặt hai tay, lớn tiếng nói: "Trời ơi, trách nhiệm của tôi thật quá quan trọng!"
Tôi lại bắt đầu giả điếc.
Buổi chiều khi đi làm, tôi đột nhiên nghĩ tới chuyện đồng âm.
Diệp Mai Quế với hoa hồng đêm cũng là đồng âm.
Lần đầu tiên nghe Diệp Mai Quế nói cũng có thể gọi cô là "hoa