Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342883

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2883 lượt.

sống chung cùng anh, lấy cơm rót nước cho anh, cười ngọt ngào với anh, nấp dưới bóng cây nắm tay nhau. Cuối cùng đồng nghiệp cũng chú ý tới.
Lý Trạch Hạo không thể không cắt đứt với Liễu Tinh.
Hôm nay, Lý Trạch Hạo và Y Đồng Đồng quay về lấy hết quần áo của anh, định tối nay hẹn Liễu Tinh ra nói chuyện, không ngờ bọn họ vừa bước vào nhà thì Liễu Tinh đã về tới.
Đầu tiên Liễu Tinh điếng người, sau đó bỗng lao tới Y Đồng Đồng như một con sư tử hung hãn. Liễu Tinh đã từng nói, nếu ai có ý với chồng cô, cô sẽ diệt cả nhà người đó.
Cô nói được làm được, chỉ có điều, mỗi cú đấm của cô nhằm vào Y Đồng Đồng đều bị Lý Trạch Hạo chặn lại, mỗi món đồ cô ném đều rơi vào người Lý Trạch Hạo. Lý Trạch Hạo để mặc cho cô đánh đập, mặc cho cô đập nát cả căn phòng. Nhưng từ đầu đến cuối anh ta luôn đứng chặn trước Y Đồng Đồng, không để cô ta bị thương chút nào.
Liễu Tinh cảm thấy trời đất quay cuồng, cô ôm đầu gối xụi lơ trên sàn nhà, thét lên những tiếng thét chói tai, nước mắt đầm đìa như mưa.
Tay Bạch Nhạn co thành nắm đấm, hít thật sâu. Ngay cả khi biết được cuộc hôn nhân của cô và Khang Kiếm chỉ là lừa dối, cô cũng không đau đớn như lúc này.
Trên đời này, người cô ngưỡng mộ nhất chính là Liễu Tinh, người yêu đầu tiên của cô ấy cũng chính là người chồng sẽ cùng cô ấy chung sống tới đầu bạc răng long, đây đúng là điều khiến người ta hạnh phúc đến rơi lệ!
Tình yêu như vậy, chưa từng bị vấy bẩn, yêu chỉ vì yêu, thuần khiết như băng tuyết trên núi cao.
Cô cũng đã từng có một tình yêu đầu đời chân thành, nhưng nhiều lúc, không phải cứ yêu nhau là có thể đến được với nhau, luôn có những lý do này khác khiến người ta không thể không chia tay, cuối cùng trở thành đi tiếc nuối suốt đời.
Liễu Tinh thật may mắn, Bạch Nhạn không chỉ một lần cảm khái.
Bây giờ, bong bóng may mắn đó đã bị chính Lý Trạch Hạo phá vỡ.
Cô ngẩng đầu nhìn Lý Trạch Hạo, anh ta vẫn im lặng hút thuốc, Y Đồng Đồng đứng phía sau lẳng lặng đón anh mắt cô.
- Cô... lại đây?
Lý Trạch Hạo đang hút thuốc bỗng động đậy, cảnh giác nhìn Bạch Nhạn:
- Đây là chuyện của tôi và Liễu Tinh, không liên quan đến Đồng Đồng, có gì thì cứ nói với tôi.
Liễu Tinh sụp xuống, bò dậy, lại đụng vào tường, lúc này Lãnh Phong vừa tiến vào cửa, bước tới đỡ cô.
- Mấy người đi, đi hết đi, để cho tôi chết...
Liễu Tinh đầu bù tóc rối, khóc không thành tiếng.
- Thôi đi – Bạch Nhạn hét lớn, nước mắt trào ra. – Cậu không được nói những lời ngớ ngẩn như vậy, sự sống là của bố mẹ ban cho, bất kỳ ai cũng không có quyền được chết, huống chi... huống chi chuyện này có thể không phải là sự thật.
Liễu Tinh ngừng khóc, đôi mắt đỏ hoe thoáng ánh lên một tia mừng rỡ.
Bạch Nhạn lau nước mắt, không còn bận tâm che giấu điều gì nữa:
- Y Đồng Đồng, tại sao cô lại làm như vậy?
Y Đồng Đồng rúm người lùi về phía sau:
- Tôi làm gì? Tôi thất tình, tôi gặp thầy Lý, sau đó chúng tôi yêu nhau, như vậy là sai sao?
- Yêu nhau? – Môi Bạch Nhạn run lên. – Cô thật lòng yêu Lý Trạch Hạo sao? Cô không biết anh ta với Liễu Tinh là thanh mai trúc mã, đính hôn đã mười bốn năm, họ cũng đã chung sống bốn năm, người đàn ông như thế cô có thể yêu sao?
- Tại sao lại không thể yêu? – Y Đồng Đồng hất hàm cao ngạo, chậm rãi gằn từng chữ - Người bạn trai tôi yêu tha thiết hai năm, lấy người vợ không phải là tôi. Tại sao cô lại được hưởng diễm phúc đó chứ?
Căn phòng bỗng im phăng phắc như tờ.
Mắt Liễu Tinh như muốn rớt ra khỏi tròng.
Khuôn mặt tuấn tú căng thẳng của Lãnh Phong co giật.
Bạch Nhạn không nhúc nhích.
- Chúng tôi cùng chung sống hơn nửa năm, thậm chí trước khi hai người kết hôn chúng tôi vẫn còn quấn nhau như sam, khi biết anh ấy sẽ lấy cô, nỗi đau đớn của tôi không hề kém cô ta. – Gương mặt trắng trẻo của Y Đồng Đồng rúm lại vì căm hận, cô ta chỉ vào Liễu Tinh. – Tôi đã cầu xin anh ấy, đã từng tự sát, nhưng rồi thế nào? Khi hai người rúc rích cười vui, có bao giờ nghĩ tới tôi đã rửa mặt bằng nước mắt? Khó khăn lắm tôi mới đi được tới ngày hôm nay, tình yêu của Lý Trạch Hạo khiến tôi có can đảm bắt đầu cuộc sống, cô... cô còn định cướp đi thứ gì của tôi nữa?
Khóe mắt của Y Đồng Đồng có một hàng lệ long lanh lăn xuống, như hoa lê trong mưa, nhìn mà động lòng. Cô ta ôm vai Lý Trạch Hạo, thật chặt, giống như sợ ai đó sẽ cướp mất anh đi.
Hai mắt Lý Trạch Hạo đỏ lên, ngón tay vẫn còn vương khói thuốc, anh ta thở dài, vứt điếu thuốc trong tay đi, nhắm mắt lại nói:
- Bạch Nhạn, cô hiểu nhầm Đồng Đồng rồi, là tôi... theo đuổi Đồng Đồng trước.
Anh ta áy náy liếc Liễu Tinh, nắm chặt tay Y Đồng Đồng.
Khoảnh khắc ấy, thế giới hai mươi tư năm của Liễu Tinh hoàn toàn sụp đổ.
Người bạn thân thiết bao năm cướp bạn trai của người ta, cho nên người ta cướp lại chồng cô, các mắt xích móc vào nhau, cô không tin Lý Trạch Hạo theo đuổi người ta trước. Lý Trạch Hạo không có cái gan đó, anh nói như vậy, là vì họ đã lên giường, nên anh phải chịu trách nhiệm. Ả kia làm sao mà thích Lý Trạch Hạo được, cô ta muốn báo thù cho Bạch Nhạn xem.
Cô c