Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342871

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2871 lượt.

cái giường này, em nhường cho anh, em trải chiếu ngủ trong phòng làm việc.
- Không cần. – Khang Kiếm xua tay – Anh... ngủ ở phòng làm việc.
- Đúng là sếp có khác. – Bạch Nhạn cười nheo mắt mang chiếu, chăn len và gối cho anh, đi đi lại lại mấy vòng.
- Bạch Nhạn, mẹ anh tư tưởng hơi cổ hủ, em hãy cho bà thời gian, anh sẽ làm cho mẹ anh thay đổi. Anh... mấy chuyện kia đều đã là quá khứ, đừng để ý nữa. Anh... sẽ không ly hôn, anh cảm thấy chúng ta sẽ sống rất hạnh phúc. Bây giờ chỉ vì mình chưa đủ hiểu nhau thôi. Được không em?
Khang Kiếm một chân bước ra ngoài cửa, một chân còn ở trong phòng, nghĩ một lát quay lại, muối mặt nói ra những lời này.
Bạch Nhạn bĩu cái miệng xinh, chầm chậm lắc đầu:
- Không được!
Ngực Khang Kiếm phập phồng, anh nhắm mắt lại, buột miệng hỏi một câu ngu ngốc:
- Lẽ nào em thật sự... cùng với Lục Địch Phi?
Mặt Bạch Nhạn đanh lại, không nói phải, cũng không nói không phải mà vặn lại:
- Anh thấy sao?
Không đợi Khang Kiếm trả lời, cánh cửa đóng sập lại trước mắt anh.
Heo đần!
Khang Kiếm nằm trên chiếu cứng, lòng nặng trĩu, đến hơi thở cũng nặng nề.
Anh ngồi dậy, nằm xuống, nằm xuống rồi lại ngồi dậy, không tài nào ngủ được. Đành phải đứng dậy hút thuốc. Bên ngoài trời đang nổi gió, nhưng gió cũng chẳng xua đi được nỗi muộn phiền và bất lực trong tim.
Lúc ở Bắc Kinh chỉ mong sao được bay về Tân Giang. Ở Tân Giang rồi lại ngưỡng mộ những ngày ở Bắc Kinh. Ít nhất khi đó ở cách xa nhau, Bạch Nhạn chỉ có thể càu nhàu vài câu chứ không thể có hành động thực tế nào. Bây giờ trở về, anh không còn trốn tránh được nữa.
Hành lý đã thu dọn xong xuôi, nhà đã thuê rồi, mặt đối mặt nói hai năm rõ mười với anh, anh phải trả lời ra sao?
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, tại sao mọi chuyện lại đảo lộn như vậy?
Anh không tin Bạch Nhạn sẽ đi quá giới hạn, nghĩ đi nghĩ lại thì chẳng phải chính là vì câu nói chưa từng động đến Bạch Nhạn mà anh không nên nói ra kia, và một cái tát tai của bà Lý Tâm Hà.
Nhưng nhìn Bạch Nhạn thấy không giống với người thù dai!
Trước đây chẳng phải cô rất để ý tới anh sao, anh đã đang vì cô mà thay đổi chính mình, lúc muốn trân trọng, yêu thương cô thì cô lại thay đổi.
Khang Kiếm không tài nào nghĩ ra được mấu chốt của vấn đề, cả đêm không chợp được mắt.
Sáng hôm sau, mắt trũng thâm, mặt mày phờ phạc, họng khàn đặc, còn hơi sốt nhẹ, không ăn cơm sáng đã vội vã đi luôn.
Bạch Nhạn muộn hơn anh một bước, hai người không gặp nhau.
Mọi thứ trong lòng Bạch Nhạn cũng u ám không kém. Ly hôn là chuyện nghiêm trọng, dù có tỏ ra kiên cường đến mấy thì trong lòng cũng không dễ chịu gì, nghĩ tới việc sau này lại bị người ta nói ra nói vào đã thấy mệt mỏi. Khi đi làm, gương mặt ủ rũ không tươi lên được, y tá trưởng hỏi có phải cô cãi nhau với Khang Kiếm không, cô chỉ cười buồn.
Ca mổ đầu tiên được bố trí vào lúc mười giờ sáng, là của khoa Tiết niệu. Sáng sớm không bận lắm, Bạch Nhạn và mấy cô y tá dọn dẹp, khử trùng phòng phẫu thuật rồi tới phòng nghỉ đọc báo.
Trên hành lang có tiếng người đang hỏi:
- Xin hỏi ai là Bạch Nhạn?
Bạch Nhạn trợn mắt đi ra ngoài. Cậu trai ở cửa hàng hoa tay cầm một bó hoa, nhìn cô một lượt rồi đưa cô một cây bút:
- Mời chị ký tên!
- Anh có nhầm không?
Bạch Nhạn ngơ ngác. Cô từng này tuổi rồi nhưng chưa từng nhận được hoa. Hôm qua là một giường đầy quà tặng, hôm nay là hoa, vừa đánh trống vừa thổi kèn, đúng là rất náo nhiệt.
- Bệnh viện của các cô còn có một Bạch Nhạn khác sao?
Bạch Nhạn lắc đầu.
- Vậy thì ký đi, trời nóng hoa không chịu được, tôi còn phải đi đưa cho nhà kế tiếp nữa.
Bạch Nhạn nghi hoặc ký tên rồi nhận hoa.
Loài hoa này trông là lạ, không biết tên là gì, không phải hoa hồng, không phải bách hợp, không phải hoa đào càng không phải hoa sen. Bó hoa nhỏ tim tím trông thanh mảnh, trang nhã, thoảng hương thanh thanh.
Cô ôm bó hoa vào phòng nghỉ, mấy cô y tá ào ào xông tới.
- Oa, là hoa dạ hương đấy! Dạ hương màu tím tượng trưng cho hòa bình. Đây là có người muốn xin lỗi chị rồi! – Một cô y tá rú lên.
- Chị đã bảo chắc chắn em cãi nhau với sếp Khang mà. – Y tá trưởng tiếp lời. – Mau xem bên trong bó hoa có thiếp gì không.
Bạch Nhạn tìm chán chê mà không tìm được gì. Đành phải tìm một chai nước muối rỗng rửa sạch rồi cắm hoa vào, khiến cho phòng nghỉ thêm vài phần tươi tắn.
Chín rưỡi bệnh nhân vào phòng mổ, tiêm thuốc mê, một lát sau Lãnh Phong tới.
Bạch Nhạn không nhìn anh, làm đúng nhiệm vụ của mình. Trong quá trình mổ, trừ những lúc bắt buộc phải trao đổi, hai người đều không nói thừa câu nào.
Ca mổ kết thúc, bệnh nhân được đưa ra khỏi phòng mổ trước, Bạch Nhạn giúp anh cởi áo mổ, khẩu trang và mũ, đang chuẩn bị ra ngoài thì Lãnh Phong gọi cô lại.
- Không thèm để ý tới tôi nữa sao?
- Đâu có! Đang nói chuyện còn gì! – Bạch Nhạn nhún vai, nhưng mắt lại nhìn sang hướng khác.
Lãnh Phong trầm mặc, ánh mắt nhìn cô như chẳng biết phải làm sao.
- Bác sĩ Lãnh, anh còn chuyện gì khác không?
Hơi thở của Lãnh Phong bỗng dồn lại nơi ngự


Lamborghini Huracán LP 610-4 t