Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2893 lượt.
a mai.
Trong lòng anh bất lực, không biết phải làm gì mới có thể xua đi ý nghĩ muốn ly hôn của Bạch Nhạn.
Ly hôn, không phải ngày tận thế, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn. Nhưng, không có Bạch Nhạn, cuộc sống tiếp diễn ấy chỉ là một vũng nước tù.
Anh không dám tưởng tượng ra những ngày tháng đó, chỉ có thể tự thôi miên mình, những lời phụ nữ nói khi tức giận đừng có coi là thật, ngày mai tỉnh lại chưa biết chừng bản thân cô ấy cũng quên mất.
Bạch Nhạn lắc đầu:
- Tôi vẫn muốn ngồi thêm một lúc nữa, anh về trước đi.
Nói xong, cái bụng rỗng bỏ hai bữa ăn bộng réo lên phản đối.
Dạ dày Bạch Nhạn không tốt, bị đói là rất dễ buồn nôn, buồn nôn thì sẽ nôn khan. Cô ôm ngực, cố ghìm nén cơn buồn nên đang dâng lên miệng.
- Xem em kìa, đã đói tới mức ấy rồi còn bướng bỉnh, mau về thôi. – Khang Kiếm vội chớp ngay cơ hội ngàn vàng, tiến lên phía trước kéo cô. – Nếu em vẫn còn giận anh thì ăn no xong lại mắng tiếp có được không?
Bạch Nhạn nghĩ thấy cũng có lý, ngồi ở ngoài như thế này cũng chẳng ích gì. Đói vật ra đấy cũng chẳng có sức để bảo vệ chính mình.
- Biết rồi, tôi tự đi. – Cô hung dữ hất tay Khang Kiếm ra.
Khang Kiếm thở dài, không dám tham vọng nhiều, đi một bước lại nhìn một bước.
Cửa mở, thím Ngô và bà Lý Tâm Hà cùng chạy ra đón, vừa nhìn thấy hai người bà Lý Tâm Hà đã buột miệng than vãn:
- Sao hai đứa lại đi chung với nhau?
Bạch Nhạn không còn sức để ý tới bà ta, không thèm nhìn bà ta mà đi thẳng lên cầu thang, Khang Kiếm kéo cô lại:
- Ngoan, ăn cơm trước đã.
Bà Lý Tâm Hà và thím Ngô mắt mở trừng trừng, tưởng mình nghe nhầm.
Dạ dày Bạch Nhạn thực sự khó chịu, cô khựng lại một chốc rồi quay người đi vào trong bếp. Khang Kiếm ấn cô ngồi xuống chiếc ghế trong phòng ăn, quay lại nói:
- Thím Ngô, phiền thím làm cho tụi con hai bát mì Dương Xuân.
Thím Ngô chớp mắt, hồi lâu sau mới ý thức được Khang Kiếm đang nói gì, mặt sa sầm xuống:
- Thím không biết làm mì Dương Xuân.
Bà Lý Tâm Hà cũng tức:
- Kiếm Kiếm, thím Ngô đến để chăm sóc mẹ chứ không phải để hầu hạ người khác.
Bạch Nhạn vịn bàn đứng dậy, tại sao các cụ lại nói tự lực cánh sinh thì mới có cơm ăn áo mặc, chính là đạo lý này, dựa vào người khác thì không thể lâu dài.
Cơ mặt Khang Kiếm căng ra: - Để anh nấu. – Nói rồi anh ấn Bạch Nhạn ngồi xuống ghế.
Bạch Nhạn hơi ngạc nhiên, nhưng vừa ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt méo mó tức giận đến biến dạng của bà Lý Tâm Hà và thím Ngô, cô lại thoải mái ngồi yên. Trước đây, cô nấu bao nhiêu bữa cơm cho sếp Khang, anh ta nấu cho cô một lần cũng là điều nên làm.
- Không được, tôi thật sự ngứa mắt lắm rồi. – Bà Lý Tâm Hà đẩy xe lăn vào phòng khách, chỉ vào Bạch Nhạn, tức run người. – Sao cô có thể ngồi yên ở đó, cô ở nhà chúng tôi, ăn của chúng tôi, dùng đồ của chúng tôi, còn bắt đường đường một vị trợ lý thị trưởng xuống bếp nấu cơm cho cô, cô tưởng cô là cái thá gì? Cô... cô cút ngay cho tôi.
Khang Kiếm đang thái hành trong bếp, nghe vậy cuống cả lên:
- Mẹ, mẹ bớt đi một hai câu có được không, mẹ để con được yên một chút... – Con dao trong tay cũng dằn mạnh xuống theo giọng nói, không cẩn thận bị lệch hướng, cắt vào tay, trên thớt lập tức đỏ thẫm một mảng.
- Kiếm Kiếm, vì nó mà con nổi nóng với mẹ? – Bà Lý Tâm Hà điếng người.
Bạch Nhạn vốn không muốn lên tiếng, nhưng hôm nay ngọn lửa trong lòng cô lại đặc biệt mạnh mẽ, cô từ tốn ngẩng đầu lên:
- Bà Lý, bà có biết con trai bà trước giờ luôn ra tay hào phóng không? Bạn gái quen hai năm, tình phí chia tay là một chiếc xe thể thao, một căn hộ. Tôi lấy anh ta, bây giờ tôi muốn ly hôn. Phụ nữ ly hôn, khó nghe biết bao, phí bồi thường danh dự bị tổn hại cả đời dù thế nào cũng phải vượt qua con số kia, cho dù thế chấp cả căn nhà này cho tôi cũng chưa đủ đâu. Cho nên, tôi trịnh trọng thông báo cho bà biết, hiện tại các người đang ở nhà tôi, ăn của tôi, dùng đồ của tôi, người cút, không phải tôi, mà là các người.
- Cô... ăn nói bậy bạ... – Bà Lý Tâm Hà nổi xung, lắc xe lăn xông tới chỗ Bạch Nhạn.
- Bậy bạ thì vẫn thế. Bà Lý, bà có sức tát tôi mấy cái cũng chẳng sao, nhưng tôi sẽ lập tức tới bệnh viện giám định thương tật, bà cứ đợi trát của tòa đi. – Bạch Nhạn thản nhiên.
- Tâm Hà... cô... nhịn đi, đừng mắc bẫy của nó... – Thím Ngô chạy tới ôm lấy bà Lý Tâm Hà, quay đầu vào phòng bếp gọi Khang Kiếm. – Kiếm Kiếm, sao... sao con không nói gì? Á, Kiếm Kiếm...
Theo tiếng thét của bà ta, mọi người ngoái đầu nhìn, thấy hành trên thớt đã bị máu nhuộm thành màu hồng rực.
Tay phải Khang Kiếm nắm chặt tay trái, máu tươi nhỏ qua kẽ ngón tay.
- Không sao, con tay chân vụng về, sứt mất một miếng da. – Anh nói qua quýt.
Tim Bạch Nhạn thắt lại, như thể chỗ máu ấy chảy ra từ chính người cô. Cô đứng dậy, lấy tủ thuốc từ trong tủ để đồ linh tinh ra. Lúc băng vết thương, cô nhìn thấy giữa ngón trỏ và ngón giữa của anh có hai vết thương rất sâu, móng tay cũng bị phạt đi một nửa. Sự cố nhỏ này như một cơn mưa rào, dập tắt mùi thuốc súng trong phòng.
Kết quả vẫn là Bạch Nhạn tự mình xuống bếp