Tình Yêu Ban Đầu, Tình Yêu Cuối Cùng
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342897
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2897 lượt.
i dây thần kinh nào, nhắn liên tiếp mấy tin nhắn liền, tranh thủ giữa lúc họp, lúc ăn cơm, lúc ngồi xe, mở miệng ra là bà xã thế này bà xã thế kia, cứ như ngọn lửa giận ngày hôm qua cô châm mồi đã kích động anh rất lớn.
Tiếc là những tin nhắn này, khiến cô cảm thấy xa lạ, cũng khiến cô cảm thấy nực cười.
Sau khi tan ca, Bạch Nhạn vốn định tới gặp chủ nhà của căn hộ mới thuê để nộp tiền đặt cọc, lúc đợi xe cô bị một người kéo lại.
Thương Minh Tinh vẫn ăn mặc lòe loẹt, có điều hôm nay không biến khuôn mặt thành bảng pha màu nữa.
- Tôi mời cô ăn cơm. – Thương Minh Tinh tâm trạng vui vẻ, nắng chiếu rọi vào khiến hai chiếc khuyên tai to tướng sáng lấp lánh.
- Chị... có phải là có chuyện gì hay không? – Bạch Nhạn cảnh giác nhìn Thương Minh Tinh.
Thương Minh Tinh yểu điệu liếc cô một cái:
- Người ta chẳng qua chỉ nợ cô một món nợ thôi, sau này tôi sẽ không nợ cô nữa.
Bạch Nhạn bị cái liếc mắt này của chị ta làm cho nổi da gà. Thương Minh Tinh kéo cô, vỗ ngực như nhà giàu mới nổi:
- Nói đi, muốn ăn gì tôi mua cho.
Bạch Nhạn chỉ dám gọi một tô hoành thánh nhỏ trong một tiệm ăn trông không sạch sẽ lắm ở vệ đường.
- Cô đúng là không nể mặt tôi gì cả, tôi có tiền đây. – Thương Minh Tinh rất tự ái, bực tức gẩy miếng hoành thánh trong tô.
- Dạo này tiệm Ba ngàn sợi làm ăn tốt lắm à? – Bạch Nhạn thận trọng hỏi.
Thương Minh Tinh chán ghét xua tay:
- Chuyện hầu hạ người ta tôi không làm từ lâu rồi, nói cho cô biết, bây giờ tôi hợp tác với người ta làm ăn lớn.
- Làm ăn lớn như thế nào?
- Làm xây dựng.
Bạch Nhạn chạm ngay vào tô hoành thánh nóng, cô đặt thìa xuống, trong lòng đã đoán được ít nhiều. Cô bình tĩnh nhìn Thương Minh Tinh:
- Vậy thì tốt, chị có thể nở mày nở mặt mà về huyện Vân thăm bố mẹ chị rồi.
- Còn chưa đến lúc đâu. Bạch Nhạn, chúng ta giao dịch nhé?
Không để Bạch Nhạn phải đợi lâu, Thương Minh Tinh cuối cùng cũng đã đi vào vấn đề.
- Giao dịch thế nào?
- Cô lo giúp tôi một vụ, tôi cho cô một tin tức về anh trai tôi.
Thương Minh Tinh vô cùng tự tin gõ lên mặt bàn, cảm thấy chắc chắn Bạch Nhạn sẽ không từ chối.
Bạch Nhạn trầm ngâm một hồi rồi lắc đầu:
- Tôi không có khả năng để giúp chị.
- Cô không muốn biết tin của anh trai tôi sao? – Thương Minh Tinh kinh ngạc kêu lên – Chẳng phải cô đối với anh ấy...
- Đã là chuyện đã qua rồi, bây giờ tôi đã kết hôn. Anh ấy sống tốt là được rồi.
- Cô không muốn gặp anh ấy sao?
- Minh Thiên quay về rồi sao? – Bạch Nhạn vui mừng chớp mắt.
Thương Minh Tinh cười giảo hoạt:
- Sao nào, động lòng rồi hả? Điều này bí mật, cô nói xem rốt cuộc có giúp tôi hay không? Thực tình thì chuyện này với cô dễ như trở bàn tay ấy mà. Tôi nghe đám chị em kia nói, người cô nhờ hôm đó là Trưởng trạm công an khu vực phía Tây thành phố, hình như anh ta được bí thư Lục nhờ vả. Tôi lại hỏi thăm một lần nữa, úi cha mẹ ơi, cô lại lấy trợ lý thị trưởng cơ đấy, vừa khéo anh ra lại còn quản lý các vấn đề xây dựng của thành phố. Chỗ cái cây cổ thụ đó chuẩn bị xây một trung tâm thương mại, nghe nói tập đoàn Hoa Hưng đã trúng thầu. Nhưng công trình đó to lắm, tôi và bạn tôi muốn nhờ cô nói với chồng cô một tiếng, để tập đoàn Hoa Hưng nhường một mẩu nhỏ cho chúng tôi, có được không?
- Không được – Bạch Nhạn không thèm suy nghĩ, thẳng thừng từ chối.
- Tôi sẽ trả hoa hồng cho cô, không để cô giúp không công đâu.
Thương Minh Tinh nháy mắt ra vẻ thạo đời với Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn lắc đầu quả quyết:
- Xin lỗi, em không giúp được.
Thương Minh Tinh trợn mắt tức giận:
- Đừng tỏ vẻ thanh cao, cô tưởng cái tập đoàn Hoa Hưng kia trúng thầu xong không lại quả cho chồng cô sao? Ai mà chẳng biết chồng cô và lão già Hoa Hưng kia là cùng hội cùng thuyền. Của cải trong thiên hạ nhiều lắm, một mình nuốt trôi hết được sao?
Bạch Nhạn không nói không rằng mà ăn hết hoành thánh trong bát, giành trả tiền. Lúc tạm biệt, cô trịnh trọng nói với Thương Minh Tinh:
- Em làm việc ở bệnh viện, chị có chỗ nào khó chịu trong người cứ tìm em, chắc chắn em sẽ giúp, nhưng những chuyện khác thì sau này đừng gọi điện cho em. Nếu Minh Thiên biết được chị thế này, anh ấy sẽ không chịu nổi đâu. Hiếm khi anh ấy nghỉ phép về nhà, chị đừng làm anh ấy đau lòng.
Thương Minh Tinh đứng phía sau bực dọc chửi một câu:
- Vờ vịt gì chứ, đồ hồ ly tinh.
Những ngày tháng tiếp theo có chút khác thường.
Sếp Khang dùng một chữ “bận” để biến mình thành thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Thấy đầu, là mỗi ngày sẽ cố định nhắn tin vào điện thoại của Bạch Nhạn, nội dung tin nhắn lớn thì là chuyện gần đây chính quyền thành phố Tân Giang có chính sách quan trọng gì, việc cải tạo thành cũ tiến triển đến đâu, đơn xin xây dựng trụ sở mới của mấy ban ngành đã bị các sếp bác bỏ; nhỏ thì là chuyện món thịt rim ở nhà ăn Ủy ban bác đầu bếp cho nhiều muối quá, không thể nuốt được. Lúc họp buổi chiều, bài phát biểu của anh dài quá, giữa chừng dừng lại uống mấy ngụm nước, không biết sao lại nhớ tới chè đậu xanh bà xã nấu. Giản Đơn và anh cùng tới công tr