Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342945
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2945 lượt.
̀n ông dù có khá khẩm, nhưng ly hôn rồi thì sẽ giống như viên ngọc đẹp lồ lộ tì vết. Đi gặp mặt về, Liễu Tinh ôm lấy Bạch Nhạn khóc rưng rức:
- Nhạn, sao mình lại ra nông nỗi này? Dung nhan mình không tệ, lương lậu ổn, sao lại không tìm được anh chàng tử tế nào trong sạch như tờ giấy trắng chứ?
Bạch Nhạn nguýt cô nàng:
- Cậu tìm giấy hay tìm đàn ông?
- Mình tìm cả hai.
- Thế cậu là cái gì? - Bạch Nhạn hỏi rất chanh chua.
Liễu Tinh cứng họng.
Hai ngày sau, Liễu Tinh lại đến tìm Bạch Nhạn khóc lóc. Ủy ban thành phố Tân Giang vừa ra một chính sách mới: để động viên, thu hút nhiều nhân tài tới cống hiến cho sự nghiệp giáo dục của Tân Giang, đồng thời để giữ chân những nhân tài giảng dạy mà Tân Giang đang có, Thành ủy Tân Giang đã xây thêm mấy tòa chung cư dành cho giáo viên ở phía Tây thành phố. Giáo viên cấp ba có thành tích xuất sắc sẽ được phân cho một căn hộ có diện tích gần 200m2, mà giá thành chưa tới 3000 tệ/m2.
Lý Trạch Hạo chính là giáo viên có thành tích ưu tú.
Cú sốc này đối với Liễu Tinh quả thực quá lớn. Giá nhà đất ở Tân Giang hiện giờ đều ở mức một vạn tệ một mét vuông, trước đây cô từng nói với Lý Trạch Hạo, cả đời này chỉ cần sở hữu một căn hộ 50-60m2 là được rồi, nếu không thì mua nhà cũ. Bây giờ, 200m2 đấy, lại chẳng tốn bao nhiêu tiền, nhưng lại thuộc về Lý Trạch Hạo và một mụ đàn bà khác.
Suốt mười bốn năm, cô dốc bao tâm huyết, tình cảm và công sức huấn luyện Lý Trạch Hạo thành người giỏi giang như vậy, kết quả lại để cho người khác hưởng lợi. Cục tức này sao có thể nuốt trôi đây?
- Người ta chẳng vẫn nói ở hiền gặp lành, ác giả ác báo đó sao. Tại sao bây giờ rành rành là kẻ ác mà lại sống vênh vang tự đắc, còn những người hiền lành như chúng ta lại phải ở đây ngậm đắng nuốt cay? - Liễu Tinh không cam tâm - Trước đây, anh ta bảo mình phải tiết kiệm, không được hoang phí, bây giờ mình suốt ngày thấy họ ăn chơi đàng điếm ở bên ngoài. Nghe nói đợt nghỉ hè, anh ta còn đưa con tiện nhân kia đi du lịch nữa.
Bạch Nhạn mỉm cười:
- Cậu cho rằng đó là chuyện tốt?
- Chẳng lẽ không phải? - Liễu Tinh lau nước mắt.
- Tình yêu còn mới mẻ thì như lửa cháy, có thể chiếu sáng cả bầu trời, nhưng sẽ duy trì được bao lâu? Phải chăng cuối cùng, tất cả mọi người đều quay về với chốn bình yên? Mình cảm thấy cuộc hôn nhân có thể đứng vững qua những tháng ngày bình lặng mới bền lâu được.
- Sao mình nghe mà chẳng hiểu? - Liễu Tinh chớp mắt, nước mắt như chuỗi ngọc đứt dây rơi lóng lánh.
Bạch Nhạn vỗ vai cô, để cô ngả đầu trên vai mình khóc cho thỏa.
Chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường bỗng rung lên rì rì, Bạch Nhạn vội thò tay túm lấy. Để ngủ yên, buổi tối cô luôn chuyển điện thoại về chế độ rung.
- A lô… khụ, khụ…
Bạch Nhạn nghe điện thoại, cổ hơi khan nên cô khẽ húng hắng hai tiếng.
- Đừng nói với tôi là giờ em đang ở trên giường nhé, Bạch tiểu thư.
Lãnh Phong nói mát.
Bạch Nhạn bịt ống nghe, thận trọng ngồi dậy đảo mắt mấy vòng, làm ra vẻ như rất tỉnh táo, rất bình thường:
- Anh Lãnh à, có chuyện gì không?
- Cũng không có chuyện gì lớn cả, anh chỉ muốn nói với em, bây giờ là chín giờ hai mươi phút giờ Bắc Kinh, vị trí của anh hiện giờ là ở trước bồn hoa dưới tòa nhà của em.
Bạch Nhạn nhảy dựng từ trên giường xuống đất, chạy thẳng ra cửa sổ thò đầu nhìn xuống, Lãnh Phong giơ điện thoại lên cười với cô.
Cô vò mái tóc rối bù, nhìn thời gian hiển thị trên điện thoại rồi hét toáng lên, buông ngay điện thoại rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh.
Kết quả, Bạch Nhạn chạy vội tới ga tàu, chỉ kịp chào Thương Minh Thiên một câu trên sân ga thì tàu hỏa đã từ từ lăn bánh.
Thương Minh Thiên đứng ở cửa toa vẫy tay với Bạch Nhạn, anh mấp môi nói gì đó, đứng ngược gió, Bạch Nhạn nghe không rõ. Cô muốn tới gần hơn, nhưng tàu hỏa chạy càng lúc càng nhanh. Cô đuổi theo đuôi tàu, thở không ra hơi. Khi không thể đuổi theo được nữa, cô cúi xuống, tay chống đầu gối thở hồng hộc rồi ngước lên nhìn đoàn tàu đã chỉ còn là một chấm đen, không hiểu sao mồm bỗng méo xệch đi, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Lần ly biệt này, sẽ là mấy năm?
Lãnh Phong lặng lẽ đứng sau lưng cô, đợi khi cô bình tâm, lau khô nước mắt rồi quay người lại, anh mới bước về phía cô.
- Đi thôi!
Anh không hỏi cô làm sao vậy, hoặc là anh hiểu rất rõ cô đang làm sao, nhưng anh cho rằng không cần thiết phải bàn về chuyện đó nữa.
Bạch Nhạn lại ngoái nhìn dãy đường ray dài hun hút, lồng ngực vẫn phập phồng.
Họ lên xe.
- Hôm nay anh trực ca nào?
Thực ra với chuyện gia như Lãnh Phong, bệnh viện chỉ mong sao cả năm anh không nghỉ, nhưng đôi khi Lãnh Phong cũng xin nghỉ phép. Nếu không, cả ngày thần kinh căng thẳng sẽ khiến con người ta suy sụp mất.
Lãnh Phong chăm chú nhìn con đường trước mặt:
- Hôm nay anh nghỉ. Lát nữa cùng anh đi đến chỗ này nhé.
- Chỗ nào? - Vẫn còn đang chìm trong nỗi đau ly biệt, Bạch Nhạ