Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Giấy

Hoa Hồng Giấy

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1342948

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2948 lượt.

ần mày ký tên, trả Bạch Nhạn cho tao, sau này mày cứ việc làm thị trưởng, bọn tao vẫn làm dân đen.
Nói xong, Minh Thiên không hề nương tay với những bộ phận khác trên người Khang Kiếm, đánh đấm điên cuồng.
Thương Minh Thiên cứ đánh mãi, hốc mắt ngầu đỏ. Từ lúc nghe Bạch Nhạn kể hết ngọn ngành, cục tức này đã dồn nén trong lòng anh. Anh hỏi Bạch Nhạn tại sao không ly hôn từ sớm, Bạch Nhạn nói Khang Kiếm không chịu, nhưng lần này mặc kệ anh ta có chịu hay không, cô cũng phải ly hôn.
Thương Minh Thiên nghe xong liền nổi trận lôi đình, Khang Kiếm là chúa tể thế giới hay sao, dựa vào cái gì mà hắn nói cưới là cưới, nói không ly hôn là không ly hôn. Anh lo Bạch Nhạn không đối phó nổi với Khang Kiếm, sau một đêm suy nghĩ, trực tiếp đến tìm Khang Kiếm;
Lúc này Khang Kiếm đã bê bết như một đống bùn, không còn sức lực để nhấc tay lên nữa, mũi đau như bị xé toạc, chân cũng đau, chỗ nào cũng đau, nhưng tất cả đều không bằng nỗi đau đớn trong tim.
Bây giờ, nếu Bạch Nhạn bị người khác ức hiếp, anh cũng sẽ giống như Thương Minh Thiên, đi xả giận cho Bạch Nhạn. Anh có tư cách này, cũng có dũng khí này, đó là vì Bạch Nhạn là vợ anh, anh là chồng cô ấy, anh nên là ông trời của cô ấy.
Thương Minh Thiên là gì của Bạch Nhạn chứ?
Hôm qua? Ngày mai? Hôm nay là anh, nhưng cuối cùng rồi sẽ trở thành quá khứ.
- Mày báo cảnh sát đi, chuyện này không liên quan đến Bạch Nhạn, cô ấy không biết tao đến đây tìm mày. - Thương Minh Thiên ngừng đấm, chỉnh lại quần áo, mặc quân phục vào, ném tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn vào mặt Khang Kiếm - Mày ký xong rồi thì báo cho Bạch Nhạn.
Khang Kiếm vịn vào chiếc ghế đổ để đứng lên, anh lấy khăn giấy lau mũi, giương đôi mắt sưng húp như mắt cá vàng nhìn thẳng Thương Minh Thiên:
- Tôi… sẽ không ly hôn với Bạch Nhạn, trừ khi cậu đánh chết tôi.
Thương Minh Thiên cười lạnh:
- Mày còn muốn gì nữa?
- Cậu không cần biết. Cậu đánh tôi trận này, có phải là có thể đòi lại những tổn thương mà tôi đã gây ra cho Bạch Nhạn? Vậy thì tôi và cô ấy sẽ bắt đầu lại từ đầu. Trung tá Thương, tình yêu không có tội, nhưng tơ tưởng đến vợ của người khác không phải là đạo của người quân tử. Ra khỏi cánh cửa này, tôi không hy vọng cậu lại tiếp tục gặp Bạch Nhạn nữa, nếu không, tôi sẽ đưa cậu ra tòa án binh.
Khang Kiếm nói xong, nhặt tờ thỏa thuận ly hôn lên, chậm rãi xé đôi, rồi xé tan thành nhiều mảnh vụn, rơi lả tả xuống mặt đất.
- Cám ơn tất cả những gì cậu đã làm cho Bạch Nhạn, dừng lại ở đây thôi, sau này, cô ấy đã có tôi.
Anh ngẩng cao đầu, mặt mũi sưng vù đi qua người Minh Thiên đang đứng ngơ ngác, bước ra ngoài.
Qua ánh mắt sửng sốt của người nhân viên phục vụ, anh có thể nhận thức được dáng vẻ của mình không dễ coi lắm, nghĩ một lúc, gọi xe về nhà, ở trên xe anh gọi điện cho Tiểu Ngô, nói mình không được khỏe, nghỉ phép một ngày.
Đầu óc Thương Minh Thiên trống rỗng, không biết ra khỏi quán cà phê bằng cách nào, cũng không biết làm thế nào mà đến được chỗ ở của Bạch Nhạn, gọi điện bảo Bạch Nhạn xuống dưới.
Bạch Nhạn vội vã xuống lầu, thấy Thương Minh Thiên dựa vào tường, tóc tai bù xù, dưới mũi còn có một vệt máu thì kêu lên thất thanh:
- Minh Thiên, anh đánh nhau với ai à?
Minh Thiên gật đầu.
- Với ai?
- Khang Kiếm.
Đầu óc Bạch Nhạn nhất thời không kịp hoạt động, như bị hóa đá. Một lát sau cô bỗng nhảy dựng lên, tiến lên túm chặt lấy Minh Thiên.
- Anh điên rồi, Minh Thiên, anh đánh nhau với Khang Kiếm, anh ta là cán bộ nhà nước, là trợ lý thị trưởng, anh sẽ phạm pháp đấy. Khó khăn lắm anh mới được đi học đại học, mấy năm liền không về nhà mới có được ngày hôm nay, anh thế này sẽ hủy hoại tương lai. Anh… làm gì vậy chứ! Không được, không được, em… em phải đi tìm Khang Kiếm.
Nói xong, Bạch Nhạn quay người chạy ra cổng tiểu khu.
- Em tìm hắn ta làm gì? – Thương Minh Thiên đuổi theo Bạch Nhạn – Có chuyện gì anh sẽ chịu trách nhiệm, em không cần lo lắng.
Bạch Nhạn khóc nức nở.
- Em chính vì sợ anh phải chịu trách nhiệm. Đây là chuyện giữa em và anh ta, nếu muốn trả thù thì cũng là em trả thù, sao anh lại nhúng tay vào. Để em đi tìm Khang Kiếm nói cho rõ.
- Em không được đi xin hắn.
Bạch Nhạn khẽ khàng gỡ tay Minh Thiên ra, lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa:
- Anh lên nhà rửa mặt đi, trong nhà đã làm sẵn mì lạnh rồi. Không phải em đi cầu xin, mà là đi nói rõ cho anh ấy hiểu,
- Loại người đó làm gì có lý lẽ mà nói, Tiểu Nhạn… - Thương Minh Thiên vẫn còn muốn nói gì đó, Bạch Nhạn đã chạy vút đi như một làn khói.
Như thể có linh cảm, Bạch Nhạn không nghĩ ngợi nhiều, bắt xe đi thẳng về nhà, vừa vặn chìa khóa, đẩy cửa ra thì bắt gặp ngay ánh mắt u ám của Khang Kiếm.
Lòng nguội lạnh như tro tàn.
Cô về nhà rồi, cuối cùng đã về rồi. Anh sẽ không tưởng rằng cô lo cho vết thương của anh, quan tâm đến anh nên mới quay về. Nhất định là cô đã gặp tay Thương Minh Thiên kia, sợ anh sẽ làm chuyện bất lợi cho gã đó nên mới vội trở về để thăm dò.
Sao cô có thể không đau lòng cho được?
Khang Kiếm nhắm mắt lại, ngồi như một khú