Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343247
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3247 lượt.
anh hợp với cái cà vạt nào?
Giọng Khang Kiếm không cao không thấp, nhưng đủ để mọi ngóc ngách của căn hộ này đều có thể nghe rõ.
- Anh muốn bà ấy có thiện cảm với anh? - Vừa nghiêng đầu đánh giá Khang Kiếm, Bạch Nhạn vừa tự nhủ: Hóa ra đôi lúc các vị lãnh đạo cũng phải hy sinh nhan sắc cơ đấy!
- Anh muốn chị ấy nhanh chóng phê chuẩn mấy dự án xây dựng của Tân Giang, không cho chị ta có có hội bới lông tìm vết - Khang Kiếm trừng mắt nhìn cô.
Bạch Nhạn cười càng tươi hơn, khóe miệng cong lên một hình vòng cung nhỏ:
- Bà ấy mà dám bới lông tìm vết thì anh cứ bảo bố anh đập cho bà ta một trận. Chẳng phải quan to hơn một chức sẽ đè chết người đó sao?
- Bố anh là bố anh, anh là anh.
Mặt Khang Kiếm lạnh tanh, tự mình đi tới tủ quần áo tìm cà vạt, chọn bừa một chiếc cà vạt nền sẫm hoa tím. Bạch Nhạn đánh vào tay anh một cái rồi chọn một chiếc khác, màu xanh da trời nhạt có hoa văn chìm.
- Chiếc này. - Cô gật đầu với anh.
Thắt cà vạt xong, Khang Kiếm cài khuy áo, ưỡn thẳng lưng:
- Trông thế nào?
- Đẹp giai hết chỗ chê.
Không nhìn anh, Bạch Nhạn bĩu môi đi ra ngoài, chẳng qua chỉ đi gặp một bà cô trung tuổi thôi mà làm như đi xem mặt người yêu không bằng.
Khang Kiếm khẽ cười.
- Dạ dày em không tốt, không nên ăn nhiều đồ nướng, mà ăn nhiều đồ nướng sẽ béo phì đấy. - Trước lúc xuống lầu, Khang Kiếm ngoái đầu lại nói.
Bạch Nhạn tươi cười vẫy tay với anh rồi sập cửa “rầm”một cái.
Lãnh Phong uống hết một tách trà, sau đó họ xuống lầu đi ăn cơm. Khang Kiếm đã đi rồi. Lãnh Phong mở cửa xe rồi đột ngột hỏi một câu:
- Bạch Nhạn, đúng là em đã ly hôn với cái tay trợ lý kia rồi chứ?
Bạch Nhạn hoang mang:
- Em có giấy chứng nhận đóng dấu đỏ của Cục Dân chính, chắc không phải là giả đâu!
Lãnh Phong bất lực cắn môi, lẳng lặng lên xe, suốt quãng đường không nói năng gì.
Lúc ăn thịt nướng, hai người cũng mải miết cắm cúi ăn, không ai lên tiếng. Ăn cơm xong, Lãnh Phong đưa Bạch Nhạn về rồi im lặng lái xe ra về.
Bạch Nhạn đứng dưới lầu một lúc lâu rồi mới lên nhà.
Vừa vào phòng đã nhìn thấy quần áo sếp Khang thay ra vứt trên giường, cô lầm bầm mấy câu rồi mở tủ, giũ nhẹ quần áo treo vào trong.
Bạch Nhạn muốn gọi điện cho Liễu Tinh kể chuyện bắt gặp Lý Trạch Hạo và Y Đồng Đồng cãi nhau, điện thoại cầm trên tay rồi lại gập lại. Không thể nói, bây giờ Liễu Tinh vẫn còn vương vấn Lý Trạch Hạo, nghe được chuyện này, trong lòng không thể không mong ngóng và trông đợi.
Từ tận đáy lòng mình, Bạch Nhạn không muốn Lý Trạch Hạo và Liễu Tinh quay lại với nhau. Người ta nói lãng tử quay đầu quý hơn vàng, gã Lý Trạch Hạo này trước đây không phải là lãng tử, mà là chính nhân quân tử, một khi anh ta đã hư hỏng thì sẽ không giống với lãng tử. Cái hư của lãng tử là chịu ảnh hưởng của môi trường, gặp được môi trường tốt và người tốt, lãng tử sẽ nở rộ, rạng ngời như hoa. Môi trường của quân tử vốn tốt, những người xung quanh hết sức trong sạch, trong môi trường như vậy mà anh ta vẫn trở nên hư hỏng, vậy thì hoàn toàn không thể cứu vãn.
Bạch Nhạn xua đi suy nghĩ này, thấy nhiệt độ trong phòng vẫn rất cao, cô bèn đi tắm rửa, gội đầu, dọn dẹp nhà cửa, đợi tóc khô rồi trèo lên giường, lại bắt đầu chìm vào cõi mộng.
Đang ngủ ngon, chiếc điện thoại tiện tay đặt cạnh gối bỗng reo lên inh ỏi.
Cô giật mình mở choàng mắt, tim đập thình thịch, nhất thời không biết lúc này là lúc nào, thấy bốn bề tối đen như mực, chỉ có chiếc điện thoại đang phát ra ánh sáng.
- A lô.
Cô cuống quít mở điện thoại, tay vẫn còn run rẩy.
- Anh say rồi.
Giữa đêm khuya tĩnh mịch, từ đầu dây bên kia vọng tới hơi thở nặng nề của sếp Khang.
Bạch Nhạn từ từ ngồi dậy, bình tĩnh hơn một chút:
- Vậy anh lên giường ngủ đi!
Cô không khỏi cáu kỉnh lầm bầm, cô có phải thuốc giã rượu đâu, gọi cô là gì?
- Tối nay người ăn cơm không đông, anh vốn không định uống nhiều, nhưng chẳng hiểu sao lại uống thêm mấy ly.
- Ờ!
- Em có biết tại sao không?
- Tại sao?
- Đều tại em hết.
Bạch Nhạn cau mày:
- Sếp Khang, tôi nghĩ anh say thật rồi đấy. Đi ngủ đi! - Giọng cô thoáng chút dỗ dành.
- Anh vừa nôn xong, hiện tại chưa muốn ngủ. Bạch Nhạn, đúng là lỗi của em.
- Sếp Khang này, hình như tôi không có mặt ở đó.
- Em không có mặt ở đó, nhưng em ở trong tim anh, không xua đi được.
Hơi thở của cô chậm lại, không dám lên tiếng.
- Chúng ta mới ly hôn được