Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342933
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2933 lượt.
i bàn tay đang nắm chặt của Bạch Nhạn và Lãnh Phong.
Bạch Nhạn rụt tay lại, đứng cách xa Lãnh Phong ra rồi bình thản cười:
- Bí thư Khang, bác tìm cháu ạ?
Lãnh Phong nhìn Bạch Nhạn, đoán chừng người này có lẽ là bố chồng cũ của cô - Bí thư Sở Tư pháp tỉnh Khang Vân Lâm.
- Bố gọi điện cho con nhưng mãi không ai nghe máy, trong nhà cũng không thấy ai nên bố đến đây xem con có đi làm không. Bây giờ đang là giờ nghỉ trưa của con đúng không, chúng ta ra ngoài ăn cơm đi.
Ông Khang Vân Lâm ngạo mạn gật đầu với Lãnh Phong.
Bạch Nhạn thở dài, kế hoạch giảm béo hôm nay của cô xem ra đã thật sự bị hoãn lại rồi.
- Bốn giờ chiều anh sẽ gọi điện cho em.
Lãnh Phong mỉm cười nháy mắt Bạch Nhạn với rồi đi trước.
Ông Khang Vân Lâm đưa Bạch Nhạn tới một quán trà kiểu Quảng Châu, họ không gọi thức ăn, chỉ gọi trà và mấy món điểm tâm kiểu Quảng Châu.
Bạch Nhạn thận trọng ngồi xuống, đối với ông Khang Vân Lâm, cô không nói rõ được tâm tư của mình. Ông ta và bà Bạch Mộ Mai giống nhau, phận con cái không có tư cách bàn tán. Nếu là cùng độ tuổi, cô sẽ cực kỳ coi thường người đàn ông này.
- Sao không ăn đi? - Ông Khang Vân Lâm ân cần đẩy đĩa điểm tâm tới trước mặt Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn gắp một cái há cảo tôm cho vào miệng cắn từng miếng nhỏ, trong lòng thầm đoán xem ông Khang Vân Lâm đến tìm cô là vì mục đích gì.
Khi ly hôn với sếp Khang, cô không báo cho bà Bạch Mộ Mai, còn sếp Khang có nói với bà Lý và ông Khang hay không, cô không rõ. Từ sau khi chia tay với bà Bạch Mộ Mai ở huyện Vân, mẹ con cô hoàn toàn không liên lạc. Cô hôm đi ngang qua Nhà hát Tân Giang, có thấy trên bảng quảng cáo dán poster của vở kịch Tây sương ký, bà Bạch Mộ Mai diễn vai Thôi Oanh Oanh. Cô chỉ liếc một cái rồi bước qua, không hề dừng lại.
- Nhạn Nhạn, tháng trước tổ chức đã nói chuyện và yêu cầu bố lui về phía sau. Kể từ hôm nay, bố không phải đi làm nữa.
Ông Khang Vân Lâm nói, vẻ mặt thoáng chút hụt hẫng.
Bạch Nhạn tiếp tục nhai sủi cảo, cảm giác tôm không được tươi lắm, nhai rất mất công.
- Bố… chuẩn bị ly hôn với mẹ của Khang Kiếm và dọn tới huyện Vân. - Ông Khang Vân Lâm dè dặt nhìn Bạch Nhạn.
Đôi đũa trong tay cô run lên, miếng sủi cảo tôm rơi bịch xuống bát dấm, sánh một nửa ra bàn. Tim cô như bị khoan thủng một lỗ.
Cô nuốt nước bọt rồi nhìn chằm chằm chất lỏng màu nâu nhạt trên bàn:
- Cháu… đã ly hôn với Khang Kiếm lâu rồi, bác không cần phải nói những chuyện này với cháu.
Ông Khang Vân Lâm cười gượng gạo:
- Không giấu gì con, nếu như hai con vẫn… sống tốt đẹp, bố sẽ không có ý nghĩ này, bố sẽ yêu thương con như con ruột. Dù có khó chịu đến đâu nhưng vì con và Khang Kiếm, vì cái gia đình này, bố sẽ luôn cố gắng. Không ngờ hai đứa lại không có duyên, bây giờ bố lại không có việc gì làm để giết thời gian, trong nhà thì lạnh lẽo. Đời người ngắn ngủi, làm người đôi lúc cũng phải nghĩ cho riêng mình một chút. Trước đây bố rất có lỗi với mẹ con, sau này bố muốn bù đắp cho bà ấy. Nhạn Nhạn, sau này con thật sự là con gái của bố rồi.
Bạch Nhạn chậm rãi ngước mắt lên:
- Bí thư Khang, thật thì không thể thành giả, giả không thể thành thật, cháu… không có quan hệ gì với bác hết.
- Nhạn Nhạn - Mặt ông Khang Vân Lâm đỏ lên - Bố biết tin này hơi đường đột, có lẽ nhất thời con chưa thể chấp nhận được. Nhưng bố vẫn sẽ chịu trách nhiệm làm cha với con.
- Bác… là bố cháu? - Bạch Nhạn khẽ hít vào một ngụm hơi lạnh.
Ông Khang Vân Lâm khó nhọc cúi đầu xuống:
- Bố không phải. Bố con…
- Là ai? – Tim Bạch Nhạn ngừng đập.
- Mẹ con không nói cho con sao?
- Ông ấy là ai?
- Đợi mẹ con nói cho con đi! Nhạn Nhạn, hôm nay bố tới để thăm con, con vẫn sống tốt chứ?
- Tốt không thể nào tốt hơn. Bí thư Khang - Bạch Nhạn nhắm mắt lại - Bác muốn đi huyện Vân, mẹ cháu có biết không?
- Bố muốn cho bà ấy bất ngờ nên chiều nay chuẩn bị đi huyện Vân gặp bà ấy.
- Bác Khang, cháu thật sự không muốn đả kích bác. Với tuổi tác và chức vụ của bác hiện nay, bác đã không phải là người bà ấy cần nữa rồi. Nhân lúc suy nghĩ này của bác mới đang manh nha, tốt nhất là hãy dập tắt nó đi rồi trở về nhà chăm sóc cho bà Lý. Thực ra đời này người bác cần bù đắp nhất chính là bà ấy, chứ không phải là bà Bạch Mộ Mai. Bác cứ từ từ dùng bữa, cháu đi làm đây.
Bạch Nhạn lẳng lặng đứng dậy, không nhìn ông Khang Vân Lâm thêm một cái nào nữa.
Ông Khang Vân Lâm bần thần chớp mắt, không