Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342839
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2839 lượt.
t:
- Ông ta đã khai ra, tháng Năm năm ngoái, ông ta đã chuyển nhượng cho anh một chiếc xe thể thao trị giá 50 vạn tệ với giá chỉ ba vạn tệ, đồng thời còn tặng cho anh một căn hộ độc thân cao cấp với đầy đủ trang thiết bị ở trung tâm thành phố, giá thị trường lên đến một triệu tệ. Có chuyện này không?
Khang Kiếm mím môi, anh còn nhớ khi đó anh đã nói với Hoa Hưng rằng căn hộ đó chỉ cho Y Đồng Đồng được quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu. Một khi Y Đồng Đồng rời khỏi Tân Giang, căn hộ đó vẫn sẽ trả lại cho Hoa Hưng, còn chiếc xe, thực ra là mua rẻ.
- Sao không nói gì? - Ông Lưu cau mày - Anh đừng nói với tôi rằng anh không phải là chủ nhân của chiếc xe và căn hộ đó.
Ông ta rút mấy tờ giấy từ chiếc túi xách mang theo bên mình ra:
- Chúng tôi đã điều tra, đây là khẩu cung của Hoa Hưng, còn đây... - Ông ta đứng thẳng dậy, nhếch mép mỉa mai - Là chữ ký xác nhận của chủ hộ - Y Đồng Đồng.
Khang Kiếm sững sờ.
- Y Đồng Đồng, giáo viên mỹ thuật trường trung học Tân Giang, bạn gái cũ của anh. Vì muốn đá cô ta để kết hôn với người phụ nữ khác, anh đã dùng chiếc xe và căn hộ làm quà chia tay để đạt được mục đích. Đây là chứng minh nhân dân của chủ xe, đây là bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu của căn hộ, tất cả đều đứng tên Y Đồng Đồng.
Khang Kiếm nhìn ba chữ “Y Đồng Đồng”trên giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà, bóng đen u ám như một quả núi đè lên người anh. Hoa Hưng không biết anh muốn chia tay với Y Đồng Đồng, chắc chắn ông ta tưởng nhầm rằng anh muốn vỗ về Y Đồng Đồng nên mới tự ý chủ động giúp anh tăng giá trị món quà lên.
- Sao? Chúng tôi không bóp méo hình tượng sáng chói của anh chứ? - Ông Lưu lấy tờ giấy về, nhắm mắt lại rồi nói tiếp - Đây chỉ là một phần thôi, tháng Chín năm nay, Hoa Hưng còn biếu anh hai triệu tệ tiền mặt nữa.
- Hai triệu tệ? - Khang Kiếm sửng sốt.
- Anh Khang, đừng có tỏ vẻ vô tội. Thực ra anh rất thông minh, khi nhận hối lộ, anh không hề ra mặt, lúc thì là người tình, lúc thì là vợ cũ. Chúng tôi đặt nghi vấn nghiêm trọng về việc anh đang tẩu tán tài sản trá hình.
- Ông nói hai triệu tệ này đưa cho vợ cũ của tôi? - Khang Kiếm rối mù.
Ông Lưu gật đầu:
- Ngày 24 tháng 9, Bạch Nhạn - vợ cũ của anh đã nhận hai triệu nhân dân tệ tại văn phòng của Hoa Hưng, ông ta còn sai thư ký đưa cô ta đến ngân hàng.
***
Bạch Nhạn biết được tin Khang Kiếm bị đưa đi là sau ca mổ buổi trưa.
Một thanh niên đi xe máy đâm vào một chiếc ôtô Ford, lúc đưa tới bệnh viện, cả người cậu thanh niên như tắm trong máu. Ca mổ này kéo dài bốn tiếng đồng hồ, lúc đi ra đã là hai giờ, bụng Bạch Nhạn lép kẹp, nôn nao, dạ dày đau quặn.
Rửa tay xong, cô cởi mũ y tá rồi định đi uống một tách trà nóng cho ấm bụng. Vừa ra khỏi phòng mổ đã nhìn thấy Giản Đơn và Liễu Tinh đứng bên ngoài. Vẻ nghiêm trọng trên khuôn mặt họ khiến tim cô chùng xuống.
Giản Đơn đã đến được một lúc, nghe nói Bạch Nhạn đang tham gia ca mổ, anh bèn quay đi tìm Liễu Tinh. Khi gặp nhau, họ đều hơi mất tự nhiên. Giản Đơn nhanh chóng đè nén sự thất vọng trong lòng xuống rồi kéo Liễu Tinh sang một bên.
Nghe anh kể xong, Liễu Tinh hoảng lên, sếp Khang thật sự nhận hối lộ ư? Anh ấy có phải vào tù không? Nếu vào tù thì phải bao lâu sau mới được ra?
Giản Đơn lập tức trừng mắt nhìn cô, không được nói lung tung, mọi việc còn chưa điều tra sáng tỏ, bây giờ điều quan trọng là phải an ủi Bạch Nhạn, rồi còn phải tìm người nghĩ cách.
Liễu Tinh cuống quít gật đầu, trong lòng xót xa thay cho Bạch Nhạn, hai người họ mới quay lại với nhau chưa được bao lâu thì đã phải chịu cú sốc này.
- Xảy ra chuyện gì thế? - Bạch Nhạn mỉm cười hỏi Giản Đơn rồi dẫn họ tới phòng hồ sơ, ở đó không có ai, nói chuyện tiện hơn.
- Em nói đi. - Nhìn gương mặt mệt mỏi của Bạch Nhạn, trong lòng không nỡ, Giản Đơn bèn đẩy Liễu Tinh một cái.
Liễu Tinh lắc đầu:
- Anh biết nhiều, anh nói đi.
Cô đi tới, ôm chặt lấy Bạch Nhạn:
- Nhạn, cậu phải kiên cường nhé.
Bạch Nhạn cười:
- Làm gì thế này! Giản Đơn, có phải chức thị trưởng của sếp Khang bị người khác cướp mất rồi không?
Giản Đơn cúi gằm đầu:
- Không phải là bị cướp, mà sếp Khang xảy ra chuyện rồi.
Anh đem mọi chuyện lúc sáng kể lại tỉ mỉ.
Bạch Nhạn bê tách trà lên, nhấp từng ngụm nhỏ, rất lặng lẽ.
- Cụ thể là những chuyện gì, không ai rõ sao? - Bạch Nhạn hỏi.
- Trước khi chưa có lệnh bắt chính thức thì không ai biết được. - Giản Đơn trả lời.
- Có thể tìm người nghe ngóng không?
- Tối nay bí thư Khang và Giám đốc Lý tới Tân Giang, tới lúc đó chúng ta sẽ xem tình hình của họ thế nào.
- Nếu thật sự nhận hối lộ thì phạt tù bao nhiêu năm?
- Nhận hối lộ năm nghìn tệ đã được coi là phạm tội. Tiền nhận hối lộ phải hoàn trả lại, nếu con số đó là 500.000 tệ thì ít nhất phải mười năm. Bạch Nhạn, em đừng nghĩ quẩn, sếp Khang sẽ không có chuyện gì đâu. Lần này là do có người ganh tị với việc anh ấy trúng cử nên vu oan cho anh ấy thôi. - Giản Đơn ra sức an ủi Bạch Nhạn.
- Liễu Tinh, đi mua bánh mì hộ mình, mình đói phát điên lên rồi. - Bạch Nhạn qua