Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2741 lượt.
- Mình đã nói xong đâu? - Liễu Tinh tức điên. Hằn học nhìn Minh Tinh.
Thương Minh Tinh mặt mày nhăn nhúm, lỗ mũi xì khói, người đàn ông cũng không an ủi cô, đôi mắt ti hí nhìn dán theo Bạch Nhạn.
- Tại mình không ra gì, Minh Tinh hơn mình những ba tuổi, chị ấy biết mình đang làm gì. Mình lại nói chị ấy trước mặt bạn chị ấy như thế, chắc chắn chị ấy sẽ khó chịu.
- Nhưng mà chị ta xúc phạm cậu!
- Thế có đáng là gì, mình coi như không nghe thấy là xong. - Bạch Nhạn thở dài, cay đắng nhếch miệng. - Phen này, Minh Tinh lại càng hận mình rồi.
- Nhạn, nhà cậu với nhà chị ta có mối thù truyền kiếp à? Chị ta chửi cậu cay nghiệt quá.
Bạch Nhạn cười cười như không có chuyện gì, uống hết ly trà lạnh, tạm biệt Liễu Tinh.
Thực ra những lời Thương Minh Tinh nói so với những gì mẹ của Thương Minh Tinh chửi, chỉ là con muỗi so với con voi. Mẹ của Thương Minh Tinh chính là một thiên tài ngôn ngữ, bà ấy chửi người ta ngữ điệu dạt dào, lên bổng xuống trầm, có câu lấy từ bên ngoài, cũng có câu tự mình nghĩ ra, khoảng cách thời gian, trên là mười tám đời tổ tông, dưới là con con cháu cháu, thật sự không ai sánh bằng.
Nhưng người mẹ vĩ đại như vậy lại sinh ra một cậu con trai nho nhã lịch thiệp, cả huyện Vân đều hoài nghi không biết Thương Minh Thiên có phải bị bà ấy ôm nhầm về không.
Lần trước Minh Tinh nói tháng Năm Minh Thiên sẽ quay về để kết hôn, bây giờ đã là tháng Sáu, không biết anh đã về chưa?
Nếu về, nhất định anh sẽ tới thăm cô, cô phải chào hỏi anh như thế nào đây?
- Hi, Minh Thiên, lâu rồi không gặp, anh khỏe chứ?
- Minh Thiên, anh xem giờ em rất hạnh phúc, lấy chồng cũng tốt. Anh yên tâm rồi chứ.
- Minh Thiên…
- Bạch Nhạn!
Cửa phòng ngủ bật mở, Khang Kiếm bước vào, nét cười mơ màng trên môi cô còn chưa tan hết.
- Dạ?
- Em sắp đồ xong chưa? - Khang Kiếm đeo một cái balô màu đen trên lưng.
Bạch Nhạn kéo khóa chiếc túi, đội chiếc mũ rộng vành màu kem, cúi đầu nhìn chiếc váy liền bằng vải đũi trắng tinh trên người:
- Sếp ơi, có xinh không?
Yết hầu Khang Kiếm nhấp nhô, anh xách túi của cô lên:
- Đi thôi, còn phải đi mua thêm cho em mấy thứ nữa.
- Sếp nhỏ mọn thế, không chịu khen em lấy một câu. - Bạch Nhạn nghịch ngợm le lưỡi, kéo góc áo anh, cùng đi xuống lầu.
- Ừ. - Khang Kiếm đi đằng trước buông ra một chữ, lí nhí không nghe thấy gì.
Bạch Nhạn từ đằng sau nhao lên:
- Tiếng “ừ” này, là ừ em xinh, hay là “ừ” anh nhỏ mọn?
Từ buổi tối hôm đó, vì câu hỏi sẽ cứu ai trước kia mà tự dưng Khang Kiếm bực bội, sau đó không khí trong nhà trở nên rất lạ, phần lớn thời gian anh đều xị mặt, dù cô trêu chọc thế nào, anh cũng không cười đáp. Nhưng có vài lần, cô phát hiện ra, lúc hai người cùng ở trong phòng khách hay trong phòng ăn, cô vừa nhìn ra chỗ khác là anh sẽ lén nhìn trộm cô, ánh mắt đầy vẻ mâu thuẫn, ngơ ngác, tựa như một đứa trẻ lạc đường, khiến cô vô cùng nghi hoặc.
Còn lâu Khang Kiếm mới mắc lừa, anh nghiêm mặt nhắc nhở:
- Khóa cửa cẩn thận.
- Sếp à, giọng điệu này của anh sao giống ra lệnh cho thư ký thế, em là bà xã yêu dấu của anh mà. Cưới vợ về là để yêu thương, không phải là để dạy bảo. - Bạch Nhạn chen lên xông ra cửa trước anh, hùng hồn nói. - Ai ra sau khóa cửa, đổ rác.
Cô nhét ngay túi rác đang xách vào tay anh, vung vẩy hai tay chạy xuống lầu.
Lưng Khang Kiếm đeo ba lô, tay trái xách túi, tay phải xách túi rác, lại còn phải thò tay vào trong túi lấy chìa khóa cửa, đây… công lý ở đâu chứ? Lẽ ra anh phải tức giận gầm lên, gọi cô lên trên, dạy bảo một trận ra trò, nhưng khóe miệng anh lại phảng phất nụ cười.
Mười giờ, hai người rời tiểu khu, Khang Kiếm tự mình lái xe. Xe dừng ở một khách sạn ven bờ sông, ông chủ nhận ra Khang Kiếm, hai người chào hỏi, ông chủ kêu nhân viên lấy một tấm bạt che mưa che kín chiếc xe.
Sau khi thông cây cầu lớn bắc ngang sông, thành phố Tân Giang cho xây một khu công viên nước bên bờ sông, giờ đã vào hè, lại là thứ Bảy, trên bờ sông đầy những người, vô cùng huyên náo. Mấy cô gái thời thượng mặc áo tắm cười nói đi qua, tự hào khoe với thiên hạ cơ thể ma quỷ của mình.
Khang Kiếm dắt Bạch Nhạn đi mua mũ bơi, kính bơi và phao bơi. Lúc chọn mũ bơi, Bạch Nhạn muốn chọn một chiếc mũ màu ghi nhạt, Khang Kiếm nói không đẹp, giúp cô chọn một chiếc màu hoa hồng.
- Lòe loẹt quá. - Bạch Nhạn nói.
- Thì cần lòe loẹt mà, như thế anh mới có thể nhận ngay ra em. - Khang Kiếm kiên quyết trả tiền, hai người đi về phía bến tàu.
Gió sông rất mạnh, thổi rối tóc của cả hai, nói chuyện cũng phải cất cao giọng.
- Thực ra sếp cũng rất quan tâm đến em nhỉ! - Bạch Nhạn cầm chiếc mũ bơi, cười ranh mãnh. - Chỉ có điều anh là người hướng nội, không giỏi thể hiện bằng lời.
Khuôn mặt tuấn tú của Khang Kiếm cứng lại, câu này là khen hay là chê?
- Em nghĩ rồi, sau này chỉ cần không đứng với mẹ anh ở bờ sông, nếu gặp phải chuyện gì, sếp sẽ đặt em lên hàng đầu.
Miệng Khang Kiếm méo xệch.
- Sếp à, em có thể phát biểu ý kiến không?
Khang Kiếm bất lực quay đầu lại.
Hai tay Bạch Nhạn đặt lên vai a