Thanh Mai Trúc Mã Đến Tuổi Có Thể Cưới
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342758
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2758 lượt.
nh, dịu dàng thủ thỉ:
- Nếu anh yêu em, nhớ em, thương em, xin hãy dùng tiếng Trung để nói. Em rất thông minh, có thể đoán được tâm tư của sếp. Nhưng được đích thân nghe thấy giọng nói quyến rũ trầm ấm của sếp, hiệu quả khác hẳn. Em không để ý chuyện ngày nào anh cũng nói đâu? Có được không?
Khang Kiếm ngẩng đầu lên, trời xanh, mây trắng, nắng vàng rực rỡ, thời tiết này hình như ra ngoài không phải là một lựa chọn tốt. Bởi vì giây phút này, anh rất kích động, muốn giống như trước đây, dùng nụ hôn hung hãn bịt chặt cái miệng nhỏ đang tía lia không ngừng của cô.
- Lục Địch Phi đến rồi. - Rất lâu sau, anh mới trấn tĩnh lại nói.
- Thôi, không nói chuyện với anh nữa. - Bạch Nhạn giằng chiếc túi trong tay anh, cố tình tỏ ra tổn thương. Một cánh tay to lớn từ đằng sau vươn tới, nắm chặt tay cô.
Cô ngoảnh lại, cảm nhận được trên gương mặt thản nhiên như không của Khang Kiếm thoáng run rẩy, lòng thoáng chùng xuống. Cô nũng nịu dựa vào anh, hôn lên má anh:
- Được rồi, anh đừng căng thẳng, em không đòi hỏi nữa.
Bàn tay Khang Kiếm đang nắm tay cô lật lại, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
- Làm gì thế, liếc mắt đưa tình à? - Lục Địch Phi đứng trên cano, nhìn hai người đang nhìn nhau, không chịu bước xuống, cau mày lại. Cạnh anh ta là một cô gái cao ráo, vai mảnh, tay dài, eo thon, hông rộng, chân thẳng, hệt như người mẫu.
Khang Kiếm đỏ mặt, dắt Bạch Nhạn bước xuống.
- Hi, Khang Kiếm. - Cô gái tươi cười chào hỏi, khóe môi khẽ nhếch, không kìm được liếc Bạch Nhạn từ đầu đến chân.
- Ờ, Tiểu Tây! - Khang Kiếm bình thản gật đầu.
- Vị này chắc là cô nhóc nhà cậu? - Cô gái ngoái lại, nhìn Lục Địch Phi.
Bạch Nhạn cảm thấy người phụ nữ này khí chất mạnh mẽ, cao quý, thầm nghĩ Lục Địch Phi này thật diễm phúc, lấy được cô vợ đẹp như vậy.
Lúc cano nổ máy, cô không nhịn được khẽ cảm thán bên tai Khang Kiếm.
- Đây không phải vợ anh ấy. - Khang Kiếm cười.
-…
Bạch Nhạn há hốc mồm, giữa ban ngày ban mặt, bí thư Lục lại dám ngang nhiên đưa bồ ra ngoài lượn lờ? To gan quá!
- Tiểu Tây và bọn anh lớn lên cùng một khu phố, bố cô ấy cũng công tác trên Tỉnh ủy. Lục Địch Phi ly hôn mấy hôm trước rồi. -Khang Kiếm nhìn thấu tâm tư cô, ý cười càng rõ nét hơn. - Chà nhìn thấy răng sâu rồi.
Bạch Nhạn đang hít gió sông, vội ngậm miệng lại.
- Em không có răng sâu. Sếp à, thực ra ban đầu chắc chắn anh có rất nhiều lựa chọn, cuối cùng anh lại chọn em, có phải vì em bình thường, như vậy sẽ gần gũi dân chúng, tạo cảm giác thân thiết không?
Nụ cười trên môi Khang Kiếm như bị gió sông thổi bay, anh quay mặt đi, nhìn cano chầm chậm dừng ở bến tàu đảo Giang Tâm.
- Xuống thuyền thôi! - Anh đưa tay về phía Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn nắm tay anh, dưới ánh mặt trời gay gắt tháng Sáu, ngón tay sếp Khang lạnh như băng.
So với công viên nước huyên náo, khu nghỉ dưỡng đảo Giang Tâm có vẻ yên tĩnh hơn, lại thêm Lục đại công tử dặn dò từ trước, nói hai ngày này tu sửa toàn bộ, không tiếp đãi quan chức cấp sở trở xuống. Ngoài năm sáu người phục vụ, hòn đảo hiện nay coi như là sở hữu riêng của bọn họ. Nói như lời Lục Địch Phi, dù anh ta có cởi truồng đi dạo cũng không ảnh hưởng đến thuần phong mĩ tục.
Bọn họ không ở dãy phòng nghỉ lần trước. Ở hậu viên của khu nghỉ dưỡng có một căn biệt thự nhỏ ba tầng màu trắng, đó là nơi Thành ủy Tân Giang dùng để tiếp đãi quan khách, bình thường luôn khóa. Hôm nay cửa rộng mở đón bốn vị khách quý giá lâm.
Bên cạnh biệt thự là phòng tập thể hình của khu nghỉ dưỡng, bên ngoài phòng tập thể hình là hồ bơi, làn nước trong xanh vỗ nhẹ vào thành bể, lấp lánh như dát vàng dưới ánh mặt trời.
- Bản vẽ thi công hồ bơi này là chiếu theo Cung bơi lội Quốc gia, bơi rất thú. - Lục Địch Phi hào hứng giới thiệu với Bạch Nhạn, giọng toát lên vẻ niềm nở của chủ nhà.
Bạch Nhạn nuốt nước bọt, thật may vừa nãy cô không nói ra là lúc đầu cô tưởng sẽ ra sông Trường Giang bơi!
Lại quay người cúi nhìn sông nước cuồn cuộn không ngừng phía dưới, từng con sóng vỗ vào ghềnh đá trên đảo, sau mỗi lần sóng vỗ, xung quanh ghềnh đá đều có những tầng thác nhỏ chảy xuống như tà váy trắng xóa. Tiếng nước chảy cũng có quy luật, từ mạnh tới yếu, từ nặng tới nhẹ, sau đó, con sóng phía sau ập tới, rồi lại một con sóng nữa.
Trường Giang, chỉ mới nhìn thôi đã thấy cuồn cuộn khí thế, nếu ở trong lòng nó, e rằng sẽ giống như một phiến lá rơi, không biết trôi dạt về nơi đâu. Chà, mình đúng là ếch ngồi đáy giếng.
Khang Kiếm và Bạch Nhạn ở phòng phía Đông, Lục Địch Phi và Tiểu Tây ở phía Tây. Bạch Nhạn bước qua phòng khách, đi vào phòng ngủ phía trong, đập vào mắt cô là một chiếc giường đôi rộng rãi. Cô ngoái nhìn bên phòng phía Tây, hình như bố trí cũng tương tự bên này, không khỏi cười thầm, Lục Địch Phi đúng là một tên đại lưu manh chính hiệu.
Trời nóng, bốn người ở trong phòng tới tận lúc chiều tà mới xuống bơi. Bạch Nhạn thay đồ tắm trong phòng vệ sinh, lúc đi ra, Khang Kiếm đã thay đồ xong, cô cảm thấy ánh mắt anh như cây cọ mềm mại nhẹ lướt trên người cô. Nhẹ thì nhẹ, lướt thì lướt, như