Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343146
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3146 lượt.
ch Mộ Mai như vậy, đáp án có lẽ ngày mai sẽ có.
Nước mắt lặng lẽ chảy rất lâu, tận đến khi mệt quá, Bạch Nhạn mới đi tắm, lên giường mơ màng ngủ thiếp đi.
Không biết là vì nóng quá, hay là vì bị cơn mơ làm tỉnh giấc, mở mắt ra trời vẫn còn tối đen, bên giường có một người đang ngồi.
Cô giật mình bật dậy, mò mẫm chiếc đèn bàn ở tủ đầu giường.
- Đừng sợ, là anh! – Một bàn tay dài nhẹ nhàng vỗ về cô, đặt cô nằm vào gối, bàn tay cô chạm vào áo sơ mi của anh, ướt đẫm.
- Bên ngoài đang mưa. – Giọng Khang Kiếm cũng mang theo hơi ẩm.
- Không phải anh bảo ngủ ở khách sạn sao? – Bạch Nhạn hỏi.
Khang Kiếm bỗng nắm tay cô đặt lên ngực mình:
- Bạch Nhạn, chỗ này của anh rất đau.
- Có phải mệt quá không?
Khang Kiếm lắc đầu.
- Bởi vì bố mẹ anh cãi nhau?
Khang Kiếm không nói gì, một lát sau mới khẽ nói:
- Từ khi anh bắt đầu nhớ mọi chuyện xảy ra xung quanh mình, họ đã luôn cãi nhau. Khi cãi nhau là sẽ vứt hết đồ đạc trên bàn xuống dưới đất, cái thì ném, cái thì vứt, không ai nhường ai, sau đó bố anh bỏ đi liền cả tháng… anh cũng quen rồi… em có biết tại sao họ lại cãi nhau không?
- Tại sao?
Khang Kiếm siết mạnh tay Bạch Nhạn, Bạch Nhạn đau tới mức hít hà, “Sếp ơi…”.
- Bạch Nhạn – Khang Kiếm buông lỏng tay, từ từ nằm xuống ôm chặt lấy cô, để cô gối đầu lên tay anh – Đừng hỏi gì, đừng nghĩ gì, đừng nói gì… Chúng ta ngủ thôi!
Anh nhỏm dậy in một nụ hôn lên gò má cô, dường như rất buồn ngủ, chỉ một lát sau đã ngáy khe khẽ.
Bạch Nhạn muốn đẩy anh ra để anh đi thay quần áo ướt, nhưng nghĩ một lúc lại thôi.
Mưa tí tách suốt đêm, như xối vào lòng người. Mưa không to, lại không xua đi cái nóng ngày hè, ngược lại còn kéo theo hơi nóng từ dưới đất bốc lên, buổi sáng tỉnh dậy mở cửa sổ, không khí vừa ẩm vừa oi bức ùa vào.
Bạch Nhạn khẽ khàng khép cửa sổ lại, mở điều hòa hút ẩm, Khang Kiếm vẫn đang ngủ, cô rón rén bước ra bên ngoài.
- Mấy giờ rồi? – Khang Kiếm khàn giọng hỏi.
- Sáu rưỡi, anh vẫn có thể ngủ thêm một lúc nữa. – Bạch Nhạn cứng người đứng đó, không tự nhiên lắm khi đối diện với một đêm ngủ chung giường.
Áo sơ mi của Khang Kiếm nhàu nhĩ như một chiếc giẻ lau, được hai người ủ ấm suốt đêm đã khô cong.
- Không ngủ nữa, anh tắm một cái, em lấy quần áo giúp anh.
Anh cứ như vậy mà đi vào phòng tắm, cửa cứ như vậy mà mở rộng, áo sơ mi cứ như vậy mà rơi xuống đất, cửa kính cứ như vậy mà phản chiếu rõ nét cơ thể trần trụi của anh, nước chảy róc rách, hai tay anh giơ lên vò đầu…
Bạch Nhạn hít sâu rồi lại hít sâu, mới sáng sớm đã được chiêm ngưỡng đàn ông khỏa thân tắm, tim mạch có chút chịu không nổi, cho dù người này là chồng trên danh nghĩa của cô.
Cô đem quần áo của anh đặt ngay ngắn từng chiếc một trên giường, từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài.
Nếu hôm nay mọi sự thật vỡ lở, buổi sáng hôm nay là lần cuối cùng cô và anh ở bên nhau.
Không muốn đau lòng, nhưng lòng vẫn đau.
Thím Ngô đã nấu xong bữa sáng, trên bàn ăn có ba bát canh lớn đầy những mì, trên cái đĩa giữa bàn là bánh kếp, bên cạnh đặt hành chỉ sợi và nước chấm.
Bà Lý Tâm Hà đang tỉa lá cho cây lan ngoài ban công, Lệ Lệ lười nhác nằm trong chuồng chó, có lẽ do thời tiết hôm nay.
Không biết bà Lý Tâm Hà và thím Ngô đang nói chuyện gì, hai người cười ha ha, nghe thấy tiếng động phía cầu thang, ngoảnh lại nhìn thấy Bạch Nhạn, lập tức im bặt, vẻ mặt vui vẻ chợt tối sầm lại.
- Bà Lý, chào. – Bạch Nhạn tươi cười chào hỏi, không đợi bà Lý Tâm Hà đáp lại liền đi vào bếp. Cô sẽ không tưởng bở mà cho rằng trong ba bát mì trên bàn có một bát dành cho cô. Chỉ cần có cơ hội miệt thị cô, thím Ngô tuyệt nhiên không bỏ qua, còn bà Lý Tâm Hà chỉ coi như không nhìn thấy gì, có khi trong lòng còn sung sướng.
Nhưng mà, những việc này có thể ảnh hưởng tới Bạch Nhạn sao?
Bạch Nhạn lấy trong tủ lạnh ra một quả trứng gà, ốp chín tới, vàng ươm mỡ màng nằm trên chiếc đĩa trắng tinh, rồi cô gọt hai quả táo, cắt hai lát bánh mì sữa Hokkaido, pha một ly sữa bột, vừa bưng ra bàn ăn thì Khang Kiếm đi xuống.
- Kiếm Kiếm! – Bà Lý Tâm Hà nhìn thấy con trai liền xua tan mây mù, trìu mến ngẩng mặt lên. – Tối qua mấy giờ con về?
- Khoảng gần một giờ sáng, thấy phòng mẹ tắt đèn nên con không làm phiền. – Khang Kiếm bước tới, đẩy xe lăn tới bên bàn ăn, liếc nhìn đồ ăn sáng trên bàn rồi lại nhìn Bạch Nhạn, lông mày khẽ nhíu lại.
- Nào, Kiếm Kiếm, mau ngồi xuống. – Thím Ngô vội đưa đũa cho Khang Kiếm, sau đó cũng ngồi xuống, không thèm nhìn Bạch Nhạn.
Ba người bắt đầu ăn sáng, cười nói rôm rả, giọng họ uốn lưỡi rất nặng.
Bạch Nhạn ngồi một mình ở cuối bàn, đầu tiên uống một ngụm sữa, rồi ăn bánh mì với trứng, tất cả xong xuôi, cô cầm quả táo trên đĩa trong tay.
- Sếp, anh đặt nhà hàng đi rồi gọi điện cho em, em đi đón mẹ em rồi đến thẳng đó.
Cô vừa nói vừa đi ra cửa, thay giầy ra ngoài.
- Con cũng no rồi. – Khang Kiếm đẩy bát mì còn một nửa ra – Mẹ, mẹ cứ ăn từ từ. Con đi làm trước.
- Còn chưa ăn xong mà? – Bà Lý Tâm Hà gọi giật Khang Kiếm lại, bà không muốn nhìn thấy anh và Bạc