Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1342786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2786 lượt.
Kiếm nghẹn tới mức thiếu điều tắt thở.
- Đúng, tuy hai vợ chồng mình tình cảm có hạn, nhưng trong thời gian có hiệu lực, chúng ta phải sống chung cho thật tốt. Sau này không thành vợ chồng vẫn có thể thành bạn bè. Nếu em đến nhờ vả sếp, không được giả bộ không quen biết em đó.
- Bạch Nhạn, anh có nói chúng ta sẽ chia tay không? – Lông mày Khang Kiếm xoăn tít lại.
- Lời này đâu cần phải nói, mỗi người tự hiểu là được rồi. – Lúm đồng tiền của Bạch Nhạn thấp thoáng – Em chưa hỏi vợ chồng người khác chung sống như thế nào, nhưng chắc chắn không giống chúng ta. Được rồi, đừng đứng giữa phố mà nói những vấn đề uyên thâm như vậy nữa. Hiếm khi anh tới đón em tan làm, mình về nhà luôn hay là đi dạo phố?
Cô thân mật khoác tay Khang Kiếm, liếc thấy Lãnh Phong từ cổng bệnh viện bước ra, đang nhìn sang phía bên này.
- Mình đi ăn nhé! – Khang Kiếm ném cái túi xách kiểu nữ lại cho cô, anh thật sự không đủ dũng khí để đeo thứ đó đi trên phố.
- Mình không về nhà ăn thì liệu thím Ngô có đau lòng không? – Bạch Nhạn giả vờ lo lắng hỏi.
- Em đó, chỉ sợ thiên hạ không nổi loạn. – Khang Kiếm lườm cô.
- Loạn là quân địch loạn, chúng ta không loạn là được rồi.
Hơn nữa, cái loạn đó còn chẳng phải do anh tự vời đến hay sao. Nhưng bây giờ không phải là lúc so đo với sếp Khang, hai người họ chung sống hòa bình, đoàn kết hữu nghị mới có thể khống chế được hai người mẹ của anh.
Anh cười, bởi vì nhìn thấy cô cười, anh rất vui.
Hai người đi xuyên qua dòng xe sang phố đối diện.
- Em muốn ăn gì? – Khang Kiếm hỏi.
Bạch Nhạn nhìn tủ kính bày hàng hai bên, mắt đảo mấy vòng. “Cái này!” Cô chỉ vào ông già râu quai nón đang cười tít mắt dán trên cửa.
Khang Kiếm dở khóc dở cười:
- Thứ đồ ăn nhanh kiểu Tây đó không có dinh dưỡng, chúng ta sang quán khác.
- Ai nói không có dinh dưỡng? Anh xem bên trong bao nhiêu trẻ con đang ăn kìa, chẳng lẽ bố mẹ lại làm hại con mình?
Vừa dứt lời, không hiểu sao cả hai người đều sững lại.
Cuối cùng, Khang Kiếm bất lực, vẫn cùng Bạch Nhạn đi vào KFC. Bạch Nhạn tìm một chỗ ngồi sát tường, đặt túi xách xuống.
Tết thiếu nhi đã qua từ lâu, nhưng hôm nay trẻ con đến tiệm ăn vẫn rất đông, thỉnh thoảng có một hai đôi tình nhân lẫn trong đó.
Trước quầy gọi món đã xếp mấy hàng dài, Khang Kiếm chen trong đám phụ huynh trẻ tuổi, nhích từng bước một.
- Em muốn ăn bánh tart trứng! – Bạch Nhạn nói với Khang Kiếm.
Khang Kiếm trợn mắt với cô, xấu hổ nhìn xung quanh, chỉ sợ gặp phải người quen.
Khang Kiếm chọn mỗi món một ít, bê đĩa về chỗ ngồi. Cạnh đó, một người đàn ông đang cho con ăn đùi gà bỗng đứng dậy. “Trợ lý Khang?” anh ta chớp mắt lia lịa, có lẽ tưởng mình bị hoa mắt. Khi đã xác định không phải là hoa mắt, anh ta rảo bước về phía trước, đưa tay về phía Khang Kiếm.
Khang Kiếm hơi ngẩn người, đột nhiên nhớ ra người này là trưởng phòng của Sở Quản lý Thành phố, đã gặp một lần, hình như họ Tông. “Chào anh, trưởng phòng Tông”. Nói rồi Khang Kiếm vội đặt đĩa xuống, bắt tay người đàn ông, mặt hơi đỏ lên.
Hai người đàn ông đứng trong cửa hàng KFC bắt tay như quan chức ngoại giao “Chào anh, chào anh!”. Lũ trẻ đang vui vẻ ăn uống trong tiệm và bố mẹ của chúng ngước mắt lên, nhìn họ như nhìn người ngoài hành tinh.
- Anh Khang cũng đưa con tới ăn? – Trưởng phòng Tông vừa gật đầu, vừa khom lưng.
Khang Kiếm yếu ớt ngoái đầu lại, đứa trẻ xinh đẹp vẫy tay với hai người.
- A, vợ chồng anh Khang nghĩa nặng tình sâu, thật lãng mạn, vậy… tôi không làm phiền nữa. – Trưởng phòng Tông biết ý chào hỏi cho phải phép rồi vội cáo từ, không quên ném lại một cái nhìn ngưỡng mộ.
- Sếp à, sau tối nay độ thân thiện của anh lại lên được mấy trăm điểm rồi. – Bạch Nhạn tinh nghịch dẩu môi, cầm cái bánh tart trứng lên thổi thổi, ăn ngon lành.
- Không thành trò cười cho thiên hạ là may lắm rồi. – Khang Kiếm cốc lên cái trán trắng trẻo của cô.
- Sai, hiện giờ Chủ tịch Hồ Cẩm Đào đang khởi xướng xã hội hài hòa, hình ảnh quan chức nghiêm nghị, đức cao vọng trọng, mở miệng là rao giảng đạo lý đã lạc hậu rồi, chẳng ai ưa.
- Em cũng biết cả xã hội hài hòa? – Khang Kiếm cười.
- Đương nhiên, đi theo sếp mưa dầm thấm lâu, cũng có vài điều tâm đắc.
- Xem ra anh vẫn còn có giá trị sử dụng. – Khang Kiếm tự giễu nhếch môi, uống một ngụm nước cam.
Bạch Nhạn lại đang chiến đấu một cái bánh tart khác, không rảnh nói chuyện.
Khang Kiếm nhìn cô ăn ngon lành, không nhịn được liền lấy một cái, cắn một miếng. Sếp Khang rút ra kết luận: KFC cũng có một số món ăn có thể xài tạm.
Đối diện chỗ họ ngồi có một đôi tình nhân, dáng vẻ học sinh, hai người chỉ gọi một phần khoai tây chiên, hai ly nước. Chàng trai bê ly nước thong thả uống, dịu dàng nhìn cô gái. Cô gái nhỏ nhẹ ăn khoai chiên, đang ăn, cảm nhận được cái nhìn của chàng trai, cười lại một cái, đưa một cọng khoai lên miệng chàng trai, “Anh cũng ăn đi!” Chàng trai lắc đầu, cô gái không chịu, bướng bỉnh giơ lên, chàng trai không làm thế nào được, yêu chiều nhìn cô gái, ngậm lấy miếng khoai, cô gái bèn cười ngọt ngào.
B