Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Hồng Sớm Mai

Hoa Hồng Sớm Mai

Tác giả: Lâm Địch Nhi

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 1342396

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2396 lượt.

tiếc xúi giục hàng xóm láng giềng tiến hành đấu tranh chống lại Hằng Vũ. Vì bố mẹ em nên em cũng hi vọng Trí Viễn sẽ trúng thầu. Trong lòng em, sức khỏe của bố mẹ em là quan trọng nhất. Nếu như Trí Viễn bị thua thì em sợ bố mẹ em sẽ không chịu nổi. Ninh Trí, xin anh sau này ít nói chuyện công ty trước mặt bố mẹ em, được không? Họ thật sự đã nhiều tuổi lắm rồi, không thể chịu được một cú sốc nào nữa".
"Em cho rằng đó là anh xúi giục bố mẹ em?" Ninh Trí cau mày thật chặt.
"Làm sao có thể nói là xúi giục được? Họ cam tâm tình nguyện làm cho anh, anh yêu quý họ như Thần Thần yêu quý họ, vì vậy tự nhiên họ cũng thương anh như thương Thần Thần, em cũng vậy".
Cô cười dịu dàng, chỉ có thể nói tới đây. Còn một số lời cô không muốn nhắc tới, không nỡ nhắc tới, không đành lòng nhắc tới, nói ra cũng có được gì đâu? Đâm cho đối phương chảy máu đầm đìa để làm gì? Đã không trở thành người yêu thì cứ làm bạn bè khách khí đi.
"Giống như Thần Thần..." Ninh Trí nhắc lại lời cô với vẻ châm chọc.
Thư Sướng cau mày lấy mấy chiếc chìa khóa trong túi ra đặt lên bàn, "Anh trả lại căn hộ kép đó đi. Em đã đi xem, đắt tiền quá, hàng xóm toàn người không phú thì quý. Bố mẹ em quen sống cuộc sống bình dân, ăn nói to tiếng, có lúc ăn cơm cũng bưng bát đi qua nhà hàng xóm chơi, thích quan tâm đến chuyện nhà của hàng xóm, không biết cách tôn trọng riêng tư của người khác. Họ quá già, không thể thích ứng với môi trường mới. Chi phí dịch vụ cũng đắt đỏ, họ sẽ cảm thấy như bị người khác cướp tiền. Mấy hôm nữa em sẽ ra ngoài tìm nhà, cố gắng chuyển đến cùng một khu với hàng xóm cũ".
Ninh Trí không hề nhúc nhích, cũng không lên tiếng, khuôn mặt trắng xanh, trong mắt lóe lên một tia đau đớn kịch liệt nhưng chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Thư Sướng lấy dũng khí chào, "Ninh Trí, em... về trước đây!"
Cô còn chưa đứng dậy đã nhìn thấy Ninh Trí đột nhiên giơ tay lên đấm thẳng xuống mặt bàn bằng thủy tinh, cũng không biết anh ta dùng bao nhiêu sức mạnh, chỉ nghe ầm một tiếng, tấm kính lập tức vỡ thành vô số mảnh.
Bát mì ăn liền đổ tung tóe xuống sàn nhà.
Thư Sướng hoảng sợ trợn mắt, tay anh ta vừa đẫm máu vừa sưng phù, máu tươi phun từ hổ khẩu tay ra như suối, lòng bàn tay nhanh chóng trở nên máu thịt lẫn lộn.
"Anh điên rồi!" Cô vội vàng tìm một chiếc khăn mặt quấn quanh tay anh ta, "Vết thương rất lớn, mau... mau tới bệnh viện".
Ninh Trí lạnh lùng đẩy cô ra, "Lớn hay không cũng chẳng có quan hệ gì với em. Em cũng ích kỉ giống như bố mẹ em. Muốn đi thì đi đi, anh sống một mình cũng vẫn rất tốt".
"Ninh Trí, anh đừng giận quá mất khôn như thế", Thư Sướng nhìn thấy khăn mặt nhanh chóng bị nhuộm đỏ.
"Giận mất khôn?" Ninh Trí cười lạnh, "Em lại không phải gì của anh, anh giận một người lạ làm gì? Mau đi khỏi đây, nếu không Bùi Địch Văn sẽ hiểu lầm em đấy".
Thư Sướng lẫm liệt nhìn anh ta, "Ninh Trí, anh nhất định phải nói với em như vậy à? Được, bây giờ em sẽ đi, sau này chúng ta sẽ là người lạ thật sự".
Ninh Trí trắng mặt, nhắm mắt lại, tuyệt vọng đến cùng cực.
"Thư Thư, vì sao em không thể yêu anh?" Anh ta đau khổ gầm lên, "Anh chỉ muốn cho em một cuộc sống tốt hơn cho nên mới liều mạng làm việc. Không còn em, anh kiếm được nhiều tiền cho ai tiêu? Anh không có nhà, không có bố mẹ, chỉ có em, chỉ có em, chỉ có em... Em không biết anh đã phải làm gì để được như bây giờ đâu".






Thư Sướng thấy hai mắt nóng lên, ánh mắt từ từ nhòe đi, cô cắn môi, lau nước mắt tràn mi, "Anh mất máu quá nhiều, không được nói chuyện, chúng ta đến bệnh viện". Cô tiến lên kéo anh ta.
Anh ta mở mắt ra, giơ bàn tay không bị thương lên, dùng lưng ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn khuôn mặt cô, "Thư Thư, lúc em cắn anh bị thương em cũng nhìn anh như vậy. Đừng rời khỏi anh được không? Anh thật sự yêu em, chỉ là anh quá ngốc, không biết cách biểu đạt. Em dạy anh, chuyện gì anh cũng nghe em".
"Không được nói nữa". Thư Sướng kêu to một tiếng, nước mắt điên cuồng chảy ra như vỡ đê.
"Được, anh không nói". Ninh Trí im lặng, đột nhiên cúi đầu hôn lên nước mắt trên mặt cô, "Vậy em cũng không được khóc nữa".
Thư Sướng lui lại hai bước, "Chúng ta đến bệnh viện".
Bác sĩ đang sát trùng vội dừng lại kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Ninh Trí với khóe miệng đang co giật vì đau, "Anh cũng là nhóm máu RH âm tính?"
"Còn có ai nữa?" Thư Sướng hỏi.
Bác sĩ cười, "Nhóm máu này rất hiếm thấy, nhưng trong vòng vài ngày tôi đã gặp được hai người. Mấy ngày hôm trước có một cô bé bị cảm cúm đến bệnh viện xét nghiệm máu, cũng là nhóm máu này".
"Cái gì?" Ninh Trí đang yên lặng lập tức ngồi dậy.
"Cô bé đó là một cô bé người Hồng Kông, đến viện cùng với bà nội". Bác sĩ chép miệng, "Cũng không biết có phải vì nhóm máu đặc biệt hay không mà cô bé đó bị thiểu năng. Mấy ngày nay các bác sĩ ở viện vẫn thảo luận việc này".
Ninh Trí sợ hãi trợn mắt, rất lâu sau anh ta rút tay về, tóm tóc, kêu lên như phát điên, "Không, không phải, không phải như vậy..."
Không biết làm thế nào, bác sĩ đành p