Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342395
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2395 lượt.
cháu phớt lờ anh ta, anh ta muốn biết tin tức của cháu thì chỉ có thể hỏi thăm cô như vậy. Lần này cô thôi việc, anh ta cũng không còn nguồn tin nữa".
Hai người đã đi tới cạnh xe của Mạc Tiếu, Thư Sướng đặt cái thùng vào ghế sau. Cô vẫn hạ thấp tầm mắt, không biết nên nói gì.
"Thư Sướng, cháu để bụng chuyện anh ta đã có vợ đúng không?" Mạc Tiếu lại hỏi.
Thư Sướng cười khổ, "Thư kí Mạc, thật sự nhất thời nửa khắc không nói rõ được. Diệp Thông còn đang đợi cháu, cháu đi trước đây!"
Mạc Tiếu im lặng, cảm thấy con bé này thật sự bướng bỉnh, sau này Bùi Địch Văn nhất định sẽ rất vất vả.
Có điều, đối với những người yêu nhau thì vất vả cũng là hạnh phúc.
Diệp Thông đi nhờ xe Thư Sướng về nhà, cậu ta giới thiệu một quán cơm Thượng Hải với Thư Sướng, nói rằng đồ ăn ở đó cực ngon. Thư Sướng không nói gì, chỉ đưa cậu ta về nhà rồi quay đầu xe về nhà mình.
Thư Tổ Khang và Vu Phân ngồi bóc lạc ngoài sân, đó là lạc mới do hàng xóm mang từ quê Sơn Đông lên, vỏ đỏ, hạt to, ăn rất ngon.
"Xướng Xướng, dạo này Ninh Trí nó bận cái gì thế?" Vu Phân phủi mấy cái vỏ lạc trên người, rửa tay vào bưng mâm cơm ra, "Đã sắp một tuần nó không đến nhà mình, mẹ gọi điện thoại tới hỏi, người ta nói nó đi công tác rồi".
"Bận công việc thôi mà. Anh ấy là Tổng giám đốc, làm sao mà rảnh rỗi được". Thư Sướng trả lời. Dường như Ninh Trí đã từ từ tránh ra khỏi cuộc sống của gia đình cô. Cô đã gọi điện thoại tới hỏi tay anh ta thế nào, anh ta nói anh ta đang họp, không tiện nói chuyện. Sau đó anh ta cũng không gọi lại.
Anh ta cũng không nói đến cái nhẫn và chìa khóa nhà mới nữa.
Thư Sướng nghĩ, có thể tất cả đã chấm dứt như vậy! Tâm tình cô không khỏi buông lỏng.
"Thế công ty nó có thể trúng thầu mở rộng khu thành bắc không?" Thư Tổ Khang hỏi.
"Các công ty dự thầu đều rất mạnh, muốn trúng thầu cũng rất khó", Thư Sướng nói đúng trọng tâm vấn đề, sau đó hết sức thận trọng nhìn bố mẹ, "Bố, các hàng xóm đều muốn chuyển tới khu phía đông thành, bên đó giá nhà tương đối thấp, cũng đông vui, chúng ta cũng chuyển qua bên đó được không?"
"Bố cũng muốn ở gần hàng xóm một chút. Nhưng thế thì lại xa con".
"Xa được bao nhiêu chứ, Tân Giang cũng chỉ lớn như vậy thôi".
"Ninh Trí có đồng ý không?" Thư Tổ Khang đã tới xem căn hộ hai tầng đó và cũng không thích lắm, ông cảm thấy ở đó rất không tự nhiên, giống như mặc một bộ quần áo đắt tiền không hợp với mình.
Thư Sướng đảo mắt mấy vòng, "Đương nhiên anh ấy đồng ý, con đã nói chuyện với anh ấy rồi".
"Được, vậy ngày mai con đến thành đông xem xem có căn hộ nào phù hợp không".
"Vâng ạ!" Thư Sướng cười.
Mở rộng khu bắc thành phố là việc phải làm của chính quyền Tân Giang, di chuyển là điều chắc chắn. Nghĩ đến việc bố mẹ đã lớn tuổi, không nên để tới lúc bị ép phải di dời mới chuyển nhà, Thư Sướng muốn đi tìm nhà mới, hoàn thiện lắp đặt xong xuôi rồi chuyển đi sớm một chút, sau đó thỏa thuận về việc di dời với cơ quan hữu quan cũng không muộn.
Mấy ngày tiếp đó cô đến tìm phóng viên mảng nhà đất hỏi thăm một số tin tức, trang bị đủ kiến thức cần thiết, hết giờ làm là cầm một tập quảng cáo chạy đến khu nội thành phía đông đi hết khu nhà này tới khu nhà khác. Sau một mùa hè nóng như lửa, thị trường bất động sản càng thêm nóng bỏng. Tân Giang đã trở thành một công trường xây dựng khổng lồ, khắp nơi là những khu nhà mới xây dựng, các loại quảng cáo mê hoặc lòng người, nhân viên bán nhà nói như hát hay, vô số quy hoạch như nấm mọc sau mưa.
Cô vừa ý hai căn hộ, trong đó có một là căn hộ cũ, chủ nhân chuẩn bị chuyển đi, mới ở được nửa năm, lắp đặt rất đơn giản thoáng đãng, có thang máy, rất thích hợp cho người già ở. Nhưng chủ nhân yêu cầu thanh toán tiền mặt một cục.
Thư Sướng cầm tư liệu về nhà bàn bạc với bố mẹ.
"Gọi Ninh Trí đến xem, nó là chuyên gia mà. Vu Phân hơi lo lắng trong lòng, lại một tuần nữa không gặp Ninh Trí rồi.
"Ngày kia mở thầu dự án khai thác khu bắc, anh ấy lấy đâu ra thời gian?" Thư Sướng không ngẩng đầu lên, bày đầy giấy tờ ra bàn.
"Xướng Xướng, hai đứa không cãi nhau đấy chứ?" Vu Phân hỏi.
"Không ạ", Thư Sướng trả lời rất nhanh.
"Nhưng bận đến mấy thì cũng phải có thời gian gọi điện thoại chứ! Trước kia nó cũng bận nhưng vẫn tranh thủ tới thăm bố mẹ". Vu Phân lẩm bẩm.
"Đừng nói nữa, phải tin tưởng con mình chứ". Sau một trận ốm, tính tình Thư Tổ Khang càng lãnh đạm hơn trước.
Vu Phân gật đầu, hai người cũng hài lòng với căn hộ cũ này, giá cả không quá đắt, quan trọng nhất là không cần tốn thời gian công sức hoàn thiện nữa.
Vì vậy ba người gần như thống nhất ý kiến. Thư Sướng lập tức gọi điện thoại cho chủ nhà, hẹn ba ngày sau trả tiền sang tên.
Buổi tối tắm xong, Thư Sướng định đọc sách một hồi. Vừa lên giường thì điện thoại di động đổ chuông. Cô vừa đọc sách vừa ấn phím nghe, "Xin chào!"
"Thư Sướng, là anh". Giọng Bùi Địch Văn vang lên trong điện thoại, xung quanh cực kì yên tĩnh, "Em chuẩn bị đi ngủ chưa?"
"Rồi!" Cô nhẹ nhàng chui vào chăn, chỉnh lại gối đầu cho hợp lí.
Gần như cả tháng mười anh