Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342362
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2362 lượt.
lớn tuổi một chút, hơn Xướng Xướng những mười hai tuổi!"
"Tuổi tác không phải vấn đề", Thư Tổ Khang tiếp lời, "Ngày trước chúng ta luôn sợ con gái lấy chồng nghèo, về nhà người ta làm dâu sẽ vất vả. Nhưng lấy chồng giàu quá cũng vất vả. Những gia đình như thế rất nhiều quy củ, Xướng Xướng nhà mình nó tự do thoải mái quen rồi".
"Đúng vậy, không chỉ có nhiều quy củ mà nó còn từng là lãnh đạo của Xướng Xướng, chúng ta cũng không biết thể hiện thái độ với nó như thế nào. Coi như con cháu trong nhà cũng không tốt mà tôn trọng quá cũng không tốt. Tôi lại không thể giả vờ nhiệt tình được".
Thư Tổ Khang không nói tiếp.
Vu Phân đặt đĩa cá vừa rửa dưới van nước để xối lại, sau đó chuẩn bị hành và gừng.
"Ông này, vẫn còn nữa. Nếu Xướng Xướng lấy nó thì sẽ phải cùng nó đến Hồng Kông, xa lắm! Người ở bên đó nói chuyện chúng ta cũng nghe không hiểu. Nhưng đây chỉ là ý nghĩ của chúng ta, Xướng Xướng thích nó thì chúng ta biết làm thế nào?"
Thư Tổ Khang hắng giọng mấy tiếng như bị ngứa họng.
"Tỏi cay quá à?" Vu Phân quay đầu lại và sững người, không biết từ bao giờ Bùi Địch Văn đã kéo ghế đến ngồi nhặt tỏi bên cạnh Thư Tổ Khang.
Thư Tổ Khang gấp đến mức hết cau mày lại trừng mắt.
Bà khó xử đỏ mặt.
Bùi Địch Văn mỉm cười với bà, "Cá hoa vàng ăn thì ngon nhưng nấu nướng phức tạp quá. Xướng Xướng vẫn nói bác nấu cơm rất ngon, có điều cô ấy không chịu dẫn cháu tới nhà nếm thử. Hôm nay cuối cùng cháu cũng được ăn. Tiếc là Xướng Xướng không học được một chút kĩ thuật nào của bác, ăn bát mì cũng bắt cháu nấu".
"Anh biết nấu cơm à?" Vu Phân ngạc nhiên.
"Cơm Tàu hay cơm Tây cháu đều biết nấu sơ sơ, đồ ăn Pháp thì còn tạm được. Xướng Xướng về với cháu thì ít nhất cũng sẽ không bị đói".
Vu Phân cười cười ngượng ngùng, "Thực ra Xướng Xướng cũng dễ nuôi lắm". Ôi, thằng con rể tương lai này xuất thân tốt, biết kiếm tiền, còn biết nấu cơm, đúng là khó tìm được đứa như nó.
"Sau năm 97, các công chức Hồng Kông đều được kêu gọi nói tiếng phổ thông, người Hồng Kông bây giờ cũng lũ lượt đầu tư kinh doanh vào đại lục. Hai bác qua bên đó mua sắm sẽ thấy nhân viên bán hàng toàn nói tiếng Bắc Kinh chính hiệu".
Nhặt tỏi xong, Bùi Địch Văn đưa rổ cho Vu Phân rồi đi rửa tay.
"Hai bác, mùa đông ở Hồng Kông dễ chịu hơn Tân Giang, năm nay hai bác qua bên đó nghỉ đông được không? Nếu nhớ hàng xóm cũ thì mùa xuân hai bác có thể về chơi một thời gian. Có điều nếu Xướng Xướng có em bé thì sợ rằng hai bác sẽ thích ở Hồng Kông hơn".
"Xướng Xướng có thai rồi?" Vu Phân sửng sốt.
Nụ cười bên môi Bùi Địch Văn từ từ trở nên rõ ràng, đôi mắt sáng ngời tràn ngập chờ mong, "Đây là mơ ước tốt đẹp của cháu".
Thức ăn đã nấu xong, bưng lên bàn, bốn người ngồi bốn phía chiếc bàn ăn hình vuông. Thư Sướng hết sức thận trọng nhìn bố mẹ, thấy vẻ mặt hai người vẫn bình thường cô mới yên lòng.
Ngón tay bị sưng, Thư Sướng cầm đũa không chắc, gắp thức ăn không tiện. Bùi Địch Văn hết gắp cá lại chan canh cho cô, vẻ mặt dịu dàng, hành động tự nhiên như đã làm không biết bao nhiêu lần. Thư Sướng lại yêu cầu rất cao, chỉ ăn cá chứ không ăn tỏi, thịt thái sợi phải gạt bỏ hết, chỉ ăn mỗi sắn dây. Bùi Địch Văn vẫn cứ mỉm cười, không hề tỏ ra khó chịu.
Nhìn cảnh này, Thư Tổ Khang và Vu Phân thở dài trong lòng.
Trong nhà họ, mặc dù Thư Sướng là con gái nhưng lại không hề được nuông chiều. Thần Thần bị thiểu năng, bọn họ đều đã lớn tuổi, có chuyện gì đều do Thư Sướng chạy đôn chạy đáo, vì vậy họ đã quen coi Thư Sướng như một ngọn núi có thể dựa dẫm.
Dường như đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy Thư Sướng lộ ra vẻ yểu điệu thục nữ, trước mặt Dương Phàm hay Ninh Trí cô cũng chưa từng như vậy.
Duyên đến, muốn đỡ cũng không đỡ được.
Số mệnh đã định trước, Thư Sướng phải lấy một người đàn ông lớn tuổi và kiệt xuất như Bùi Địch Văn!
Cô cười mơ hồ, "Địch Văn, chúng ta phải trải qua rất nhiều quanh co khúc khuỷu mới được như bây giờ. Lễ cưới có mơ mộng, có lãng mạn hay không, điều đó không hề quan trọng, quan trọng là cuối cùng chúng ta cũng đến được với nhau, như vậy em đã rất thỏa mãn rồi. Hạnh phúc của chúng ta thì chúng ta nhấm nháp, em không muốn chia sẻ với những người không liên can".
Cô áp má lên ngực anh, nghe tiếng tim anh đập mạnh.
Anh dịu dàng cúi xuống hôn lên đôi môi đỏ tươi của cô, rõ ràng cô không muốn một lễ cưới như của anh ta và Tống Dĩnh trước đây.
"Được!" Rất lâu sau anh mới lên tiếng.
Hôn nhân cũng như đi giầy, vừa chân hay không chỉ có mình mình biết, cần gì phải khoe khoang với người khác rằng đôi giầy của mình đẹp thế nào?
Đứng bên cửa sổ phòng làm việc, cơn gió xuân mơn man mang mùi thơm mê người thổi tới, Thư Sướng buộc mái tóc dài quá vai lại, chống tay lên bệ cửa sổ. Nhớ tới thời gian gần bốn năm mình ở đây, mắt cô chợt thấy cay cay.
***
"Lúc đầu tôi đi tìm việc, điều kiện đầu tiên chính là địa điểm làm việc phải ở Tân Giang, tiếp theo mới đến nội dung công việc". Thư Sướng quay đầu lại nói với Diệp Thông.