Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342336
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2336 lượt.
Nam, uyển chuyển, dịu dàng, tinh tế, làm người ta không thể không tán thưởng. Mặt hồ rung động trong mưa phùn rả rích càng có một loại phong tình không thể diễn tả bằng lời.
Đàm Tiểu Khả đứng dưới một gốc đào đang nở rộ, buồn bã nhìn những chiếc du thuyền qua lại trên hồ, du khách chen chúc trước mũi thuyền, liên tục cầm máy ảnh chụp hòn đảo giữa hồ. Thanh minh vừa qua, bên bờ Tây hồ dương liễu xanh biếc, hoa đào đỏ tươi, cỏ xanh ven bờ như một thảm lụa xanh mướt lung linh, tươi đẹp thơm mát.
Giữa mưa phùn gió nhẹ, Đàm Tiểu Khả cảm thấy hơi lành lạnh, cô không khỏi kéo chặt áo ngoài.
Mùa xuân là mùa Tây hồ đẹp nhất. Cô nói với bố mẹ rằng mình muốn đi chơi. Mẹ cô gật đầu không ngừng rồi lập tức vào phòng chuẩn bị hành lí, bố cô gọi thư kí đặt vé máy bay chuyến sớm nhất.
Mẹ cô đáp: Không phải, đó là ông ta biết cách sống, chi tiêu rất hào phóng.
Đàm Tiểu Khả cầm hộp quà, trong lòng có cảm giác như đang bước trên mây.
Mọi người vẫn thường nói, nuôi con trai phải nuôi trong nghèo khó, lớn lên nó mới biết phấn đấu, mới có triển vọng. Nuôi con gái phải nuôi trong giàu có, nếu không lớn lên sẽ bị người khác lừa đi chỉ bằng một chiếc bánh bao.
Bố Đàm Tiểu Khả làm ăn không lớn nhưng kinh doanh ổn định, lúc nào cũng chiều chuộng đứa con gái duy nhất này, phải gì được nấy. Kì thực bộ quần áo giá trị xa xỉ này cũng không thể làm Đàm Tiểu Khả động lòng. Chỉ có điều sự nhiệt tình này của Tổng giám đốc Ngô hơi lạ, khiến cô cảm thấy vừa lo lắng vừa chờ mong.
Một tuần sau, cô nhận được một cuộc gọi từ số điện thoại lạ. Vừa nghe máy cô đã nhận ra giọng của Tổng giám đốc Ngô.
Ông ta dẫn cô đến bờ sông ăn thủy sản, phòng ăn rộng rãi, ánh nến dịu dàng, rượu vang, âm nhạc. Ông ta cởi áo ngoài, tháo cà vạt, xắn tay áo bóc tôm cho cô. Ông ta và cô nói chuyện nghệ thuật, nói chuyện cuộc đời, nhân tình thế thái, ánh mắt dịu dàng.
Một vành trăng non từ từ lên cao, ánh trăng như bạc chiếu xuống mặt sông lấp lánh.
Đó là một đêm đẹp đến mức làm người ta mê muội.
Ông ta không ở bên ngoài với cô đến quá khuya, trước mười giờ đã lái xe đưa cô về nhà. Lúc xuống xe, ông ta hôn lên trán cô như một bề trên.
Ba ngày sau nói phải đến Thâm Quyến dự một cuộc họp báo về nữ trang, hỏi cô có muốn đi xem xem hay không.
Cuộc họp báo này có mời mấy nữ minh tinh đến dự, Đàm Tiểu Khả đang định đi phỏng vấn. Nhưng cô không nói với ông ta điều này, cô trả lời mình không có thời gian.
Họp báo được tổ chức ở một khách sạn tại Thâm Quyến. Đi vào hội trường, Tổng giám đốc Ngô nhìn thấy Đàm Tiểu Khả đang đứng chụp ảnh giữa đám phóng viên. Ông ta nheo mắt, khóe miệng nhếch lên. Ông ta lén đi tới phía sau Đàm Tiểu Khả, không nói năng gì, cầm tay kéo cô vào một căn phòng yên lặng, giận dữ nhìn cô.
"Em lừa anh!" Ông ta nói như vậy nhưng giọng nói không giống chỉ trích mà giống chiều chuộng, giống quyến rũ.
Trái tim Đàm Tiểu Khả nhảy lên đến cổ họng, nhìn thấy mặt ông ta càng ngày càng đến gần mình.
Cô biết chuyện gì sắp xảy ra, nhưng cô không có sức lực chống cự, không, cô không hề muốn chống cự.
Một người đàn ông thành đạt và đẹp trai như vậy bị một cô bé như mình chinh phục, điều này không kích thích sao?
Lần đầu tiên hơi đau đớn, nhưng nhìn vẻ mặt thương yêu của ông ta khi nhìn mình, cô cảm thấy hết thảy đều đáng.
Tổng giám đốc Ngô có một bà vợ là bác sĩ, trước đây là bạn học cùng đại học với ông ta. Bây giờ con trai họ đang du học bên Mỹ, trong mắt người ngoài, đó là một gia đình cực kì hòa thuận.
Tình yêu của hai người lập tức trở nên cháy bỏng, bọn họ hẹn hò trong văn phòng của ông ta hay trong khách sạn, ông ta dẫn cô đi du lịch bên ngoài, mua trang sức, mua quần áo cho cô, chiều cô như con gái, lại như tình nhân.
Khi hạnh phúc thời gian luôn trôi qua rất nhanh, thoáng cái đã qua một năm. Đàm Tiểu Khả cảm thấy cô đã yêu người đàn ông này thật lòng, cô không thể để cho tình yêu của hai người phải lén lút nữa.
Nhưng bất kể hoan ái thế nào, lúc Đàm Tiểu Khả hỏi ông ta có lấy mình không, ông ta đều sẽ lắc đầu quả quyết.
Đàm Tiểu Khả cắn răng, lấy dũng khí tìm gặp vợ ông ta.
Vợ ông ta là một bác sĩ phụ khoa, tay nghề cực cao, là một chuyên gia. Đàm Tiểu Khả lấy số khám chuyên gia, là người cuối cùng đi vào phòng khám bệnh của bà ta.
Cô kể chuyện của mình với Tổng giám đốc Ngô. Vợ ông ta rất bình tĩnh nghe, sau khi cô nói xong, bà ta nhướng mày hỏi Đàm Tiểu Khả cần gì, tiền hay là nhà?
Đàm Tiểu Khả nói tôi cần người.
Bà ta cười giống như vừa nghe một đứa bé nói liên thiên, "Cô đánh giá chính mình cao quá rồi. Đây không phải lần đầu tiên tôi nghe một cô gái như cô nói điều này, nhưng đến giờ vẫn không có ai thành công. Yên tâm, tôi không ngăn cản ông ấy, bất cứ lúc nào tôi cũng sẵn sàng để ông ấy đi. Cô đi hỏi ông ấy xem ông ấy có chịu không?"
Đàm Tiểu Khả kinh ngạc trợn mắt.
"Ông ấy là một người chồng không mẫu mực nhưng lại là một ông bố không thể mẫu mực hơn. Bất kể có đa tình thế nào thì ông ấy vẫn sẵn sàng đánh đổi cả tính mạng mình để gìn giữ gia đình này cho con trai