Em Là Học Trò Của Anh Thì Sao?
Tác giả: Lâm Địch Nhi
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 1342337
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2337 lượt.
. Nếu tôi đoán không sai thì khi cô bắt đầu muốn sở hữu ông ấy hoàn toàn cũng là lúc quan hệ giữa cô và ông ấy đi đến cuối đường".
"Không thể như vậy, anh ấy yêu tôi". Đàm Tiểu Khả kinh hoàng lắc đầu, mất khống chế hét to.
Vợ ông ta điềm đạm thu xếp bệnh án trên bàn, "Ông ấy yêu rất nhiều người. Cô không tin à?"
Bà ta lái xe đưa cô đến một tiểu khu cao cấp, tắt máy, hai người yên lặng ngồi trong xe nghe đồng hồ kêu tích tắc.
Trời tối, Đàm Tiểu Khả nhìn thấy ông ta lái xe tới. Ông ta vừa bước xuống xe thì có người gọi ông ta, một phụ nữ dáng người bốc lửa từ trên tầng chạy xuống lao vào trong lòng ông ta.
Ông ta cười to hôn cô ta, đưa tay bóp ngực cô ta, hai người quấn lấy nhau như bánh quẩy đi lên tầng.
Đàm Tiểu Khả trợn mắt nhìn không dám tin, cả người như rơi xuống hầm băng.
"Cô không cần quá kinh ngạc, đây cũng không phải người ông ấy thích nhất. Ông ấy sẽ chỉ ở đây đến nửa đêm, bất kể thế nào thì ông ấy cũng về nhà trước mười hai giờ. Lúc đó là buổi trưa bên Mỹ, ông ấy sẽ lên mạng nói chuyện webcam với con trai". Vợ ông ta nói.
Đàm Tiểu Khả cứng đờ quay người sang, "Tại sao... bà có thể tha thứ cho tất cả những chuyện này?"
Vợ ông ta nhún vai không cho là đúng, "Chúng tôi có một đứa con trai kiệt xuất, cho nên tôi cần bao dung. Có điều tôi không coi ông ấy như một người chồng mà chỉ như một đối tác, vì vậy những chuyện này đều không là gì cả. Nếu yêu cầu của cô đối với ông ấy không cao, chỉ cần ông ấy như một tình nhân thì ông ấy sẽ không để cô phải thất vọng".
Đàm Tiểu Khả khóc như mưa ngay trước mặt vợ ông ta.
Đã quen với cảnh này, vợ ông ta cười cười hỏi cô định làm thế nào.
Không thể trở thành vợ anh ta thì ít nhất cũng phải là tình yêu duy nhất, đây là lời Đàm Tiểu Khả khuyên nhủ chính mình. Bây giờ nhìn thấy cảnh này, cô còn có thể làm gì nữa?
"Tôi... sẽ ra đi". Đàm Tiểu Khả lau nước mắt nghẹn ngào.
Vợ ông ta gật đầu, "Tôi sẽ cho cô một khoản tiền, còn có thể giúp cô làm lại màng trinh. Như vậy cô sẽ nhận được sự quý trọng của một người đàn ông khác. Có điều khi bắt đầu tình yêu tiếp theo, cô phải mở to mắt nhìn người đàn ông đó cho rõ".
Đàm Tiểu Khả không nhận tiền, nhưng cô chấp nhận đề nghị vá trinh. Dường như làm thế cô có thể thôi miên chính mình rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Sau khi phẫu thuật, cô gọi điện thoại cho ông ta đề nghị chia tay. Giọng ông ta rất nhẹ nhàng, "Sao thế, trách anh dạo này ít đến với em à? Ôi, biết làm sao được, anh bận mà!"
Đàm Tiểu Khả không lên tiếng, gác điện thoại, ông ta cũng không gọi lại. Thời gian một năm qua giống như một tờ giấy trắng, không ai múa bút vẩy mực lên đó nữa.
Đàm Tiểu Khả cả ngày hốt hoảng, mất ngủ, vô lực, cô không thể sống ở thành phố có ông ta này nữa. Cô xin thôi việc ở tờ Nhật báo Phương Nam.
Du học là một con đường tắt rất tốt để chữa thương. Nhưng ngoại ngữ vẫn là môn cô học rất kém, không qua nổi cửa ải ngôn ngữ, làm sao cô có thể sống được ở dị quốc tha hương?
Trong lúc vô tình vào mạng du lịch Hàng Châu, nhìn phong cảnh như thơ như tranh, trái tim lạnh lẽo nhiều ngày của cô chợt rung động. Ra ngoài đi chơi! Đến một thành phố xa xôi!
Cảnh đẹp ngày xuân ở Tây hồ mang theo cái lạnh khác hẳn Quảng Châu, Đàm Tiểu Khả lại rùng mình một cái, trên cổ nổi lên một lớp da gà.
"Tiểu thư, cô làm rơi ô rồi". Một giọng nói trong trẻo vang lên bên tai Đàm Tiểu Khả.
Đàm Tiểu Khả từ từ thu ánh mắt lại, nhìn thấy một nam giới trẻ tuổi dáng người cao ráo, mặc áo gió màu vàng kem đang đứng bên cạnh, trên khuôn mặt đẹp trai có một thoáng u buồn ẩn hiện, anh ta cầm chiếc ô của cô trên tay.
Cô nhìn không chớp mắt, mặt anh ta hơi đỏ lên, "Mấy ngày nay Hàng Châu hơi lạnh, cô mặc ít quá, lại mắc mưa nữa".
Dường như muốn chứng minh lời anh ta là đúng, một cơn gió lạnh thổi tới, mưa càng dày thêm, hai hàm răng Đàm Tiểu Khả va vào nhau lập cập.
Người đàn ông cười, che ô cho cô, chỉ chỉ một mái đình nhỏ bên hồ, "Ở bên kia có quần áo cho những người muốn chụp ảnh thuê".
"Anh có thể đi cùng em không?" Cô run run hỏi, viền mắt hơi nóng lên.
***
Dương Phàm chưa bao giờ nghĩ một chuyện phong lưu như vậy lại xảy ra với mình.
Anh ta cũng coi như là một người đàn ông đã có vợ. Mặc dù hôn lễ của anh ta và Thư Sướng còn chưa được tổ chức nhưng trong lòng anh ta vẫn tự nói với mình như vậy.
Anh ta biết Thư Sướng khi học năm thứ tư đại học. Khi đó anh ta đang thực tập bên ngoài, có việc về trường học một chuyến. Đó là vào cuối tuần, kí túc xá nam sinh thấp thoáng những bóng hồng, tiếng cười duyên của nữ sinh không dứt bên tai. Ngoại hình Dương Phàm rất tuấn tú, cũng có không ít nữ sinh theo đuổi anh ta, nhưng anh là là người sống nội tâm, hơn nữa La Ngọc Cầm nói loại phụ nữ tự đưa lên cửa thì không tốt đẹp gì, vì vậy anh ta thật sự chưa động lòng với ai.
Anh ta cúi đầu đi lên cầu thang, đến chiếu nghỉ, anh ta va vào một nữ sinh. Ngẩng đầu lên, anh ta nhìn thấy một đôi mắt đẹp biết cười. Không biết tại sao trái tim anh ta hoảng hốt, anh ta đứng yên ngây ngốc, miệng hơi mở ra. Nữ s