Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Hoa Nở Giữa Tháng Năm Cô Đơn

Tác giả: Sênh Ly

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341330

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1330 lượt.

đài truyền hình. Ông cũng bước ra, Tần Chi Văn theo sau ông, anh nhìn thấy tôi, khẽ nhếch miệng, nhưng chẳng nở một nụ cười nào, sau đó liền cúi đầu xuống, như là chẳng để ý gì cả.
Họ bước ra khỏi phòng, Tần Chi Văn chỉ đứng trước cửa phòng mà không đi theo, bỗng nhiên người đàn ông nhỏ bé hơn kia chạy lại, đưa tay ra nhanh chóng ôm lấy Tần Chi Văn, sau đó lại chạy ra ngoài màn mưa dày đặc, đèn xe sáng lên, và người cũng nhẹ nhàng biến mất theo ánh đèn xe.
Như chưa từng có gì xảy ra vậy.
“Này Muỗi, họ là ai vậy?”
Tần Chi Văn ngồi trên ghế sofa, hơi cúi đầu, trong lòng như chất chứa đầy tâm trạng, cậu không trả lời tôi, tôi đành nắm lấy tay áo cậu ấy hỏi: “Muỗi, sao lại không để ý đến tớ thế, tớ có làm gì để cậu giận đâu.”
“Những người vừa rồi là bố mẹ tớ.”
Tôi mở to mắt ngạc nhiên: “Cái gì!”
“Từ lúc còn rất nhỏ, thì tớ đã biết bố mẹ bây giờ không phải là bố mẹ đẻ của mình, nhưng mà, không ngờ lại là mối quan hệ này, tớ bị họ bỏ rơi, chỉ đơn giản như thế thôi.”
“Họ….bây giờ họ quay về để nhận cậu à?”. Tôi hào hứng nắm lấy tay cậu ấy: “Người đó có phải là anh trai của cậu không? Nhìn rất giống cậu, giống nhau như đúc vậy.”
Cậu ấy chẳng trả lời tôi.
“Muỗi ơi, cậu sẽ trở về với họ chứ? Vậy từ sau tớ sẽ không được gặp lại cậu nữa sao?”
Xung quanh chúng tôi là khoảng không gian cô tịch, hơi mước mưa trong không khí bắt đầu bốc lên, tôi cảm giác như giọng nói mình cũng như bị ngấm nước mưa, giọng khàn lại, cửa phòng rít lên một tiếng rồi bị mở ra, như là tiếng kêu của con chim sắp chết.
“Tịch Tịch, không phải đâu, họ không cần tớ nữa rồi, họ muốn đưa tớ sang Đức.”
Những ngón tay của cậu ấy gập lại, co vào lòng bàn tay, cổ tay đặt lên bàn trà lạnh như băng, khẽ run lên: “Cậu có đi cùng tớ không, cùng tớ đi Đức được không?”
Tôi không do dự đáp: “Được.”
Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người nhà cậu ấy, một người cha bỏ rơi con trai mình, chiếc thẻ tín dụng lạnh băng và tiền là những gì họ bù đắp cho cậu ấy.
Sau đó khi ở sân bay quốc tế gặp được người anh ruột của Tần Chi Văn, anh chỉ đứng im một chỗ, không đi đâu một bước nào cả, lặng lẽ quan sát chúng tôi.
“Thật ra, có lúc tớ nghĩ, nếu lúc đó người được bố mẹ giữ lại là tớ, thì bây giờ cuộc sống của tớ sẽ như thế nào?”
“Anh hai rất tốt với tớ, bọn tớ cùng nhau đến quán game chơi, đi đá bóng, đó đều là những chuyện làm lúc bố mẹ không biết.”
“Tịch Tịch, chào anh hai đi, có thể rất lâu chúng ta không được gặp anh ấy đấy.”
Và đây là lần thứ tư tôi gặp anh hai của Tần Chi Văn, phong thái và dáng người hai người nọ rất giống nhau, anh bước đến và hỏi tôi: “Em nhìn rõ chưa? Lần này không phải là Tần Chi Văn.”
Tôi gật đầu, có chút gượng gạo: “Anh hai, chào anh”.
“Nghe nói em phải nhập viện, anh đến thăm, thế nào rồi, đã khỏe hơn chưa?”
“Em không sao, bệnh đau ruột thừa thôi mà, cũng sắp được xuất viện rồi, đúng rồi, anh hai, Tần Chi Văn đâu rồi? Lâu lắm rồi em không gặp cậu ấy”.
Anh khẽ cười: “Không sao, dạo này nó có chuyện rất bận, em sẽ sớm được gặp nó thôi”.
Tôi cảm thấy giọng điệu của anh có gì đó không bình thường, nhưng cũng không hỏi thêm, anh cười và quay sang nói với bố nuôi tôi: “Giáo sư Trần, cháu có việc muốn gặp bác, lúc nào thì bác có thời gian?”
Bố nuôi gật đầu, quay sang nói với tôi: “Con có gọi điện về nhà không, chắc nhà con sắp nổ tung rồi đấy”.
Tôi “Vâng” một tiếng rồi bảo: “Chẳng liên quan đến con”.
“Cái con bé này, thôi được rồi, đi tìm Cố Tông Kỳ của con đi vậy, nhớ là đừng có làm gì quá mạnh, bố biết chắc là giới trẻ bây giờ rất dễ bị kích động, ái chà, con sao mà lại nhìn bố như thế, bố đi đây…”
Tôi “Vâng” một tiếng, lại nhìn anh hai, đôi mắt cá tính như Tần Chi Văn, nãy giờ vẫn nhìn tôi, hình như là đang suy nghĩ cái gì đó, linh tính mách bảo tôi có chuyện chẳng lành.
“Dụ Tịch, chúc em sớm hồi phục, tạm biệt em”.
Sinh viên thực tập thay nhau chạy đến phòng trực bác sĩ chụp ảnh, một cô sinh viên đã lôi hết những thủ thuật ép buộc rồi, nhưng mấy vị bác sĩ nội trú vẫn sống chết không chịu: “Làm gì vậy, chụp ảnh chúng tôi để làm gì?”
“Đẹp mà, nên tất nhiên là phải chụp ảnh rồi, nào, không phải ngại gì cả bác sĩ ạ, tự nhiên đi….”
“Ôi sợ các em chụp rồi cho người khác xem họ sẽ sợ chết khiếp mất, hay là thôi đi.”
“Ái chà, thầy nói thế này em mới nhớ ra đấy, em đã chụp lại hiện trường vụ nhảy lầu sáng nay đấy, các thầy cô có muốn xem không?”
Mọi người ầm ầm một lúc rồi bỏ đi, Cố Tông Kỳ chạy lại nói với tôi: “Bọn họ ồn ào quá, một lúc là hết thôi, em đừng đứng ở đây nữa, à, giáo sư Trần tìm em có chuyện gì thế?”
“Chuyện của Dụ Lộ, bố em bảo con bé làm ầm lên bảo muốn đi nước ngoài.”
“Em nghĩ thế nào?”
Tôi mím môi: “Em không muốn nó đi, những tháng ngày du học không dễ dàng tý nào, nhưng em lại không muốn khuyên nó, tránh việc biến ý tốt thành ý xấu.”
“Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh mà.”
Tôi bỗng quay người lại, cười cười: “Cố Tông Kỳ, em rất rất không thích Dụ Lộ gọi anh là anh rể.”
Anh chợt lặng người một lúc, rồi cười phá lên:


Disneyland 1972 Love the old s