Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Sênh Ly
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1356 lượt.
cũng sẽ đi xa…”
“Im ngay.”
“Tịch Tịch.”
“Câm mồm, Cố Tông Kỳ, em muốn anh im ngay, không cho phép anh nói cái gì chết với không chết, nếu chết, em sẽ chết trước anh, anh đừng hy vọng có thể làm em buồn.”
Không biết thế nào, mà nước mắt tôi cứ không ngừng chảy ra, lúc trước khi đau đớn nhất, mệt mỏi nhất cũng không làm kích động được cái tinh thần tê dại của tôi, vậy mà chỉ nghe Cố Tông Kỳ nói cái câu “Tương lai có một ngày, anh sẽ rời xa” tôi lại không thể kiềm chế được sự sợ hãi.
Không biết từ bao giờ anh ấy đã trở thành hơi ấm duy nhất bên cạnh tôi, khiến tôi sợ nhất là mất đi nó.
Không biết là đã bao lâu rồi tôi không rơi một giọt nước mắt nào cho bản thân, trước mắt tôi, những đau khổ dằn vặt, đều dần dần được anh ấy xoa dịu. Cố Tông Kỳ an ủi tôi: “Được rồi, được rồi, anh không nói thế nữa…”
Ngày đó nhất định có gì không bình thường, có lẽ trong lòng tôi đã có dự cảm về một chuyện gì đó, cho nên những cái mới ôm vội vã như thế, trong trí nhớ đã mơ hồ những tình tiết hỗn loạn.
Chỉ có bầu trời lúc ấy, ánh nắng chói chang bỗng nhiên biến mất, không gian sáng trắng bị thay thế bởi mây đen, sau đó mưa tí tách rơi xuống, trong phòng giống như một góc yên lặng của thành phố ồn ào, trong phòng và bên ngoài như hai thế giới cách biệt.
Một bên gió thổi bão bùng, một bên lần đầu tiên gấp gáp lẫn si mê.
Cảm giác đau đớn là cái giá không thể tránh khỏi của sự trưởng thành, những hành động thô bạo, hơi thở rối loạn, gió từ điều hòa thổi tóc tôi bay bay, rồi lại rơi xuống, tôi quay mặt ra nhìn mưa, không cẩn thận nước mắt lại khẽ rơi xuống chiếc ga mềm mại.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ, rốt cuộc tôi có yêu Cố Tông Kỳ không?
Hay chỉ xem anh ấy là một cái phao gỗ trên cuộc đời mờ mịt vô phương hướng, bởi vì xuất hiện tình cờ đúng lúc, nên mới không giữ được mình ra sức bám lấy, dựa dẫm.
Nhưng tôi không có một chút hối hận nào, lúc ấy tình cảm rất phức tạp, sau đó thì biến thành một khoảng trống rỗng, đôi mắt của anh ấy tràn đầy yêu thương, cánh tay ôm chặt lấy tôi, tôi đột nhiên thấy đau đớn, nội tâm u ám thế này của tôi làm sao xứng đáng với ánh mặt trời ám áp kia.
Rất sợ, ánh nắng ấy sẽ dần dần khô cằn trong khoảng âm u của tôi, giống như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời, không có được sự yêu thương của mặt trời, thì cuối cùng sẽ thối rữa trong bóng đêm.
Lần đầu tiên, tôi không sợ có lỗi với bản thân mà sợ xấu hổ với một người khác.
Tôi tỉnh dậy lúc đêm tối, ánh đèn bên đường bị những giọt nước trên bầu trời làm cho mờ ảo.
Tôi cử động một cái, hình như đã làm giật mình người nằm bên cạnh, tiếng nói lí nhí, trầm trầm vọng lại: “Tịch Tịch sao thế?”
“Mấy giờ rồi?”
Điện thoại của tôi yên vị nằm ở đầu giường, tín hiệu đèn nhấp nháy, trong khoảnh khắc màn hình sáng lên, tôi vô tình nheo mắt lại, ánh sáng chiếu lên khuôn mặt của Cố Tông Kỳ, thật gần gũi, thật ấm tình.
Là tin nhắn của người đã mất tích một thời gian rất lâu – Tần Chi Văn, nói rằng muốn đi cùng tôi về nhà ông, bởi vì ông đã qua đời, gia đình đã chuyển đi nơi khác sống, chỉ còn lại những đồ vật của hai đứa chúng tôi thời thơ ấu, phải về sắp xếp, thu dọn.
Tôi nhìn đồng hồ, đã hơn hai giờ đêm, gập điện thoại vào, nhìn khuôn mặt của Cố Tông Kỳ trong đêm tối, không biết phải nói gì.
Có vài thứ, trong khoảnh khắc trời như sắp đổ xuống, có vài quan hệ phải dùng cả cơ thể để gắn bó mãi.
“Tịch Tịch, em nghĩ gì đấy.”
Tôi vẫn chăm chú nhìn anh ấy, miệng cứ ngậm vào không biết nói gì, không khí lạnh lẽo thổi vào bờ vai hở của tôi, những cảm giác đau đớn thấm vào gân cốt, anh ấy duỗi tay ra ôm tôi vào lòng. “Đừng nghĩ nhiều em nhé.”
Nghĩ nhiều ư? Tôi nghe không hiểu lời Cố Tông Kỳ nói, tôi lắc lắc đầu: “Em không nghĩ gì cả, chỉ là…”
“Có những lúc sẽ nghĩ, cuộc đời con người phải vui vẻ đúng lúc, có những khi sẽ cảm thấy cuộc đời chẳng có chút thú vị nào, em không biết, Cố Tông Kỳ, em thực sự không biết, em nên nghĩ cái gì chứ? Hay cái gì cũng không cần nghĩ.”
Anh ấy nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc tôi: “Anh muốn cái gì cũng không cần nghĩ hết, cứ vô tư mà sống.”
“Tại sao thế?”
“Như thế em sẽ thấy vui vẻ, vui vẻ thì không nhất định là hạnh phúc nhưng không vui vẻ thì chẳng bao giờ có hạnh phúc cả.”
Hôm sau tôi cùng Tần Chi Văn về quê, trời vẫn cứ mưa rất to.
Trong khu vườn nhỏ bức bách, có lẽ không có ai dọn cỏ mọc tươi tốt, những giọt nước trong ao bị mưa làm tung lên, màu xanh của rong rêu, mùi ngai ngái của bùn đất tỏa ra khắp nơi bay lên mũi.
Cánh cửa của ngôi nhà cũ kêu kẽo kẹt, hơi ẩm lan tỏa ẩm ướt bao trùm khắp căn phòng, lúc ấy đồ đạc trong nhà đã được chuyển đi rồi, dường như không còn dấu tích nào của mọi người, ánh sáng mờ mịt xuyên qua ngôi nhà cũ kỹ.
Tần Chi Văn chỉ chỉ lên lầu: “Đồ đạc của chúng ta đều được để trong phòng của cậu ở tầng trên, cậu lên xem có thứ nào cần lấy không, tớ ngồi dưới đây một lúc, sau này có thể không có cơ hội trở về đây nữa.”
Tôi “Ờ” một tiếng rồi từ từ lên tầng trên, nền tường trước kia màu trắng tuyết giờ phủ đầy bụi xám, một