XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Hóa Ra Anh Vẫn Ở Đây

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1306 lượt.

dạo phố phường sắm một lô hàng Tết. Trình Tranh lôi Vận Cẩm đi lăng quăng khắp nơi, Tô Vận Cẩm bây giờ mới hiểu hóa ra cậu ta còn thông thạo thành phố này hơn cô nhiều, thì ra ngày trước cậu ta đòi cô với Thẩm Cư An dẫn đi khắp nơi, chẳng qua là kiếm cớ mà thôi.
Đêm Giao thừa, Trình Tranh dán chữ Phúc búa xua trong ngoài căn hộ, Tô Vận Cẩm tự mình xuống bếp chuẩn bị bữa cơm tất niên cho hai người, hóa ra lại rất ngon lành, Trình Tranh ăn say sưa hào hứng. Ngày lễ truyền thống của Trung Quốc, những địa điểm được chỉ định trong thành phố pháo hoa đì đùng, Trình Tranh nắm tay Vận Cẩm chạy lên sân thượng xem, nhưng bị cách bao nhiêu nhà cao san sát, chỉ có thể trông thấy tia pháo hoa mờ tỏ đằng xa, cậu ta tỏ vẻ trẻ con tiếc kiễng chân lên. “Chỗ kia kìa, chỗ kia kìa, á, sao lại không trông thấy?” Tô Vận Cẩm nắm lấy bàn tay cậu ta, mỉm cười nhìn theo hướng cậu ta chỉ, cô không nói với cậu ta, nhưng thật ra đêm nay chẳng cần pháo hoa điểm xuyết nữa, chỉ cần có cậu ta ở bên là đã lóng lánh đẹp hơn hết thảy trên đời rồi.
Nếu như thời gian đừng trôi, cứ ngưng lại khoảnh khắc này thì thật tốt, tận nhiều năm về sau Tô Vận Cẩm nhớ lại cảnh này, trong lòng vẫn dợn nỗi ngọt ngào. Thế nhưng cô biết, người ta không nên tham lam quá, vậy nên trong những tháng ngày sau đó, bất kể thăng trầm gian khó ra sao, nhớ lại buổi đêm không được ngắm pháo hoa này, cô vẫn cảm thấy quá ư đẹp đẽ.






Yêu nhau dễ dàng, chung sống gian nan
Học kỳ cuối cùng của thời đại học tựa dòng nước chảy cứ thế trôi đi. Trong số các bạn học xung quanh Tô Vận Cẩm, những người chưa có việc làm đương nhiên là phải lần lượt kiếm tìm ngang dọc, ai đã tìm được việc thì sinh hoạt như heo vậy, ăn rồi lại ngủ, tỉnh dậy lại túm năm tụm ba chơi bài. Một số người thì nhất quyết đến thẳng đơn vị đã kí kết hợp đồng để thực tập. Tuy nói là trường vẫn sắp xếp lịch học cả kỳ như bình thường, thế nhưng phòng học mỗi giờ lên lớp đều đìu hiu vắng vẻ, đến việc bảo vệ khóa luận tốt nghiệp cuối cùng, giáo viên hướng dẫn cũng đành châm chước cho những cô cậu đã tìm được việc làm, chỉ cần không kém đến mức tệ hại thái quá thì đều giơ cao tay đánh khẽ cho qua hết. So sánh với nhau, nửa năm cuối cùng này của Trình Tranh bận rộn tối tăm hơn cô nhiều, trước nay anh vốn học hành cần mẫn, thiết kế tốt nghiệp làm sao có thể qua loa xong chuyện, tận đến trung tuần tháng Sáu mới xử lý xong xuôi hết thảy các lệ bộ liên quan đến trường lớp, trong thời gian này anh cũng ký kết suôn sẻ với một viện thiết kế kiến trúc đặt tại thành phố G. Viện thiết kế này vốn được sáng lập từ hồi thập niên 50 của thế kỷ trước, thuộc một doanh nghiệp xây dựng nhà nước quy mô lớn,cũng là viện thiết kế kiến trúc có thực lực vào loại mạnh nhất ở khu vực Tây Nam, đồng thời làm một trong sáu viện thiết kế kiến trúc tổng hợp danh tiếng lẫy lừng nhất cả nước. Trình Tranh không hề dựa dẫm vào điều kiện của bố mẹ mà có thể được một đơn vị như thế này tuyển dụng quả là một việc không dễ dàng. Nói là vậy, chứ trong lòng Tô Vận Cẩm hiểu rõ, bảo là không cần đến trợ lực của gia đình, thế nhưng dựa vào tình nghĩa bạn bè cùng đại học của vị viện trưởng viện thiết kế này với bố Trình Tranh, anh ở trong đơn vị cũng thuận lợi hơn người khác nhiều.
Hai người đã kết thúc khoảng thời gian bốn năm đại học như thế, bắt đầu nếm trải những tháng ngày thuộc về thế giới chỉ riêng hai người trong căn hộ nhỏ của Trình Tranh. Bố mẹ Trình Tranh vốn định đổi cho con trai một căn hộ rộng rãi hơn chút, nhưng một mặt Tô Vận Cẩm chủ trương đủ xài là ổn, mặt khác căn nhà cũ này nằm trong khu thương nghiệp phát đạt thuộc vành đai vàng của thành phố, lại cách nơi làm việc của cả hai người không xa lắm, vậy nên việc đổi nhà cứ bỏ qua là xong. Ông cậu Trình Tranh- Chương Tấn Manh- thông cảm cho cái tâm lý không ưa gò bó của những người trẻ tuổi, cũng không nài ép bắt thằng cháu chuyển về nhà mình ở, để mặc Trình Tranh tiêu diêu tự tại bên ngoài.
Khoảng thời gian ban đầu ngọt ngào hệt như truyện cổ tích, sáng sớm hai người ăn xong điểm tâm liền cùng nhau rời khỏi nhà đợi xe đi làm, buổi chiều sau khi tan sở lại hẹn hò cùng đi chợ mua đồ về nhà. Tô Vận Cẩm có bàn tay nấu nướng rất cừ, nuông chiều đến nỗi vị giác Trình Tranh càng lúc càng khắt khe đòi hỏi. Ăn cơm xong hai người hoặc thung thăng đi xem phim ở gần đó, hoặc dung dăng dung dẻ dạo chơi khắp nơi, có khi tựa vai nhau xem ti vi ở nhà, sau đó chia sẻ với nhau một buổi tối quấn quýt ngọt ngào. Khi ấy chẳng phải chỉ riêng Trình Tranh cảm thấy mãn nguyện vô cùng, đến cả Tô Vận Cẩm cũng tin rằng nàng Lọ Lem quả thực có thể gặp được hoàng tử, rồi tận hưởng hạnh phúc một đời.
Dù vậy, hai người tuy dây dưa suốt bao nhiêu năm, yêu nhau cũng được một khoảng thời gian, thế nhưng những tháng ngày được ở bên nhau thực sự lại chưa được mấy, đến giờ quấn quýt sớm chiều, cảm giác mới mẻ qua đi rồi, rất nhiều vấn đề trước đây chưa phát hiện ra hoặc cố tình lờ đi dần dà nổi lên.
Với những đôi trai gái trẻ tuổi, khi c