Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
gắng ép mình không nghĩ đến chuyện công việc của dượng nữa, cô không cam lòng để chuyện này làm đảo lộn cuộc sống bình thường của cô và Trình Tranh, chỉ hy vọng bên phía dượng hết thảy thuận lợi, gắng tâm gắng sức ở nhà máy mới, cũng là không phụ lại lòng tốt của bố mẹ Trình Tranh.
Đám cưới của Thẩm Cư An và Chương Việt được cử hành vào dịp cuối tuần thứ hai sau dịp Tết. Vì Chương Việt đã sống ở nước ngoài nhiều năm, thẩm thấu phong tục Tây phương vô cùng sâu sắc, thêm nữa mẹ cô lại là tín đồ Thiên chúa ngoan đạo, vậy nên hôn lễ về cơ bản cử hành theo lối Tây phương. Cả quá trình diễn ra nghi thức tuyệt không hề phô trương xa hoa như Tô Vận Cẩm vẫn tưởng tượng ban đầu, trái lại được tiến hành trong bầu không khí vô cùng trang trọng trầm lắng, khách được mời đến tham dự cũng chỉ là bạn bè thân thiết và một ít đối tác làm ăn vẫn thường qua lại khăng khít, ký giả và những người hiếu kỳ vốn nghe tiếng mà đến đều được khéo léo chặn lại bên ngoài cửa. Đám cưới được lựa chọn diễn ra trên thảm cỏ của một khách sạn đứng tên Chương gia, sau phần nghi thức là đến tiệc buffet nhẹ nhàng, thoải mái.
Tô Vận Cẩm tự lấy cho mình một ly nước từ tay người phục vụ, rồi ngồi ở một chiếc ghế dài bên cạnh bụi cây thấp le te, im lặng tận hưởng nắng ấm. Trình Tranh lúc trước còn quanh quẩn bên cô, dẫn cô tới gặp gỡ chào hỏi từng bạn bè thân thích một. Dần dà, gặp càng lúc càng nhiều người quen, trong đó có rất đông bạn bè cung chơi với anh và Chương Việt từ thưở nhỏ, đều là con em nhà quyền quý gia cảnh tượng tự như hai người bọn họ vậy, bao năm không gặp gỡ tụ họp một nơi, có nhiều lắm những chuyện cười vui kể chẳng hết, Tô Vận Cẩm không góp lời vào nổi, cũng không muốn ngắt lời họ, thoái thác là muốn đi loăng quăng, một mình rút lui thật lặng lẽ.
Cô nhấp một hớp đồ uống, hít một hơi thật sâu thứ hương thơm riêng có của thảm cỏ xanh, ngắm nghía khung cảnh lộng lẫy xa hoa xung quanh. Nếu như không có Trình Tranh thì đây là một thế giới cô hoàn toàn chẳng thể tưởng tượng ra. Bình thường anh ở ngay bên cạnh, cô chẳng cảm thấy anh có gì đặc biệt khác người, đến hôm nay mới vào vị trí một kẻ đứng ngoài để nhìn vào anh thật công bằng, mới thấy đứng giữa một đám người trẻ trung đẹp đẽ cùng trang lứa, anh vẫn đáng gọi là cây cao nổi bật giữa rừng. Anh cùng với Chương Việt ở giữa bạn bè nói cười thư thái, mặt mày tươi tắn, đấy mới là thế giới thuộc về họ.
Thế nhưng, Thẩm Cư An đang khoác chặt trong tay Chương Việt chẳng mấy góp lời, trước sau anh vẫn chỉ giữ một nụ cười tươi tắn kèm bên cô vợ mới cưới, bộ Tây phục cắt may chỉn chu tươm tất vận trên người, càng tôn thêm vẻ thần thái đẹp đẽ như ngọc chạm của anh. Tô Vận Cẩm cảm thấy Thẩm Cư An càng lúc càng giống một bức tượng tạc từ ngọc, nhìn qua thì nuột nà mê đắm lòng người, thực ra thì lạnh băng cứng cỏi, nếu đã hiểu rõ anh, sẽ phát hiện ra rằng đến nụ cười của anh cũng xa cách đến thế - mà ngay cả lúc này anh cũng chẳng chuyên tâm cho lắm.
Phát hiện này khiến Tô Vận Cẩm cảm thấy rất đáng nghiễn ngẫm thêm, trong số những người có mặt ở nơi này, ngoài Chương Việt ra, cô chính là người hiểu rõ Thẩm Cư An nhất. Anh rất biết kiềm chế, tự ẩn mình vào rất sâu, cũng kiểm soát rất tốt các trạng thái tình cảm, nhưng lúc này dù anh có cố hết sức che đậy, nỗi lo lắng và bất an trong đôi mắt vẫn chẳng che giấu được Tô Vận Cẩm. Có điều Tô Vận Cẩm không phải là người ưa rầy rà, Thẩm Cư An giờ đã bước ra khỏi cuộc sống của cô, cô cũng chỉ là ngẫu nhiên đi thăm dò những bí mật ẩn giấu của người khác mà thôi.
Cô ở một bên ngắm nhìn Thẩm Cư An sánh đôi cùng Chương Việt khá lâu, cuối cùng không biết anh viện lý do gì với Chương Việt, sau đó lịch sự nói lời cáo từ với những người còn lại rồi rời bước đi. Anh chầm chậm dạo loăng quăng như thể thư thái vô sự, nhưng để ý kỹ thì hóa ra đang tỉ mẩn kiếm tìm thứ gì đó, có điều hình như mãi vẫn chẳng tìm thấy đâu, nỗi lo âu trong mắt càng rừng rực, anh vô thức bước về phía Tô Vận Cẩm.
“Đã tìm thấy chưa?”, Tô Vận Cẩm thấy anh bước lại gần, cứ cố tình né trong góc tối thì cũng không tiện lắm, cô quả quyết cất giọng hỏi.
“Vận Cẩm à?”, anh lóe lên một ánh nhìn lạ lẫm, ngay lập tức lấy lại vẻ mặt bình thường. “Sao lại một mình ở chỗ này?” Anh cười ung dung.
“Rơi mất thứ gì quan trọng hay sao?”, Tô Vận Cẩm không quanh co vòng vèo với anh, hỏi thẳng luôn.
Thẩm Cư An không trả lời, ánh mắt dần dần nguội lại, sắc như dao, Tô Vận Cẩm thì chẳng động tĩnh gì. Một lúc lâu, anh cười một tiếng, thần sắc chỉ còn trơ lại vẻ ủ rũ, uể oải: “Ừ, một món đồ rất quan trọng. Anh bị mất cái nhẫn”.
Tô Vận Cẩm kinh ngạc, “Nhẫn á? Không phải ở trên tay anh hay sao?”. Cô nhìn chiếc nhẫn kim cương lóng lánh trên ngón áp út của anh.
Thẩm Cư An giơ ngón tay lên, khẽ mỉa mai nhìn chiếc nhẫn trên tay, mặt kim cương được cắt thật hoàn mỹ lóe lên những tia sáng lạ thường dưới ánh mặt trời, “Không, không phải cái này. Là một cái nhẫn vàng bình thường thôi, anh làm rơi mất rồi”. Vẻ thê lương cùng nỗi tuyệt vọng trong câu nói sau cùng của anh là điều Tô Vận Cẩm hoàn