Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341287
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1287 lượt.
ng cô nghe bước chân một mình mình vọng vang giữa bãi đỗ trống thênh thang, tim bất giác cũng đập vội vã, chỉ đành tự rảo bước nhanh hơn.
Đúng lúc đến gần cửa thang máy, một bóng đen từ trong góc khuất nhảy ra, chặn cứng lấy cô. Lòng dạ cô vốn đã ngổn ngang hốt hoảng, giờ sợ đến nỗi thất thanh kêu lên.
“Vận Cẩm, em sao thế?” Nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô mới hoàn hồn, thở phào một hơi dài, “Chí Hằng, anh làm gì ở đây thế, làm em sợ thót tim:.
Từ Chí Hằng đăm đăm nhìn cô hồi lâu, sau đó ôm trán cười nhăn nhó đầu hàng:” Em thắng rồi, quả nhiên là Tô Vận Cẩm khiến người ta vừa yêu vừa hận mà anh thích, yên tâm đi, một chút phong độ này anh vẫn còn, có điều anh vẫn rất thất vọng, cuối cúng thì em vẫn không yêu anh”.
Khuôn mặt Tô Vận Cẩm đột nhiên biến sắc.
“… Cuối cùng thì em vẫn không yêu anh, thế nên mới bình tĩnh nhường này… Chúng mình chia tay thôi, Vận Cẩm…” Hơn ba năm rồi, chuyện đã qua cô cố gắng không nghĩ đến giờ dường như lại tái hiện lần nữa, tiếng nói ấy bám riết lấy cô, nhất quyết không chịu buông tha. “Cuối cùng em vẫn không yêu anh…”
Anh dựa vào cái gì mà nói em không yêu anh, dựa vào cái gì? Tô Vận Cẩm tưởng như lại nghe thấy tiếng trái tim mình thổn thức khóc than.
“Vận Cẩm?”
Cô bị tiếng nói của Từ Chí Hằng đột ngột kéo về thực tại, hôm nay rốt cuộc là sao đây? Anh ta là Từ Chí Hằng, không phải người ấy. Không ai có thể khiến trái tim cô tan vỡ như thế được nữa.
“Xin lỗi, tối nay em uống hơi nhiều. Anh về đi, cô ấy đang chờ anh ở nhà đấy.”
“Em chắc chắn với lựa chọn của em chứ?” Từ Chí Hằng vẫn ôm ấp một tia hy vọng cuối cùng.
Nụ cười của Tô Vận Cẩm dịu dàng nhưng kiên quyết.
Anh ta thỏe dài, rang rộng vòng tay trước cô, “Thế thì lần sau gặp lại giữa chúng ta chỉ là quan hệ đồng nghiệp thuần túy thôi, coi như là một lần giã biệt vậy”.
Tô Vận Cẩm ngã vào vòng tay anh ta, ôm chặt lấy người đàn ông từng mang đến cho cô biết bao đỡ đần cùng hơi ấm, trong lòng không khỏi gợn nỗi chua xót, “Chí Hằng, tin em đi, thực ra anh cũng không yêu em đâu,từ bỏ người ấy, anh sẽ phải hối hận. Chúng ta vẫn là những người cùng hội cùng thuyền tốt nhât trong công việc”. Cô hiểu rất rõ con tim mình, dù có những sai lầm cô mắc phải một lần thôi đã là quá đủ.
Buồng tắm hơi nước mịt mùng, Tô Vận Cẩm ướt rườn rượt bước ra trước gương, lấy tay gạt đi lớp sương này, một Tô Vận Cẩm không có bất cứ thứ gì che đậy hay phòng bì, hóa ra vẫn chỉ là một người đàn bà yếu đuối. Bàn tay cô lần từ trên cổ đi dần xuống, dừng lại ở phần bụng dưới phẳng phiu.
Cô vẫn nhớ rất rõ ánh mắt Lục Lộ nhìn cô trước lúc xuống xe. Cô không ngạc nhiên khi một tín đồ theo chủ nghĩa tình yêu hoàn mỹ như Lục Lộ lại tỏ ra thất vọng về cô đến thế, thực ra, đến bạn lâu năm như Mạc Úc Hoa còn không đồng tình nổi với lựa chọn của cô. Một Tô Vận Cẩm nội tâm kiêu hãnh, một Tô Vận Cẩm coi sự tôn nghiêm quan trọng hơn tất thảy, thế mà lại trở thành kẻ thức ba chen vào giữa hôn nhân của người ta, chẳng có việc gì trớ trêu nực cười hơn thế nữa.
Nhưng nếu thời gian có quay ngược trở lại, liệu cô có đưa ra lựa chọn như thế nữa không? Có lẽ cô vẫn sẽ làm như ngày ấy.
Khoảng thời gian đầu tiên rời xa Trình Tranh, cô đã nếm trải những tháng ngày thao thức chỉ biết nắm chặt điện thoại trong lòng bàn tay, bất kể hai người ở bên nhau có đau khổ đến đâu, thì trong tiềm thức cô vẫn luôn có một cảm giác kiên tâm rất kỳ lạ,ấy là anh sẽ trở về tìm cô, nhất định là thế, cũng giống hệt lúc bao nhiêu lần cãi cọ ngày xưa qua đi, anh vẫn luôn tìm cô về, đến lúc ấy cô sẽ nói với anh một câu cô còn chưa kịp nói ra thành lời.
Thế nhưng anh không quay về.
Khoảnh khắc Tô Vận Cẩm buông thong chiếc điện thoại Trình Tranh tặng xuống dòng Châu Giang, thì cô cuối cùng cũng tỉnh ra, cô và Trình Tranh đã chia phôi thật rồi, anh đã hoàn toàn từ bỏ cô, sẽ không bao giờ liên lạc với cô nữa. không phải cô chưa từng nghĩ rằng, hai người tiếp tục ở bên nhau sớm muộn cũng có ngày ngạt thở, thế nhưng anh đã thực sự buông bỏ, như thể cắt đi một phần máu thịt trên cơ thể cô, nỗi đau đớn ấy có lẽ chỉ xé gan cào ruột mới hình dung cho nổi.
Anh nói cô không yêu anh, tại sao anh lại cô không yêu anh kia chứ?
Tiếp sau đó là ba tháng hệt như ác môngh cô không dám quay đầu nhìn lại, cô tuyệt vọng nằm bệt trên giường bệnh, đến những suy nghĩ tồi tệ nhất cũng đã nảy đến trong đầu. Nửa đêm tỉnh lại, thế nhưng y tá trực đêm lơ đễnh, cô đành tự mình vật vã cố lấy cốc nước ở đầu giường. Lần thứ nhất không tới, lần thứ hai nghiến răng ngoai người ra thêm chút nữa. Đến lần thứ ba, vết thương bục ra, cuối cùng cô cũng với được cốc nước, dốc vào cổ họng như mưa giữa trời hạn, đến nỗi đau đớn của vết thương cũng nhất thời chẳng cảm thấy gì hết.
Khi đó, Mạc Úc Hoa đã đi Thượng Hải để làm một việc dại dột nhất trong đời cô ất; Thẩm Cư An theo Chương Việt đi Pháp; Tô Vận Cẩm không ngời rằng hậu quả lại nghiêm trọng đến thế, ngay cả với mẹ, cô cũgn không dám hé lộ chút gì. Một thân một mình chẳng ai thân thích ở trong bệnh việc, chỗ đồng nghiệp lại man