Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 04:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341407
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1407 lượt.
lên trong giấc mộng dường như vẫn vọng vang, lẩn khuất khắp gian phòng. Cô trở dậy, giở xem đồng hồ ở đầu giường, đã 5 giờ sang, thế là cô cũng không thấy buồn ngủ nữa, đi rót cho mình một cốc nước thật to, từ từ ngồi xuống trước bàn trang điểm. Một người đàn bà hai mươi bảy tuổi nên thế nào nhỉ? Hệt như một đóa hoa tường vi, một phút giây bừng nổ đến độ rực rỡ nhất, mỗi cánh hoa đều xòe bung lộng lẫy, chỉ một khắc sau đó thôi đã lụi tàn héo úa. Tô Vận Cẩm lấy tay vỗ nhè nhẹ lên má mình, hơn ba năm rồi, nói cho chính xác là bốn mươi mốt tháng, đã bao lâu rồi cô chẳng nhớ gì đến con người ấy, giọng nói ấy. Cô kéo ngăn bàn, lục ra chiếc bong tai hải lam ngọc còn lại, nắm trong lòng bàn tay, lạnh toát, nhoi nhói đau. Lời anh nói lúc đeo hoa tai lên cho cô vẫn thầm thì bên tai, thế mà, ngày rời xa lại vội vàng quá đỗi, cuối cùng cô lại làm mất chiếc bong tai kia.
Cô và Trình Tranh, đã để mất nhau rồi.
Trình Tranh, Trình Tranh… Một người đã có thời gần gũi như da thịt trên người, hóa ra cũng bặt vô âm tín giữa biển người mênh mông. Cô đã không còn nhớ lắm những chi tiết buổi tối biệt ly ấy, ký ức của con người cũng tự biết bảo vệ mình, chỉ nhớ là cô bước ra khỏi căn hộ của anh, rồi từ đó hai người chưa từng gặp lại. Một thành phố có thể rộng lớn tới mức nào, mới đủ để xóa tan hai con người? Ông trời có thể xui khiến hai kẻ có tình trùng phùng nơi chân trời góc bể, thế mà bốn năm dài đằng đẵng chẳng đưa đẩy cho hai người bọn họ hội ngộ lấy một lần, ắt hẳn là trừng phạt bọn họ yêu nhau còn chưa đủ sâu nặng.
Thực ra Tô Vận Cẩm chẳng lạ lẫm gì với Tả Ngạn. Mấy năm trở lại đay, cô dần dà đã không còn cách biệt thế gian như hồi còn ở với Trình Tranh, sau khi tan sở thảng hoặc cũng lang thang đàn đúm với mấy bạn học cũ hay bạn bè ở những trung tâm giải trí lớn của thành phố. Tả Ngạn là một tụ điểm giải trí liên hợp khá nổi bật hai năm trở lại đây, thiết kế rất lạ mắt, gía cả tầm trung đến cao, khá vừa vặn với sở thích của giới nhân viên văn phòng, quan trọng nhất là, Tả Ngạn chính là cơ nghiệp đứng tên Chương Việt.
Sau khi chia tay với Trình Tranh, Tô Vận Cẩm và Chương Việt về cơ bản không hề liên lạc gì với nhau, nhưng Thẩm Cư An vẫn là bạn của cô. Tô Vận Cẩm rất rõ ràng, một người như Thẩm Cư An, để yêu thì rất dễ bị tổn thương, nhưng duy trì khoảng cách thích hợp để bạn bè qua lại với nhau, anh sẽ lại là một tri kỷ không thể hoàn hảo hơn. Bâý lâu nay, Thẩm Cư An trước sau chưa từng nhắc tới câu nào dính dáng đến việc chia tay của Trình Tranh trước mặt cô, Tô Vận Cẩm cũng rất ít khi hỏi về việc hợp tan giữa anh với Chương Việt.
Ăn uống xong, cả đám người gào thét trong phòng karaoke. Tô Vận Cẩm tuy vẫn chủ trương sau giờ làm việc có thể tùy tiện thoải mái một chút, thế nhưng trước mặt cấp dưới, suy cho cùng vẫn không tiện phấn khich quên mình, vậy nên hầu hết thời gian cô đều đóng vai khan giả. Thế nhưng Lục Lộ đâu có bỏ qua, nằng nặc lôi cô lên PUB ở tầng 5, nói là phải cùng với cô High một phen. Cô nhóc vừa mới uống mất ly rượu, mặt mũi đã đỏ phừng phừng, đôi mắt lại sang rực rỡ hơn bất cứ lúc nào trong công sở, như radar quét giữa đám nam nữ dập dìu đông đúc kiếm tìm bóng dáng mấy chàng đẹp trai, còn hí hửng lay lay Tô Vận Cẩm. “ Chị Tô, mau nhìn kìa, đằng kia có thứ tuyệt hảo!”. Tô Vận Cẩm nhìn về phía cô chỉ, nhảy nhót hỗn loạn, làm sao phân biệt nổi “tuyệt hảo” hay là “bỏ đi”, bèn buông lời không mấy hứng thú: “Không phải lại là cái kiểu “F4” của em đấy chứ ?”.
Lúc Lục Lộ định quay ra nhìn lại thì đã không thấy người đâu nữa, ảo não nói: “Bảnh chọe thật mà, đã đẹp mà lại có khí chất, sao lại chẳng thấy đâu nữa nhỉ?”. Tô Vận Cẩm cuời thầm trong bụng, cách một khoảng xa như thế, thế mà cô nhóc còn phát hiện ra được người kia rất có “khí chất”.
Lục Lộ phát hiện thấy hứng thú của Tô Vận Cẩm đã xẹp đi, liền nói giọng không phục: “ Chị Tô, chị mới hai mươi bảy tuổi, thế mà đã không còn cảm hứng gì với mấy chàng đẹp trai nữa, thế này là rất đáng sợ, phụ nữ không thể có ái tình thấm ướt được, chị xem chị kìa, quầng mắt thâm đen, chắc chắn là âm dương mất cân bằng”.
“Nói năng lảm nhảm, đêm qua chị ngủ không ngon thôi”, Tô Vận Cẩm cười cười mắng.
Lục Lộ cười hì hì bảo: “ Ngủ không ngon, có phải là nhớ đến người náo đấy không?”. Lời ra khỏi miệng, cô bỗng tinh mắt phát hiện ra vẻ mặt của Tô Vận Cẩm đờ ra trong một thoáng. Cô cũng chỉ vô tình buột miệng, vì Tô Vận Cẩm vẫn luôn thân mật với cô nên cô mới dám không kiêng nể gì như thế, lúc này mới nhớ ra là sếp của mình không ưa bàn luận chuyện riêng tư với người khác, cô bất giác hối hận đã lỡ lời, liền lén lút le le lưỡi, tiu nghỉu định chuyển đề tài.
Điều khiến cô càng bất ngờ hơn là Tô Vận Cẩm im lặng một hồi, cuối cùng lại gật gật đầu.
Lục Lộ sững sờ một lát, ngay lập tức cảm giác được mình có thể moi ra được tin sốt dẻo giật gân gì đây, vội vàng bám chặt lấy tay áo Tô Vận Cẩm, hỏi dồn như đang coi bói: “ Chị Tô, chị đang nhớ đến ai, kể em nghe với”.
“Người yêu ngày trước”, Tô Vận Cẩm điềm đạm nói.
Lục Lộ càng thêm hứng khởi, “Hó