Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341950
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1950 lượt.
i!" Lôi Dĩnh nhìn thấy hai người họ dừng đũa liền thúc giục, bọn họ cứ nhìn nàng như vậy, nàng cảm thấy rất mất tự nhiên
"A.....ăn, chúng ta ăn" Liễu Tình cười nói, cứ theo đà này, xem ra chẳng bao lâu, nàng sẽ có thể ôm thêm đứa cháu nữa!
Cơm nước vừa xong, Lôi Dĩnh dọn dẹp bàn ăn, mà Liễu Tình cũng bắt Cung Thần Hạo đi giúp đỡ nàng, nói là xúc tiến tìm cảm giữa 2 người, cho nên hiện tại hắn cũng đang đứng ở cửa phòng bếp
"Có muốn giúp đỡ ko?"
"Ách.......vậy cũng được, giúp em nhúng mấy thứ này xuống nước" Lôi Dĩnh chỉ vào đóng bát đĩa được rửa qua 1 lần ở trên bàn nóinói
Cung Thần Hạo nhận nhiệm vụ , bắt đầu rửa chén, hắn từ trước cho đến bây giờ chưa từng làm qua cái chuyện này, đây cũng là lần đầu tiên, âu cũng là một trải nghiệm ko tồi
Đợi cho bọn họ đi ra, Liễu Tình và Cung Tề Hân cũng đứng dậy nói muốn về nhà, bởi vì thời gian qua cũng rất chậm, ông ở nhà 1 mình sẽ rất cô đơn, cho nên bọn họ cũng ko có giữ hai người lại
Lôi Tử Huyên ngượng ngùng gãi đầu “Hình như đây là lần đầu tiên Tiểu Huyên Huyên gặp Đồng thúc a!” Trong đầu nhỏ của nó hình như ko có ấn tượng nào về hắn
“Khi đó tiểu công chúa còn quá nhỏ, cho nên ko nhớ rõ , vì thế lần này tiểu công chúa phải nhớ kĩ nha!” Thủy Diệc Đồng cười nói
“Dạ! Tiểu Huyên Huyên sẽ nhớ kỹ!” Vừa nó, nó chu cái miệng nhỏ nhắn của mình ra hôn lên mặt Thủy Diệc Đồng 1 cái “Hì hì…..nếu hôn rồi Tiểu Huyên Huyên sẽ ko quên mất”
“A…..vậy chú cũng sẽ hôn Tiểu Huyên Huyên ” Thủy Diệc Đồng vừa nói, cũng “chụt” 1 cái, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn của nó
Lôi Tử Huyên để cho hắn hôn xong, cũng chuyển động thân thể nhỏ bé của mình hướng về Ngũ Dương nói “Dương thúc, chú ngây ngốc nha…. Cái này là Tiểu Huyên Huyên học trên TV , chú cái này cũng ko biết , ngây ngốc………” Nói xong nó hương về phía hắn làm cái mặt quỷ
“Cho nên, em mới nói anh chờ em ba tháng cũng là vì chuyện này?” Minh Thiên Mạch nói
“Ừ” Lôi Dĩnh gật đầu
“Bây giờ em và hắn ở cùng nhau?” Trước giờ vẫn chưa mở miệng, Thủy Diệc Đồng hỏi
“Đúng” Lôi Dĩnh lên tiếng trả lời
“Nếu muốn ly hôn, tại sao hai người còn phải ở chung 1 chỗ?” Thủy Diệc Đồng có chút ko hiểu được
Minh Thiên Mạch cũng nhìn chăm chú vào nàng, hắn rất muốn biết, tại sao bọn họ còn muốn ở chung với nhau
“Bởi vì hắn đã đưa ra điều kiện, hắn nói, cho hắn 3 tháng, nếu như sau 3 tháng em còn muốn ly hôn thì hắn sẽ để em rời đi cùng Tiểu Huyên Huyên, cho nên em mới đáp ứng hắn” Nàng ko giấu giếm đem chuyện này nói cho bọn họ, bởi vì nếu ko nói rõ bọn họ sẽ hỏi cả đống lớn vấn đề
“Em có thể mời luật sư a! Tại sao lại đáp ứng hắn cái điều kiện này?” Ngũ Dương thật ko biết nàng có phải bị đần hay ko
“Em cũng nghĩ vậy! nhưng em đã gạt bỏ suy nghĩ này , dựa vào quyền lực, tiền bạc nếu ly hôn hắn nhất định sẽ cùng em tranh đoạt quyền nuôi nấng Tiểu Huyên Huyên, em ko thể thua, em ko thể rời khỏi Tiểu Huyên Huyên” Đây chính là điều nàng lo lắng nhất, nàng ko thể mạo hiểm như vậy, được như bây giờ là tốt rồi, trải qua chuyện ngày hôm qua, nàng càng xác định mình muốn ly hôn
“Vậy nếu như đã đến hạn, em có thể ung dung rời bỏ hắn ko?” Minh Thiên Mạch nhìn nàng , hỏi ra cái vấn đề hắn muốn biết nhất
Lôi Dĩnh giương mắt nhìn thẳng hắn, trong ánh mắt hắn toát ra tia bi thương, khiến cảm giác áy náy trong lòng nàng càng thêm sâu sắc “Tin tưởng em, em có thể làm được, sau khi tự do, em sẽ cùng anh kết hôn” Nàng chỉ có thể hứa hẹn như vậy
“Anh sẽ chờ em” Vậy hắn sẽ ở lại cùng nàng
“Tiểu Dĩnh, quyết định là ở nơi em,chỉ có em mới hiểu được trong lòng em ai là người quan trọng nhất, ai mới là người nên yêu” Thủy Diệc Đồng dịu dàng nói, hắn ko thể can thiệp vào sự lựa chọn của nàng, suy nghĩ của nàng, chỉ hi vọng lần này nàng có thể hiểu được những hi sinh mà Thiên Mạch giành cho nàng
Lôi Dĩnh hiểu rất rõ ý tứ của Đồng, nàng sẽ làm theo những gì mình đã xác định, ko để cho nó vì hắn mà lung lay “Em biết” Lôi Dĩnh quay đầu về Thủy Diệc Đồng cười cười
“Được rồi, cái đề tài này đã đến lúc phải kết thúc, bây giờ chúng ta cũng nên động thân đi ăn cơm trưa rồi?” Ngũ Dương đứng dậy phủi tay nói
“Mẹ, Tiểu Huyên Huyên đã đói bụng muốn ăn cơm” Lôi Tử Huyên nghe nói đến cơm trưa, lập tức chu cái miệng nhỏ nhắn nói
“Được, bây giờ chúng ta sẽ mang tiểu công chúa đi ăn cơm” Ngũ Dương tiếp lời nó, nói xong đã đem nó từ trên đùi Lôi Dĩnh bế lên
“Đi thôi! Anh cùng Dương ngồi 1 xe, em và Thiên Mạch ngồi 1 xe” Thủy Diệc Đồng đưa tay đem chìa khóa xe bỏ vào tay Minh Thiên Mạch
Ngồi ở trong xe, tầm mắt Lôi Dĩnh vẫn chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ, Tiểu Huyên Huyên đã ngồi cùng DƯơng trong chiếc xe kia, cho nên hiện tại, trong xe này chỉ còn nàng và Thiên Mạch, ko chút có chút bị sượng
“Thiên Mạch!” Trầm tĩnh vài phút, Lôi Dĩnh ko nhịn được quay đầu lại nhìn hắn
“Sao vậy?” Minh Thiên Mạch vừa lái xe, vừa hỏi, tầm mắt hạ xuống khuôn mặt nàng rồi lại nhìn về phía trước
“Ko có chuyện gì” Lời muốn hỏi đã bị nàng nuốt trở về, Lôi Dĩnh chỉ có