Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341952
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1952 lượt.
Tống Trân vỗ nhè nhẹ bờ vai vì khóc mà run run của nnag2
Úc Tiểu Nhi gật đầu, hi vọng mọi chuyện sẽ như lời bác gái nói, nhưng có 1 số việc, ko phải cứ chờ đợi là có thể được như ý nguyện
Lúc này Minh Thiên Mạch đã mang theo một cái va ly bước từ cầu thang xuống . Tống Trân giương mắt nhìn hắn hỏi
"Con muốn đi đâu?Xuất ngoại sao?"
Ông già kia đâu có nói là công ty sắp xếp cho Thiên Mạch xuất ngoại chứ?
"Con muốn đi ra nước ngoài 1 chuyến" Minh Thiên Mạch ko giải thích nhiều
"Đi tìm người đàn bà kia!" Tống Trân nhìn hắn nói, ko có nghi vấn , chỉ có khẳng định, chuyện này nàng cũng ko khó nghĩ
Minh Thiên Mạch nhìn đồng hồ nơi cổ tay, đã đến giờ rồi, khoảng cách từ nơi này đến phi trường cũng mất khoảng nửa tiếng đồng hồ đi dường, cho nên đi lúc này là vừa , hắn giương mắt nhìn mẹ nói "Mẹ nếu đã biết vậy thì con cũng ko cần phải nói nhiều"
"Ko được đi!" Tống Trân nói
"Con đã đặt trước vé máy bay rồi, con sẽ nhanh chóng trở về" Vừa nói hắn vừa hướng Tống Trân hơi khom lưng, rồi nhất va ly đi cề phía cửa
"Ta ko cho phép ngươi đi, ngươi có nghe hay ko?" Tống Trân tức giận kêu lên, dùng sức cầm lấy ly cà phê trên bàn trà đập xuống mặt đất, chi nghe thấy một tiếng "xoảng" vang lên, ly cà phê kia đã lẫy lừng hi sinh
Minh Thiên Mạch ko có vì thế mà dùng bước , hắn lựa chọn ko quay đầu nhìn mẹ , mở cửa , hắn ko quay đầu lại bỏ đi
Tống Trân tức giận đến ngã ngồi trên ghế salon , thân thể khẽ rung động , có thể thấy rằng nàng bị chọc tức cũng ko nhẹ, con trai của nàng sau lại trở thành cái dạng này? Một đứa luôn ôn hòa, lễ phép như nó, làm sao lại trở thành cái dạng này?
"Bác gái , bác gái, dì dừng giận, uống miếng nước" Úc Tiểu Nhi lo lắng đỡ nàng lên
Tống Trân uống nước nàng đưa tâm tình cũng dần hồi phục, nhìn đôi mắt sưng , nơi khóe mắt còn vươn lệ của Tiểu Nhi, tại sao con trai của nàng lại ko thấy được "Dì ko sao , chẳng qua dì chỉ bị thằng nhóc kia làm cho tức , còn nữa! Con ko nên bởi vì những lời Thiên Mạch nói hôm nay mà buông tay nha"
"Bác gái, con sẽ ko buông tay" Úc Tiểu Nhi kiên định nói, nàng làm sao có thể buông tha cho hắn!
"Vậy thì tốt, vậy thì tốt rồi" Tống Trân thở phào nhẹ nhõm, tiện thể ngã người vào ghế salon, vốn tưởng rằng người đàn bà kia bỏ đi, thì Thiên Mạch cũng sẽ mất hết hi vọng, cho nên nàng mới vội vã bắt hắn và Tiểu Nhi đính hôn , nhưng mà bây giờ thì.... .......ai.... ........
——— —————— —————— —————— —————— ——————
T thị, tập đoàn Tiêu thị, văn phòng tổng giám đốc
Cung Thần Hạo vẻ mặt tràn đầy ý cười ngồi đối diện Tiêu Ngực Phi, công việc điên cuồng đúng là công việc điên cuồng , trên bàn làm việc đặt đầy những văn kiện hỗn độn, Ngự Phi tay nhanh như bay gõ điên cuồng lên bàn phím, lâu lâu lại lẩm nhẩm văn kiện đặt bên người
"Ngươi thật rảnh a?" Tiêu Ngự Phi ko ngẩng đầu, đối với sự đến chơi bất ngờ của Hạo lần này hắn có chút ngoài ý muốn, ngày hôm qua ăn xong cơm trưa, ánh mắt sâu sắc của Hạo đã khiến cho hắn đoán được vài phần
"Ngươi thật bận rộn nha" Cung Thần Hạo cười nói
"Thì sao?"
"Thì người bận rộn có thể ngừng tay một chút được ko, cùng ta nói chuyện một chút đi?" Cung Thần Hạo nhanh tay đóng cái laptop lại
Lẩm nhẩm văn kiện, Tiêu Ngự Phi hơi nhíu mày, nhưng cũng ko cảm thấy bất mãn, nhận lệnh khép đống giấy tờ trong tay, giương mắt nhìn về phía hắn
"Ngươi muốn nói chuyện gì?"
"Ngươi đoán xem?" Cung Thần hạo hỏi ngược lại
Tiêu Ngự Phi lắc lắc đầu, cầm lấy điện thoại ấn nút "Thư kí Trần, giúp tôi pha hai ly cà phê"
5 phút sau, thư kí Trần đã gõ cửa, bưng theo hai ly cà phê nóng hổi đi đến "Tổng giám đốc, cà phê ngài gọi"
"Đặt ở trên bàn trà đi" Tiêu Ngự Phi nói
Đặt xong cà phê lên bàn , thư ký Trần đứng thẳng người hướng về Tiêu Ngự Phi nói "Tổng giám đốc, ko có việc gì nữa, tôi xin đi ra ngoài"
"Ừ, thuận tiện đóng cửa lại"
"Vâng" Lên tiếng rời khỏi phòng, nàng tiện tay đem cửa đóng lại
"Ngồi đi!" Tiêu Ngư Phi ngồi xuống sô pha nói
"Ngươi có nên nói với ta một tiếng "xin lỗi" ko đây? " Vô cùng tự nhiên ngồi xuống, giọng điệu nhẹ nhàng, Cung THần Hạo nâng tách cà phê thổi 1 hơi , rồi nhấp 1 ngụm nhỏ, hương vị cũng ko tệ lắm
"Ta có làm ra chuyện "có lỗi" với ngươi sao?" Tiêu Ngự Phi biết rõ còn cố hỏi
Cung THần Hạo tự nhiên buông tách cà phê xuống, tựa vào sô pha, đầu quay về phía hắn, nhìn hắn cười "Ngươi bắt cóc bà xã của ta, hơn nữa còn để cho nàng bỏ đi ròng rã 3 năm trời, ngươi cảm thấy chuyện này chưa đủ "làm ta thất vọng " sao? " Cung Thần Hạo cố ý gằn giọng 4 chữ "làm ta thất vọng"
"Thì ra là chuyện này!" Tiêu Ngự Phi hiểu rõ chuyện vỗ đầu 1 cái, tiện thể còn nói thêm "Ta vẫn cảm thấy việc ta làm là đúng, có câu "càng xa càng nhớ" nếu như lâu lâu có thể tách nhau ra 1 chút, thì càng có thể phát triển tình cảm của các ngươi chứ sao, ta là điều này chẳng qua là vì muốn tốt cho ngươi"
Càng xa càng nhớ? Cung Thần Hạo suýt chút nữa là phun luôn cà phê trong miệng , hắn giương mắt trầm giọng nói " lâu lâu tách ra? Ngươi cảm thấy thời gian ba năm còn quá ngắn , muốn