Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341940

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1940 lượt.

ì vội vàng ra cửa, nên cũng ko có ăn , mà bây giờ đã là buổi trưa rồi, có thể tưởng tượng được, nàng đói đến mức nào, cho nên nàng đã quyết định, hiện tại ăn cơm so sánh với cái gì cũng là quan trọng nhất






Hôm nay vận may của nàng không phải là “không tốt” mà là “vô cùng rất không tốt”
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trởi sáng sủa đột nhiên trở nên âm u , nhìn qua cái người quấy rầy đại sự ăn cơm của mình, Lôi Dĩnh lại một lần nữa tự nhủ về cái “vận may” của nàng
Đúng là oan gia ngỏ hẹp nha! Đơn giản chỉ muốn ăn một bữa cơm, lại có thể đụng phải nàng, Lôi Dĩnh hôm nay quả thật là xui xẻo đến nhà, nàng đối mặt với người phụ nữ trước mắt này một chút hảo cảm cũng ko có
“A! Đây không phải là Cung thiếu phu nhân của chúng ta sao! Thật là đúng dịp nha, không ngờ lại gặp nhau ở nơi này!” Âu Mị Nhi vẻ mặt kinh ngạc nói, nhưng trong giọng nói toát ra vẻ khinh thường, người bình thường cũng nghe thấy
“Thế giới thật là quá nhỏ, dù sao T thị trên bản đồ cũng chỉ là một chấm bé xíu, một cái nơi nhỏ bé như vầy, đi đâu cũng chạm mặt “người quen” ” Lôi Dĩnh thấp giọng than, nhìn sơ qua như nàng tự nói, nhưng từng câu từng chữ lại hoàn toàn truyền vào trong tai Âu Mị Nhi
Âu Mị Nhi tức giận đến mức giận chân, tầm mắt bốn phía khiến nàng rất khó chịu, nàng buông ra một câu “Chuyện ngày hôm nay, tôi sẽ ko dễ dàng bỏ qua, cô đừng vội mừng, còn nữa, tên tôi là Âu Mị Nhi” Lôi Dĩnh cứ luôn miệng gọi nàng là “người thứ ba” này, “người thứ ba” nọ, khiến nàng rất mất thể diện
“Cô tên gì không liên quan đến tôi, nếu như hôm này cô không đến tìm tôi gây rối, thì tôi cũng chẳng cần gì phải gọi như thế!” Bản thân đuối lý, còn quy trách nhiệm cho nàng, Âu Mị Nhi tưởng nàng là người dễ bị bắt nạt sao? Đứng dậy, nàng không thèm để ý đến người kia, thẳng chân đi về phía quầy phục vụ, thanh toán tiền, rời khỏi nhà hàng . Cái nơi này một phút nàng cũng ko muốn ở lại, cái loại cảm giác bị mọi người như tên hề thật không tốt
Khuôn mặt Âu Mị Nhi vì tức giận mà trở nên vặn vẹo, khuôn mặt vốn yêu mị, mà hiện tại nhìn vào lại vô cùng xấu xí, ghen ghét luôn làm cho phụ nữ trở nên rất đáng sợ , trở thành một người khác, mà người phụ nữ này, giờ phút này lại đang bị ghen ghét lấp đầy tâm hồn, nàng nhìn chằm chằm bóng lưng Lôi Dĩnh, cầu khấn trong một giây kế tiếp Lôi Dĩnh sẽ bị xe tông
Nhìn bóng lưng nàng đi xa, Âu Mị Nhi thấp giọng nói “Tôi muốn cô vì chuyện nhục nhã hôm nay của tôi phải trả giá đắt, cô cứ chờ xem!”
Đây là lần thứ mấy Cung Thần Hạo đặt ốngng nghe xuống , hắn cũng ko nhớ được
Lôi Dĩnh rốt cuộc đã chạy đi đâu! Gọi điện thoại về nhà, nhưng ko ai nhận, điện thoại di động cũng không tiếp, rốt cuộc là nàng đã xảy ra chuyện gì?
Chẳng lẽ nàng lại ở cùng hắn? Nghĩ đến đây, Cung Thần Hạo liền nhớ đến cái đêm hôm đó, nàng và hắn ôm nhau, chuyện này khiến hắn rất phiền lòng
Điện thoại công ty vang lên, hắn lập tức nhận điện thoại
“Tổng giám đốc,tiếp tân lầu một thông báo, có một vị tiểu thư tên “Ngụy Giai Lâm” muốn gặp ngài!”
“Ko gặp” Cung Thần Hạo ko chút suy nghĩ nói
“Vị tiểu thư kia nói, nếu như ngài không gặp cô ấy, ngài sẽ hối hận”
“Tôi biết rồi!” Ánh mắt của hắn chuyển lạnh, đặt điện thoại xuống
Nàng tới công ty hắn làm gì? Không phải hắn đã tinh tường cùng nàng nói rõ chia tay rồi sao? Hối hận? Vậy sao? Hắn cũng muốn xem qua một chút cái chuyện có thể làm hắn hối hận
Lát sau, Lâm thư kí dẫn Ngụy Giai Lâm vào phòng làm việc của tổng giám đốc, cung kính khom lưng cúi chào Cung Thần Hạo rồi lui ra ngoài, thuận tay đóng cửa lại
“Hạo, em rất nhớ anh nha! Không cho em một cái ôm nhiệt tình sao?” Ngụy Giai Lâm nở nụ cười kiều mị, mang theo một chút thẹn thùng của thiếu nữ, nàng muốn ôm hắn, nhưng hắn lại lập tức tránh ra
“Tìm tôi có chuyện gì?” Cung Thần Hạo nhìn nàng hỏi
“Hạo, em mang thai” Ngụy Giai Lâm mặt thẹn thùng cúi đầu nói, đây là cái kế hoạch lao tâm khổ tứ mấy ngày của nàng, chỉ cần có thai, thì hắn sẽ vì nàng ly hôn
“Cô xác định nó là con tôi sao?” Cung Thần Hạo mắt lạnh nói, người phụ nữ này chạy tới đây là vì muốn nói ra cái chuyện buồn cười này? Mang thai? Làm sao có thể
“Hạo, chẳng lẽ anh không tin em? Đây là đơn khám bệnh của bệnh viện, phía trên có viết rõ, em đã mang thai 2 tháng” Nàng là có chuẩn bị mới đến mà nàng có được tờ đơn khám bệnh này cũng là do một người bạn học làm giúp
“Ko thể nào!” Cung Thần Hạo lạnh lùng vứt tờ đơn xuống bàn
“Hạo, em mang thai thật, anh chính là ba của đứa bé, hai tháng trước, anh và em đã cùng nhau ở đây” Ngụy Giai Lâm bụng đầy tủi thân nói
Cung Thần Hạo sắc mặt ngày càng lạnh “Đứa bé này không thể nào là của tôi, cuộc sống riêng của cô như thế nào, tôi biết rất rõ! Mang thai? Tôi thật hoài nghi chuyện cô mang thai có thật hay ko” Nàng cho rằng dùng cái cớ mang thai có thể khiến hắn ly hôn với Lôi Dĩnh sao?
Ngụy Giai Lâm sững sờ một chút, nhưng rất nhanh đã hồi phục tâm tình, lệ liền chảy thành sông “Hạo, tại sao anh lại tin em? Em yêu anh mà”
“Thu hồi