Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341934
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1934 lượt.
ẳn là có lý do của nàng
“Con gái, ngày hôm qua nó đã được mẹ chồng đưa về nhà ông ở vài ngày, đợi mấy ngày sau, em sẽ cho chị gặp nó” Lôi Dĩnh cười nói
“Chị biết mà! Ko thấy em mang nó theo, nó giống em hay ba nó?” Cao Di Tĩnh cười cười
“Giống em, bạn bè đều nói nó là phiên bản nhỏ của em” Nhớ tới tiểu Huyên Huyên đáng yêu nhỏ nhắn, nụ cười trên gương mặt Lôi Dĩnh càng sâu
“A……….học tỷ, ngày mai em muốn đi dạo phố, chị có muốn đi cùng không?” Lôi Dĩnh hỏi
“Được! được! Cũng lâu rồi chị chưa mua quần áo” Cao Di Tĩnh ko chút suy nghĩ đã đáp ứng
“Ngày mai em sẽ đến tìm chị” Lôi Dĩnh nói
Cùng Cao Di Tĩnh hàn huyên gần hai tiếng, Lôi Dĩnh mới giựt mình nhìn đồng hồ đã thấy kim ngắn chỉ số 6, sau khi hẹn thời gian với học tỷ, nàng liền bước vào thang máy
Đứng ngoài cửa , nàng có chút chần chờ đè chuông cửa, không biết hắn đã trở về hay chưa, nếu vẫn chưa trở về thì có nghĩa là nàng vẫn phải tiếp tục đợi
Cửa “rắc rắc” một tiếng , mở ra, Lôi Dĩnh sững người một chút, nói “Anh trở về!”
Lời của nàng vừa nói xong, hắn đã ôm lấy nàng “Em đi đâu? Có biết rằng anh rất lo cho em hay không?” Gọi vô số cuộc điện thoại, nhưng lại ko có người nào bắt máy, ko có cuộc gọi nào được tiếp nhận, hắn lo lắng cả ngày trời, rốt cuộc cũng nhìn thấy nàng bình yên vô sự xuất hiện trước mặt , hắn một lòng bất an, về đến nhà, thì mới phát hiện điện thoại nàng ko mang ,thẻ khóa vẫn đặt ở đầu giường , cho nên hắn chỉ có thể ngồi ở trong nhà , chờ nàng trở về
Lôi Dĩnh mở to hai mắt nhất thời không biết nên phản ứng như thế nào, nàng bị hắn ôm chặt đến mức không thở nổi, lấy lại tinh thần, nàng nói “Này………….Hạo, anh buông tay ra, em ko thở nổi!”
Cung Thần Hạo nghe nàng nói, liền lập tức buông nàng ra, tay đặt trên bả vai nàng, lo lắng hỏi “Ko sao chứ? Đều tại anh dùng sức quá, anh xin lỗi” Hắn sợ nàng bỏ đi, sợ nàng nép mình trong bờ ngực của kẻ khác
Lôi Dĩnh nhìn hắn lắc đầu một cái, hắn càng lúc càng kì lạ, nàng mở miệng nói “Em……….chúng ta vào nhà trước đi”
“Lần sau đi ra ngoài nhất định phải mang đầy đủ đồ đạc , còn nữa nếu như có quên, thì gọi điện thoại cho anh” Cung Thần Hạo dịu dàng nói, đối mặt với nàng, hắn có tức giận cũng ko giận nổi (Rin: chậc….. thế đấy, tình yêu là liều thuốc lú, khiến kẻ thông minh nhất cũng trở nên ngu đần, khiến bạo vương cũng trở thành……… hiền vương a )
“A, em biết rồi” Lôi Dĩnh gật đầu một cái, tỏ vẻ hiểu
“Hôm nay em đi đâu?” Cung Thần Hạo hỏi
“Vốn là cùng tiểu Nhân hẹn đi dạo phố, nhưng trên đường xảy ra một chút sự cố, cho nên em đổi thời gian thành ngày mai” Lôi Dĩnh đơn giãn nói, cũng không đem chuyện buổi trưa gặp gỡ Âu Mị Nhi nói cho hắn nghe
“Ừ” Cung Thần Hạo nghe xong, gương mặt hiện lên nụ cười nhẹ nhõm mà ngay cả chính hắn cũng không biết, sau đó xoay người đi về thư phòng
Khi hắn tiến vào thư phòng, Lôi Dĩnh cũng bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại, thay quần áo, nàng phải bắt đầu chuẩn bị bữa ăn tối
Hôm sau
Lôi Dĩnh cảm thấy thật mệt
Đã lâu nàng ko đi dạo phố, hôm nay nàng đi thật lâu, mua thật nhiều đồ, có điều phần lớn đều là đồ giành cho tiểu Huyên Huyên và Cung Thần Hạo, đồ thuộc về nàng chỉ một phần nhỏ
Nàng ko biết mình đã mua cho hắn rất nhiều thứ, chẳng qua nhìn vào vừa ý, liền mua
“Tiểu Nhân, học tỷ, chúng ta nghỉ một lát! Mệt quá rồi!” Đi ko nổi nữa, mệt quá a! Chân của nàng tựa hồ như ko còn thuộc về nàng, Lôi Dĩnh vô lực ngồi xuống hàng ghế ở cửa hàng bách hóa
“Ngươi thật đúng là vô dụng, mới dạo phố có chút xíu, mà đã ko chịu được!” Tô Khải Nhân đi đến trước mặt nàng quở trách
“Tiểu thư, cái gì gọi là “dạo phố chút xíu” ? Rõ ràng là đã đi được 4 tiếng, giờ đã là xế chiều” Làm ơn đi! Sớm biết trước , nàng đã không đáp ứng cùng Khải Nhân dạo phố, Lôi Dĩnh hiện tại thật hối hận
“Khải Nhân, chúng ta nghỉ ngơi đi, chị cũng mệt” Cao Di Tĩnh nói nói, nàng đi dạo phố cũng coi là lợi hại, ko ngờ tới hôm nay lại gặp phải người lợi hại hơn
“May là còn học tỷ tốt” Lôi Dĩnh gật đầu cảm kích Cao Di Tĩnh một cái, sau đó tựa người vào ghế ngỉ ngơi
“Chị ấy tốt, vậy thì ta ko tôt sao?” Tô Khải Nhân giận dỗi nói với Lôi Dĩnh
“Tốt, ta nào dám nói ngài ko tốt, mau, ngồi xuống nghỉ ngơi đi!” Lôi Dĩnh lấy tay vỗ vỗ vào cái ghế trống bên cạnh, muốn Khải Nhân ngồi xuống, vẻ mặt lấy lòng
“Coi như ngươi thức thời, nghỉ ngơi 10 phút, chúng ta đi dạo hết khu cửa hàng trước mặt, rồi mới được về nhà” Tô Khải Nhân ngồi xuống nói
“Tiểu Nhân, sao ngươi lại xung như vậy a? Ta thật không thể không bội phục!” Lôi Dĩnh nói
“Cái này đương nhiên là luyện mà thành, bình thình rảnh rỗi, ta rất thích dạo phố” Tô Khải Nhân cười trả lời
“Khải Nhân, chúng ta có cùng sở thích, lần sau đi dạo , có thể gọi điện cho chị, chúng ta cùng nhau đi” Cao Di Tĩnh bình thường ko đi dạo 1 mình, trước đây thường tìm bạn bè cùng nhau đi, nhưng bạn nàng lại ko thể đi dạo phố thời gian dài, nên sau này chỉ còn một mình nàng (Rin: mấy ss này trâu quá, để ta đi bộ 4 tiếng đồng hồ, ta thà đập đầu vào …. tàu hủ chết a)
“Hi………….được!” Tô Khải Nhân vui