Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.
cân xứng, nhưng lại thập phần gợi cảm chọc người, ngay cả tư thế ngủ ko phòng bị kia cũng trở nên cực hạn quyến rũ
Hắn theo bản năng vươn tay, xoa nhẹ cặp dùi đẹp, thong thả thăm dò…..
Dường như cảm thấy bị quấy nhiễu, Lôi Dĩnh cong cong mày, thay đổi tư thế đem thân mình nằm ngửa
Tư thế nằm này của nàng so với trước càng ko lịch sự, nhưng ko ảnh hưởng chút nào đến hứng thú hiện tại của hắn, càng làm cho hắn có thể “giở trò”
Hắn khẽ vuốt ve cặp má hồng hồng tròn tròn, lúc này hắn tựa như sói đói, ám ảnh hôn lên cặp môi ướt át mê người, hắn rất thích đôi môi khêu gợi đáng yêu của nàng, cúi đầu lướt qua môi…….hắn cảm thấy thật ngọt ngào
Hắn ở trên môi nàng dây dưa hồi lâu, mới lưu luyến ko rời cảm giác ngọt ngào kia, ngón tay tiếp tục chạy đến cổ áo ngủ của nàng, lúc này hắn mới phát hiện , cái áo đang mặc trên người nàng, cư nhiên là sơ mi của hắn!
Thì ra, cô nhóc này cũng giống hắn, cũng muốn hắn, nếu ko nàng làm sao lại mặc áo sơ mi của hắn làm áo ngủ? hơn nữa bộ dạng ngủ lại còn mê người đến thế, quả thực khiến cho người muốn phạm tội
“Đây chính là em dụ dỗ anh a!” Cung Thần hạo nhẹ giọng nói, thuần thục cởi bỏ áo sơ mi, cởi bỏ nút
Lôi Dĩnh chưa ngủ say lại bị người quấy rối, nàng liền mở 2 mắt còn đang mơ màng ra, đập vào trong mắt là 1 hình ảnh mơ hồ :”A…a…..” ko ngờ có người lại nằm đè lên người nàng
Cung Thần hạo ngầng đầu nhìn nàng chầm chầm, trong con ngươi đen láy thâm thúy trào dâng ánh lửa mãnh liệt, nút áo sơ mi đã mở ra được 1 nửa
Taybịt miệng nàng “Suỵt, là anh” giờ phút này, dục vọng của hắn đang tăng vọt, hắn ko muốn âm thanh chói tai phá hư bầu ko khí
Nghe được tiếng nói quen thuộc, Lôi Dĩnh mới cảm thấy an tâm, nàng liền nhớ lại, ko phải hắn nói thứ tư mới trở về sao? “Anh sao lại trở về nhà?”
“Em ko hy vọng anh về nhà sao?” Nghe được câu hỏi của nàng, hắn có chút tức giận
“Ách……ko có, anh lần trước nói thứ tư mới trở về nhà, em ko ngở anh lại trở về sớm” Lôi Dĩnh có chút bối rối giải thích, nàng ko muốn làm cho hắn hiểu nhầm ý tứ trong lời nói của nàng
Đột nhiên, ngực cảm thấy một trận mát mát, khiến nàng chú ý, nàng chậm rãi cúi đầu nhìn lên, trời ạ, hắn cởi nút áo của nàng khi nào vậy?…..nàng vội vàng ngồi dậy, đem nút áo vội vã cài lại
Cung Thần Hạo cũng phải ngồi dậy, vội mở đèn ra, căn phòng nhất thời phát sáng, hiện tại đã gần 3 giờ “Làm việc xong, anh liền trở về”
“A! Vậy anh có đói bụng ko, em đi nấu cho anh chút mỳ” Lôi DĨnh nói, vừa đáp máy bay, chắc là hắn đã đói bụng rồi
“Trên máy bay có cung cấp thức ăn, nhưng mà, hiện tại anh thật sự đói bụng, nhưng mà…………….” Hắn nhìn nàng trong mắt tràn đầy hoa lửa dục vọng
Lôi Dĩnh có cảm giác như mình là con cừu non đang chờ bị sói ăn thịt, một tiếng sấm cùng với một đạo ánh chớp chói mắt tình cờ bổ xuống, Lôi Dĩnh căn thẳng lủi vào lòng Cung Thần Hạo
Cung Thần Hạo tiện tay tắt đi đèn, lưu manh cười nói “Đây chính là tự em dâng mình tới cửa nha!” Giây tiếp theo, đã thấy môi hắn lần nữa in lên môi nàng, nàng có biết hắn đã “nhịn” nhiều ngày rồi ko? Hắn hiện tại muốn thu lại cả vốn lẫn lời
“Tiểu DĨnh, ngươi hôm qua đi trộm hả?” Tiểu Mễ nhìn Lôi Dĩnh trêu chọc nói
“Đúng vậy a! có trộm được quốc bảo ko? (*đồ quý)” Cao Tuyết xoay xoay ghế dựa, đồng thanh phụ hoa
Nàng hiện tại ko còn sinh lực đi để ý lời nói của các nàng nữa, nàng hiện tại chỉ muốn 1 thứ, chính là….muốn ngủ a! Hắn tối hôm qua, đúng là đòi hỏi vô độ, mãi đến 6 giờ mới chịu buông tha cho nàng, có thể thấy, Lôi DĨnh vốn là ngủ ko bao nhiêu, hiện tại còn có thể đi làm đã là kì tích
Tiểu Mễ cùng Cao Tuyết thấy nàng ko quan tâm, liền nhún nhún vai trở về vị trí làm việc của mình
Lúc nàng rời giường thì hắn còn ngủ, chắc hẳn phải vậy, hắn khẳng định là cũng rất mệt mỏi, cho nên nàng cũng ko muốn đánh thức hắn, nàng cần thẩn rời khỏi ngực hắn, làm bữa sáng, viết tờ giấy , rồi đi làm, tuy rằng nàng cũng muốn ngủ, nhưng mà, nàng còn phải họp a! Cũng chẳng thể xin phép được
Điện thoại lại vang lên, làm gián đoạn suy nghĩ của hắn, hắn nhấn nút trò chuyện xuống, giọng điệu có chút nóng giận “Còn có chuyện gì sao?”
Lâm thư kí có ngưng lại trong giây lát, một lúc sau mới nhanh chóng đáp trả
“Tổng giám đốc, chủ tịch Lôi Vệ Cảnh của Lôi thị muốn gặp ngài”
Lôi Vệ Cảnh? Ba tháng nay, hắn đã rất nhanh quên mất con người này ” Bảo hắn đến phòng khách ngồi 1 chút, tôi lập tức đi ra”
“Vâng, tổng giám đốc” Lâm thư kí buông điện thoại, liền dẫn Lôi Vệ Cảnh hướng đến phòng khách mà đi, giúp hắn pha 1 ly cà phê, rồi lại trở vè vị trí làm việc cũ
Cung Thần Hạo đẩy cửa phòng khách ra, nhìn cái người được gọi là “nhạc phụ”, lạnh lùng mở miệng “Ko biết nhạc phụ đại nhân, tìm tôi có chuyện gì?”
Lôi Vệ Cảnh căng thẳng nhìn về phía con rể trên mặt mang ý cười, ko biết nên mở miệng thế nào
“Nếu ko có việc quan trọng, tôi còn phải họp” Cung Thần Hạo thấy hắn thật lâu ko mở miệng, khỏi nói cũng biết, mục đích của hắn đến đây dĩ nhiên là vì tiền
“Ách