Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341906
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1906 lượt.
g cũng muốn xem phản ứng của nàng
Minh Thiên Mạch?Đồng sao lại cùng nàng nói chuyện của hắn?? Nàng có chút kinh ngạc . “Chuyện của hắn?”
“Đúng, em có biết nguyên nhân năm đó hắn bỏ đi ko?”
Lôi Dĩnh lắc lắc đầu, đôi mắt mở to tràn ngập nghi hoặc “Anh ấy đi mà chưa từng chào hỏi qua em, em cũng chỉ biết tin từ miệng của anh và Dương”
“Hắn ko nói cho em, là vì cả nhà bọn họ di dân để chữa bệnh cho hắn, ở Mỹ kỹ thuật tiên tiến, mà T thị căn bản lại trị ko hết bệnh của hắn, vì thuận tiện cho việc trị liệu, ba mẹ hắn đã đem sự nghiệp trọng tâm chuyển hết sang Mỹ, làm như vậy vừa thuận tiện chăm sóc hắn, vừa đỡ phải bay đi bay lại 2 nước nhiều lẩn. Kỳ thật, anh sớm đã muốn nói cho em mọi chuyện, nhưng lời nói vừa đến bên miệng lại kiềm chế ko nói, bởi vì Thiên Mạch ko muốn làm cho em lo lắng, hắn yêu em, rất yêu em, chuyện này , nếu anh ko nói với em, có lẽ em vĩnh viễn cũng ko biết, em đối với tình yêu chỉ là một tiểu cô nương hồ đồ, Thiên Mạch luôn nói em rất thiện lương, đáng yêu , lạc quan, mọi kỷ niệm của em và hắn, trong lời nói của hắn vĩnh viễn chỉ có em, hắn vẫn như trước thầm lặng yêu em, lại vì lý do thân thể hắn mà ko dám đối với em nói rõ mọi chuyện, anh biết, hiện tại em đã kết hôn, anh nói những lời này chỉ có thể tăng thêm cho em phiến não, nhưng anh ko thể ko nói ” Thủy Diệc Đồng nhìn nàng, chầm chậm nói đồng thời chú ý đến vẻ mặt của nàng
Lôi Dĩnh nghe hắn nói từng câu từng chữ, tâm lại đau lên, mọi chuyện xưa cũ, tất cả như chạy qua mắt nàng, bắt đầu từ ngày đầu tiên nàng nhập học, bắt đầu từ lúc hắn tiếp đãi nàng, một năm ấy chính là thời gian nàng vui vẻ nhất, thời gian nàng ở cùng hắn luôn thoải mái như thế
Xa hơn là kỷ niệm bọn họ cùng nhau đến thư viện xem sách, bọn họ cùng nhau nằm trên thảm cỏ nhìn trời, bọn họ cùng nhau ăn cơm hộp, cùng nhau trò chuyện…
Những kỉ niệm đó ko thể nói quên là có thể quên, hắn chính là người đầu tiên mà nàng thích, tuy rằng mối tình này ko có kết quả, nhưng nàng ko thể phủ nhận cảm giác được sinh ra khi đó, tuy nhiên nàng vẫn chưa bao giờ nghĩ đến, hắn yêu nàng, nàng vẫn nghĩ hắn đối với nàng chỉ là tình cảm cưng chiều em gái bình thường, nhưng theo lời nói của Đồng, sự việc lại ko đơn giản như vậy
Rối loạn, hoàn toàn rối loạn…..
“Tiểu Dĩnh , anh biết hiện tại em đối với lời anh nói có chút ko thể chấp nhận được, nhưng mà, hắn lần này về nước, là muốn đem em rời khỏi cái gia đình đó, nhưng ko ngờ được, em đã kết hôn ” Chuyện ngoài ý muốn hơn là chồng của Tiểu Dĩnh lại là playboy, tuy rằng ngoài chuyện mỗi ngày cùng ở chung ăn cơm thì hắn ta ko đòi hỏi chuyện gì khác, nhưng mà xem ra, tiểu Dĩnh ko phù hợp với hắn, thậm chí ngay cả lấy cũng ko nên
“Hiện tại thân thế anh ấy thế nào?” Đây là câu đầu tiên Lôi Dĩnh mở miệng nói
“Hai năm trước hắn đã tiếp nhận giải phẫu, trải qua một năm điều trị, hiện tại cơ thể đã khỏe mạnh: Thủy Diệc Đồng trả lời
“Đồng ,có thể cho em thời gian để suy nghĩ lại thật tốt chứ? Em hiện tại muốn về nhà ” Đúng vậy a! Nàng muốn về nhà!
“Ừ” Thủy Diệc Đồng ko nói gì thêm, hắn nên cho nàng có thời gian suy nghĩ, sau khi gọi bồi bàn tính tiền, hắn liền đưa Lôi Dĩnh trở về nhà
Vào đêm sau, mưa chẳng những ko có dấu hiệu ngừng lại, ngược lại còn mưa to gió lớn càng mạnh thêm, gió lớn cùng sấm sét đánh vào bầu trời khung cửa thủy tinh, phát ra tiếng gầm kinh hoàng
Trong phòng cơ hồ 1 mảng tối đen, ánh chớp bên ngoài cửa sổ chợt lóe lên rồi biến mất, tạo ra một bầu ko khí kì quái, thần bí
Tại phòng ngủ, Lôi Dĩnh vừa đi vào giấc ngủ, mơ màng, nàng khẽ cau mày, ôm chăn, muốn ngủ 1 chút cũng ko yên, cửa sổ ngoài trời vẫn vang vọng âm thanh của tiếng sấm, nhưng ko khiến nàng bừng tỉnh
Nàng hôm nay có chút hỗn loạn, từng câu từng chữ của Đồng vẫn khắc sâu vào đầu nàng, sau khi ngồi ở đầu giường mấy giờ, cuối cùng nàng cũng ko cưỡng lại cuộc hẹn cùng Chu Công (*buồn ngủ )
Vì nguyên nhân này, nên nàng đương nhiên ko nhìn thấy bóng dáng to lơn của người đang đứng cạnh giường, cúi đầu chăm chú nhìn nàng….
Hôm nay hắn thật vất vả đem công việc ở Mỹ xử lý xong, đón chuyến bay cuối cùng, trở về trước thời hạn, ai ngờ vừa ra sân bay, cư nhiên lại xui xẻo gặp phải trận mưa tầm tã ko dứt này, làm hại hắn ko có người đưa đón, hơn nữa quần áo trên người cũng trở nên hỗn loạn, ướt sũng.
Cung Thần Hạo cũng ko muốn hơn nữa đêm đánh thức nàng, hắn buông hành lý xuống, nhẹ chân tiến vào phòng tắm, tắm nước nóng thoải mái sạch sẽ
Hắn thay áo ngủ, mở cái đèn nhỏ đầu giường rồi lẳng lặng quan sát nàng
Nói thẳng ra, tư thế ngủ của nàng thật bất nhã, một mặt vừa nằm sấp vừa trồi ra khỏi tấm mền, một chân thô lỗ lại thò ra ngoài, quả thật trông nàng rất giống con gấu trên cây, thậm chí còn xấu hơn
Hơn nữa lúc này. nàng ngủ cũng ko an ổn, rất thường cau chặt mày, chẳng lẽ là vì trời mưa sét đánh sao? Hắn ko có miệt mài làm rõ, chỉ lặng lặng nhìn nàng, mấy ngày nay, bóng dáng nàng luôn chập chờn trước mặt hắn, làm cho hắn ko thể ko mau chóng xử lý công việc về nhà sớm
Vạt áo nàng xòe ra, lộ ra đường cong