Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Hoa Tâm Tổng Giám Đốc

Tác giả: Vân Thanh

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341997

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1997 lượt.

ắn cũng rời đi ngay , hiện tại lúc này không bằng về nhà với bà xã
Lôi Dĩnh biến mất
Nàng thật sự biến mất, mặc hắn tìm cách nào cũng không thấy , gọi điện thoại cho nàng, thì được người báo dãy số này không có thật . Gọi điện thoại đến công ty, công ty lại nói nàng từ chức, ngay cả Thủy Diệc Đồng cũng ko biết chuyện nàng rời đi . Cũng có hỏi qua bạn tốt của nàng , Tô Khải Nhân, nhưng thứ mà hắn nhận lại chỉ là hai chữ – “Không biết”
Hiện tại hắn chỉ có thể đến xem xét chỗ ở của nàng , đây là tia hi vọng cuối cùng của hắn. Hắn nhấn chuông cửa ,người đi ra chỉ là một kẻ xa lạ, hiển nhiên, căn nhà này đã đổi chủ, sự tình tại sao cứ luôn không như mong muốn?
Cung Thần Hạo thất thần đi trên đường cái , hờ hững mở cửa xe ngồi xuống. Chết tiệt, Cung Thần Hạo đánh một quyền vào vô lăng lẩm bẩm rủa . Hắn ko tin một người sống lớn như vậy lại biến mất vào hư không . Không thể, hắn không thể mất đi nàng, cho dù có đem cả thế giới này lục tung, hắn cũng quyết phải tìm ra nàng
Trầm tư một hồi lâu , Cung Thần Hạo chú tâm suy nghĩ, sau đó lại gọi đến một số hắn chưa bao giờ gọi “Tên Lôi Dĩnh, cho ngươi ba phút đồng hồ tra giấy tờ nhập cảnh của nàng” Chỉ chốc lát, Cung Thần Hạo bực tức cúp máy , không có, cục hàng không , không có ghi nhận giấy phép nhập cảnh của nàng, chết tiệt , nàng rốt cuộc là chạy đi đâu?
Hơn nửa tháng nay, hắn đã không ngừng bôn bà thăm dò , vì muốn kiếm tin tức của nàng, nhưng rồi hắn thật thất vọng, hắn…………….không tìm được nàng, mà mẹ vẫn thường thường gọi hỏi có thăm dò được tin tức của Lôi Dĩnh hay không, còn uy hiếp hắn, nếu tim không thấy Lôi Dĩnh thì đừng kêu nàng là mẹ . Điều này càng làm cho hắn cảm thấy thật áp lực
“Lôi Dĩnh, cô tốt nhất là nên cầu nguyện, đừng để tôi tìm thấy cô, nếu không, nợ nần cô nợ tôi , ở trên người cô nhất định tôi sẽ đòi lại gấp bội” Cung Thần Hạo cắn răng nói , thật ra là hắn sợ Lôi Dĩnh lẻ loi một mình ở bên ngoài sẽ gặp nguy hiểm, nàng đúng là một ma nhân yêu tinh
Hắn không có tín ngưỡng, nhưng mà lần này hắn hi vọng ông trời có thể phù hộ cho nàng khỏe mạnh , bình an , cũng hi vọng , ông trời có thể nghe đượ lời cầu nguyện của hắn làm cho hắn sớm có ngày tìm được nàng, cùng nàng chào đón cục cưng
“Tổng giám đốc, tổng giám đốc?” Phương Tử Kiệt không thể không cắt ngang suy nghĩ của hắn
“Sao vậy? Có tin tức Lôi Dĩnh sao?” Chẳng lẽ có tin tức của Lôi DĨnh? Khác biệt với sốt ruột trong lòng, hắn vẫn giả vờ thờ ơ hỏi
“Không phải, là 1 tin ko tốt!” Phương Tử Kiệt nhìn hắn hao gầy suốt một tuần, trong lòng có chút không quen
“Chuyện gì?” Hắn là Cung Thần Hạo, sẽ không vì chuyện riêng quên công việc
“Ở Italy có gọi về, nói khách sạn của chúng ta phát sinh chuyện nhân viên bãi công, đã mấy ngày nay, hiện tình thế đang diễn ra rất ác liệt, thật sự không biết nên xử lý như thế nào, cho nên………….” Phương Tử Kiệt trong lòng không hy vọng Cung Thần Hạo bị áp lực, nhưng chuyện này cũng chỉ có hắn có thể giải quyết
Trầm mặc một lát, Cung Thần Hạo nói “Đem tình huống kể lại cho tôi biết, rồi giúp tôi gọi tổng giám đốc khách sạn Italy , tôi muốn đích thân nói chuyện với hắn”
“Vâng, tổng giám đốc” Phương Tử Kiệt nói
Sự kiện nhân viên bãi công ở Italy , đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự hoạt động của khách sạn, hắn không thể không bay sang bên kia để lo liệu mọi chuyện chu toàn, cho nên việc tìm người , liền rơi vào đầu Phương Tử Kiệt, dặn dò hắn khi có tin nhất định phải báo cho hắn (Cung Thần Hạo)
Thủ đô Paris của nước Pháp là thành phố lớn nhất Châu Âu, cũng là một trong những đô thị phồn hoa nhất . Phía bắc nước Pháp , bờ tây Sông Xen . Sông Xen uốn lượn xuyên qua thành phố , hình thành hai mạch sông nhỏ
Paris là cái nôi lịch sử của thế giới , danh lam thắng cảnh cổ tích chỗ nào cũng có, tháp Eiffel , Khải Hoàn Môn, Cung Ái Lệ, Điện Versailles . Cung Lô Phù, quảng trường Concorde , nhà thờ Đức Bà Paris , thánh George ,Paris là trung tâm nghệ thuật , là nơi khiến du khách nước ngoài lưu luyến không rời
Đi trên đường lớn ngắm phong cảnh xinh đẹp ,Lôi Dĩnh nhìn sông Xen mĩ lệ yên tĩnh . Bên cạnh công viên , cây cối chi chít như sao trời, cây cầu 32 thước kéo dài qua sông, càng khiến phong cảnh sông xen thêm phần quyến rũ nhiều vẻ . Giữa sông cũng là nơi bắt đầu của trung tâm thành phố
Thật lâu trước kia, nàng đã từng muốn thăm quan Paris phong tình một chút, nhưng vẫn tìm không ra lý do thích hợp để đi,điều kiện kinh tế cũng ko cho phép, cho nên vẫn ko đi được . Hiện tại đứng trước tháp Effiek , ngắm nhìn độ cao của nó , nàng mới thấy thập phần rất thực
Vươn hai tay ra , nhìn lên bầu trời rộng lớn , nàng hô to “Paris, ta đến rồi, tháp Effiel ta đến đây, ta thật là hạnh phúc, thật vui a!”
“Tiểu Vũ, có thế giúp tôi chụp ảnh hay không?” Lôi Dĩnh quay đầu hướng về Tiểu Vũ bên cạnh hỏi
“Đương nhiên có thể, tiểu Dĩnh tỷ” Lâu Tiểu Vũ cười nói
“Tiểu DĨnh tỷ, tôi và chị cùng nhau chụp” Bạch Kì Linh nói xong liền kéo tay nàng, hướng tới ống kính giơ tay chữ “V”
Lâu Tiểu Vũ ấn nút, tấm ảnh lộ ra, đối với các nàng giơ