Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Vân Thanh
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1342002
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2002 lượt.
tay “Ok” nói “Tốt lắm”
Qua mấy ngày tiếp xúc, Lôi Dĩnh đã cùng với đám người trong phòng thân thiết. Các nàng ở chung rất tốt, cho nên hôm nay, nàng mới có thể làm cho Tiểu Vũ và Tiểu Linh mang nàng ra ngoài đi dạo, lúc trước Tiêu Ngự Phi mặc dù có nói muốn mang nàng đi chơi , nhưng nàng lại lấy lý do muốn nghỉ ngơi cự tuyệt
Mà mặc khác hai người khách trọ còn lại , bởi vì hôm nay là ngày nghỉ, trong cửa hàng bề bộn nhiều việc, nên không có thời gian cùng các nàng đi dạo “Tiểu Vũ , chúng ta lát nữa đi dạo xong , qua cửa hàng của Tiểu Tuyết chơi đi!” Lôi Dĩnh chưa có thăm qua , cho nên muốn đi xem
“A………..được! Tiểu Linh, ngươi biết đường không?” Tiểu Vũ nhìn về phía Bạch Kì Linh nói
“Ừ, biết” Bạch Kì Linh trả lời
“Lát nữa, chúng ta kêu nhóm nàng đóng cửa sớm một chút, rồi cùng đi ngắm sông Xen mỹ lệ ” Lôi Dĩnh vẫn thích náo nhiệt , nhiều người một chút, đi chơi như vậy sẽ vui hơn rất nhiều
“Cũng tốt , cả nhà đi cùng nhau như vậy cũng có thể phát triển cảm tình hơn một chút” Tiểu Vũ rất đồng ý
“Đúng vậy a! Tiểu Dĩnh tỷ, chị hiện tại đang mang bầu, đi nhiều có mệt hay không a?” Bạch Kì Linh có chút lo lắng hỏi , nhìn nàng (Lôi Dĩnh) hơi hơi có bụng. Kỳ thật không nhìn kỹ , sẽ ko phát giác được
“Em ko nói thì ko sao, em nói như thế, chị cũng cảm thấy hơi mệt” Lôi Dĩnh cười nói, chuyển nhà vào ngày thứ hai, nàng đã đem chuyện mình mang thai nói cho các nàng biết, dù sao cũng là người sống chung 1 mái nhà, biết sớm biết trễ cũng không có gì khác
Ở nơi này, nàng thật nhẹ nhàng, thật bình ổn . Có điều nàng vẫn ko quên vấn đế của cuộc sống , lo lắng phí tổn cho bảo bối của mình khi sinh ra , Lôi Dĩnh cũng nhờ các nàng giúp mình tìm việc, tuy rằng bán đi nhà ở tiền có rất nhiều, nhưng dù sao , sau này cũng không chỉ có một mình nàng sinh sống , chỗ tiền này hiển nhiên là ko đủ
Lôi Dĩnh vừa đi vừa tính toán, ko để ý đến bậc thang trước mặt “Tiểu Dĩnh tỷ, cẩn thận” Tiểu Dĩnh đi bên phải nàng , gặp lúc Lôi Dĩnh trượt chân bèn vươn tay đỡ nàng một phen . Phù……..nguy hiểm thật, nếu ko có Tiểu Vũ, nàng đã sớm trượt chân ngã . Lôi Dĩnh vỗ vỗ ngực
“Tiểu Dĩnh tỷ, chị thật ko cẩn thận” Bạch Kì Linh trách móc liếc mắt Lôi Dĩnh 1 cái . Lôi Dĩnh tự biết mình đuối lý , ko nói lời nào , thè lưỡi , làm ra biểu tình “lần sao ko dám nữa”
Các nàng nói nói cười cười, chậm rãi đi , lâu lâu lại dừng bước, đi ngắm Khải Hoàn Môn , lại đến nhà thi đấu Liễu Phàm , mỗi lần đến một nơi đều chụp ảnh , sau lại đến bên bờ Xen đi trên con đường lớn dọc rừng Michelle thiêng liêng , nơi đó có chợ bán sách cũ , cùng ko ít học giả nước ngoài , du khách tới đây phần lớn đều yêu sách cũ , đương nhiên Lôi Dĩnh cũng chọn lựa 1 ít
Ba năm sau
“Tiểu Dĩnh”
Lôi Dĩnh ôm đứa bé quay người, đã nhìn thấy Tiêu Ngự Phi anh tuấn dựa vào xe , cầm trên tay kính mát hướng nàng bắt tay, khóe môi nở nụ cười đẹp
Ba năm, nàng cũng ko thay đổi bao nhiêu , giống như năm tháng chưa bao giờ lưu lại dấu vết trên gương mặt trẻ con của nàng . Nàng căn bản ko giống như một người mẹ nhỏ
“Anh sao lại tới?” Lôi Dĩnh ôm đứa trẻ tươi cười đi lên phía trước nói, ba năm nay,hắn luôn cách một hai tháng sẽ đến thăm nàng 1 lần, cho nên đối với sự xuất hiện của hắn, nàng cũng ko cảm thấy kinh ngạc
“Huyên Huyên cũng yêu ba nuôi……….” Lôi Tử Huyên cười nói, sau khi nói xong , lại ở trên mặt hắn “chụt” 1 cái
“Ha………..ba nuôi cũng yêu Huyên Huyên, ha………….Huyên Huyên cùng mẹ đi đâu a?” Tiêu Ngự cười nhìn Huyên Huyên hỏi
“Gặp ba Mạch a………..” giọng nói dễ nghe lại vang lên, đôi tay nhỏ bé tò mò đem kính râm hắn mắc trước ngực chơi
“Vừa rồi Thiên Mạch ca có gọi điện đến đây, nói muốn gặp Huyên Huyên” Lôi DĨnh cười giải thích nói
“A…………vậy đi thôi, anh đưa bọn em qua” Tiêu Ngự Phi nói xong liền mở cửa xe, tay chỉnh sửa trang phục một chút, có ý muốn mời nàng lên xe
Lôi Dĩnh cười cười, cũng ko phản đối, ngồi lên, sau đó nhận lại Tử Huyên từ trong lòng hắn, rồi đặt nàng ngồi lên đùi mình, sau khi thấy các nàng ngồi yên, hắn mới đóng cửa xe, vòng qua đầu xe, ngồi vào vị trí điều khiển
“Muốn đi đâu?” Tiêu Ngự Phi tay đặt lên vô lăng, quay đầu hỏi nàng
“Phố Tử Vân” Lôi Dĩnh vừa thắt dây an toàn, vừa dịu dàng trả lời
Tiêu Ngự Phi tay vuốt ve đầu Huyên Huyên nói ” Đi nha……………bắt đầu đi gặp ba Mạch của con……………” cười nói xong, hắn liền nhấn chân ga, hướng điểm hẹn đi tới
“Tiểu Vân đâu?” Lôi Dĩnh quay đầu hỏi, còn Tử Huyên giương bàn tay nhỏ bé lục lọi
“Nàng còn bận việc, nên kêu anh đến đón bọn em tới khách sạn, lát nữa sẽ cùng nhau ăn tối” Tiêu Ngự Phi đáp trả
“A……………..em còn tưởng nàng không quay lại chứ?” Lôi Dĩnh nói
“Mẹ…………..”Lôi Tử Huyên ngồi trên đùi Lôi Dĩnh, quay người lại nhìn nàng kêu lên
“Sao vậy?” Lôi DĨnh lo lắng nhìn nàng hỏi
“Chúng ta khi nào có thể gặp mặt ba Mạch a………….” Lôi Tử Huyên nghịch ngợm tóc Lôi DĨnh hỏi, không chú ý đến sắc mặt lo lắng của nàng
Lôi Dĩnh còn tưởng nàng không khỏe nữa chứ? Đem bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy tó