Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341180
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1180 lượt.
thì giờ, xem đủ biết thời ta đang gặp may, chẳng ai hại ta được mà lo.
Khi chiếc xe của Phi Diệp về tới đã có hai cặp mắt ở trên lầu bên kia nhìn xuống, cặp mắt của TV thì mừng vui, còn cặp mắt của Tường Linh sáng long lanh một cách đe dọa.
Hôm qua Tường Linh cũng đến nhà ông Lâm Lý lần nữa liên lạc với Lâm Huê về việc điều tra vụ cướp nhưng Lâm Huê không có nhà. Nàng nói chuyện với ông Lâm Lý và cô thư ký một lát rồi về.
Sáng nay Tường Linh kêu điện thoại người ta cho biết cô Lâm Huê đi hồ tắm nên nàng không đến, cho đến giờ này khi thấy Phi Diệp về cất xe nàng biết chàng sẽ còn ở nhà lâu nên vô kêu điện thoại cho LH ngay.
- A lô, cho tôi nói chuyện với cô Lâm Huê, tôi là nữ thám tử Tường Linh đây. Tường Linh nghe đầu giây đằng kia trả lời:
- Xin cô chờ một chút tôi kêu cô hai.
Biết Lâm Huê có nhà, Tường Linh dọn sẵn cuộc nói chuyện, một lát sau từ đầu giây đằng kia có tiếng người hỏi Tường Linh:
- A lô, tôi là Lâm Huê đây, cô Tường Linh còn đó không?
Tường Linh vui vẻ:
- Tôi chờ đây, hôm qua tôi có trở lại thăm cô nhưng cô đi vắng. Từ đầu giây đằng kia tiếng Lâm Huê trả lời cũng kỳ lạ, có lẽ tại lòng nàng đang vui vì cuộc gặp gỡ sáng nay, tim nàng đang bồi hồi rung động vì hình bóng người trai đẹp lịch thiệp nên nàng trả lời Tường Linh:
- Ồ.. cô Tường Linh, cô kiếm tôi có việc gì vậy?
Tường Linh nói:
- Tôi nôn nóng muốn gặp cô để nhờ tiếp sức điều tra cho mau ra vụ cướp, chắc cô cũng nóng muốn tìm ra thủ phạm lắm phải không?
Lâm Huê cười vui qua ống địên thoại:
- Ồ tôi mất có vài triệu cũng không bận tâm lắm, người còn là quý rồi.. Nhưng cô muốn gặp tôi lúc nào cũng được, tôi sẵn sàng. Tường Linh chau mày:
- Nói như cô thì vụ này có thể bãi nại khỏi phiền đến chúng tôi.. Nhưng nếu tôi đã tìm thấy manh mối thủ phạm thì sao?
Giọng Lâm Huê nói với vẻ ngạc nhiên:
- Cô đã có manh mối thủ phạm à?
Tường Linh gật đầu:
- Tôi muốn mời cô đến nhà chơi rồi sau đó nếu có thể chúng ta cùng đến gặp thủ phạm được không?
Lâm Huê cũng như những cô gái khác thích tò mò và nhất là nàng ở không, không có việc gì bận rộn, đối với LH việc đến chơi với một thám tử để tìm ra kẻ đã cướp giật của nàng là một cái thú chớ không phải vì vấn đề cần đòi lại năm triệu. Nàng sốt sắng bảo Tường Linh:
- Được lắm, tôi sẽ đến cô vào lúc 12 giờ 30.
Tường Linh nhìn đồng hồ tay, còn mười lăm phút nữa, nàng nhận lời hẹn. Dĩ nhiên giờ này Phi Diệp mới tắm xong và nằm nghỉ, lúc nãy chàng ăn sớm cho tiệnn chớ hôm nào cũng phải cỡ một giờ trưa chàng mới ăn xong và ngủ được.
Tường Linh nhìn qua sân bên kia thấy im lìm nàng yên chí chờ đợi Lâm Huệ Lúc ấy vì có Tường Linh và mẹ Ở nhà hơn nữa gần giờ ăn trưa nên TV chưa dám qua với Phi Diệp, nàng nằm trong phòng đọc báo phụ nữ cũng như Phi Diệp đang theo dõi tin tức ở một tờ báo hằng ngày.
Tường Linh thấy hơn mười hai giờ thì có ý chờ Lâm Huê, khi nghe tiếng còi xe, nàng chạy ra mở cửa đón tiếp Lâm Huê.
Sau những câu chào hỏi xã giao Tường Linh xiết chặt tay Lâm Huê dẫn vô nhà và nói câu mở đầu:
- Tôi muốn giúp cô tìm thủ phạm vụ cướp cho lẹ và để hoàn thành công việc đầu tiên của cấp trên giao, xin cô giúp lại tôi bằng cách tường thuật tỉ mỉ những sự kiện xảy ra.
Hai người ngồi vô ghế, Lâm Huê nói lại cho Tường Linh nghe đầu đuôi:
- Tôi bị theo dõi lúc nào không hay nhưng tôi vừa ở ngân hàng ra với cái cặp đầy tiền đem về cho cha tôi trả lương công nhân, chợt một thanh niên ở băng sau nhô lên với mũi súng dí vào lưng bắt tôi nhìn thẳng và đưa cặp tiền. Tôi sợ quá nên đưa cặp tiền cho hắn, hắn chồm lên bẻ cong cái kính soi phía trước làm cho tôi không thể thấy đằng sau rồi hắn nhảy xuống và cấm tôi không được quay đầu lại, nên khi hắn rút êm ra xe Honda lúc đó tôi mới giật mình quay nhìn lại hắn và thấy hắn vọt xe chạy tôi mới la cầu cứu thì đã muộn rồi.
Tường Linh chau mày:
- Sao lúc hắn mở cửa xuống xe cô không kêu?
- Lúc đó tôi run quá hơn nữa hắn làm rất nhẹ nhàng nên tôi tưởng hắn còn mở cặp coi tiền lại.
Tường Linh nói:
- Cô thử nhớ coi hình thù tên cướp đó ra sao, có thể nào cô nhận diện được hắn chút đỉnh không?
Lâm Huê sốt sắng nói:
- Tôi nhớ khuôn mặt trông nghiêng của hắn tuy có đeo mặt nạ đen nhưng đẹp trai, đường mũi của hắn có thể tôi nhận ra. Nhất là lúc hắn ở sau tôi ngửi thấy một mùi hương như thứ dầu thơm dịu ngọt.
Tường Linh mỉm cười:
- Đi ăn cướp ai còn sức dầu thơm, cô nhớ lại xem?
Lâm Huê cũng cười:
- Tôi cũng nghĩ như cô tôi cho rằng mùi thơm ở áo y là một thứ mùi đàn ông dễ chịu đó thôi.
Tường Linh ửng hồng hai má nhưng rồi chau mày, nàng chưa quên cái mùi đàn ông quyến rũ khi Phi Diệp ôm nàng hôn những nụ hôn tạm biệt đắm đuối lúc hai người mới yêu nhau. Lâm Huê hỏi:
- Hình như cô suy nghĩ gì? Cô có thấy sự nhận xét của tôi đúng không?
Tường Linh bàng hoàng tê tái vì nhớ kỷ niệm tình yêu, chợt giật mình nói:
- Tôi nghĩ là có lý, nhưng làm sao cô gặp được y để mà đứng sát gần nhớ lại mùi da thịt ấy.
Lâm Huê chợt reo lên:
- Đúng, cô hay lắm, phải gọ